Ô Nhã Tú Trinh mải mê với việc của mình, chẳng mấy để tâm đến Khang Hi. Lúc thì tìm quyển sách thích hợp, lúc lại nhẹ nhàng đặt vào, động tác thập phần chu đáo.
Khang Hi ngồi bên cạnh nhìn, chỉ thấy thú vị. Y thường tới chỗ khác, ai cũng đều lấy lòng, đâu có ai dám coi nhẹ y mà chỉ lo việc riêng như thế? Cảm giác này thật mới lạ, nhưng lại không khiến y thấy mình bị thất lễ, ngược lại nhìn Ô Nhã thị lại thấy một loại sinh khí tươi mới.
Đợi Ô Nhã Tú Trinh bận rộn xong, lại cất kỹ cả tóc máu, Khang Hi mới hỏi:
“Hiện nay trẫm giúp ngươi một đại ân như thế, ngươi định cảm tạ trẫm thế nào?”
Ô Nhã Tú Trinh chớp chớp mắt:
“Vậy… Tặng Hoàng thượng một tấm thêu nhỏ nhé?”
Khang Hi lắc đầu:
“Trẫm không cần. Nội Vụ Phủ bao nhiêu họa sư, tranh vẽ chẳng thiếu, trẫm không lấy làm lạ.”
“Thế thì Hoàng thượng thích cái gì?” Ô Nhã Tú Trinh nghiêng đầu, đôi mắt sáng trong, giọng đầy chân thành:
“Ngài cứ nói rõ, nô tỳ sẽ nghĩ cách cho ngài.”
Khang Hi nhịn không được bật cười:
“Trẫm thích cái gì, còn phải ngươi nghĩ cách sao?”
“Đúng vậy a. Thiên hạ vốn là của Hoàng thượng, Hoàng thượng muốn gì chẳng có. Thϊếp có nghĩ thêm cũng vô ích thôi.” Ô Nhã Tú Trinh vỗ tay một cái, cười khúc khích:
“Đã thế, ta có dâng cái gì đi nữa, e rằng Hoàng thượng cũng chẳng xem trọng?”
Khang Hi cười ha hả:
“Ngươi thật đúng là… Cái miệng này từ bao giờ lại khéo ăn nói như vậy?”
“Ngủ cũng là lúc học đấy chứ. Người khác ngủ thì mơ mộng đẹp, còn thϊếp ngủ cũng coi như học tập.” Ô Nhã Tú Trinh đưa tay khẽ gõ lên chồng sách:
“Học nhiều rồi tự nhiên cũng biết nói thôi.”
Khang Hi khẽ nhướng mày. Ban đầu y tưởng nàng chỉ nói đùa chuyện đọc sách, không ngờ mười ngày không gặp, nàng vẫn kiên trì học hành. Sự bền bỉ này quả không nhỏ. Nghĩ một lát, Khang Hi khen:
“Rất tốt, tiếp tục duy trì.”
Có một ngạch nương yêu học hành như thế, sau này con cái hẳn sẽ có được một tấm gương tốt.
Có bản vẽ mẫu do Khang Hi đưa, nên một thời gian sau Ô Nhã Tú Trinh liền mải mê làm thêu. Dĩ nhiên nói “mải mê” cũng hơi quá, chứ nàng không phải thêu suốt ngày như mấy cô thợ thêu. Nàng cũng chẳng muốn vì một tấm thêu mà hỏng cả đôi mắt.
Mỗi ngày Tú Trinh chỉ làm một chút, sáng nào cũng theo lệ vào thỉnh an Đồng Giai thị.
Dù trong lòng Đồng Giai thị vốn không muốn gặp nàng, nhưng đã tới thì cũng khó mà đuổi đi ngay. Vả lại, vào được Cảnh Nhân Cung, Tú Trinh có thể tiện đường liếc nhìn một cái tiểu a ca, đúng rồi, giờ tiểu a ca đã có tên, gọi là
Dận Chân.
Nếu tính theo thứ tự trước đó thì Dận Chân đáng lẽ phải xếp hàng thứ mười một. Nhưng bởi vì ba đứa trước đã giữ được, Khang Hi dứt khoát cho Dận Chân nhảy thẳng lên hàng, phong làm
Tứ a ca.
Tên vừa định ra không bao lâu thì bên Quách Lạc La thị lại truyền tin mang thai.
Quách Lạc La thị vui mừng hết chỗ nói, mấy ngày liền trên mặt đều nở nụ cười không dứt. Thái y dặn phụ nữ mang thai phải đi lại nhiều cho dễ sinh, nên nàng ta thường xuyên đi thỉnh an Thái hậu, hoặc ghé chào Đồng Giai thị.
Đi Từ Ninh Cung (chỗ Thái hậu) thì yên tâm, không lo bị hại.
Đi Cảnh Nhân Cung (chỗ Đồng Giai thị) thì vì nghĩ rằng Đồng Giai thị đã có con trai, chắc sẽ không ganh tỵ với con mình .
Còn chỗ Huệ tần và Vinh tần thì nàng ta không muốn qua mấy:
Huệ tần lúc nào cũng nói chuyện về Đại a ca ở ngoài cung, nên bên người nàng ta có chút lạnh nhạt.
Vinh tần thì có Tam công chúa quá nghịch ngợm, Quách Lạc La sợ con bé va phải bụng mình.
Thế nên cân nhắc đi lại, cuối cùng nàng chỉ thường lui tới hai chỗ kia.
Nhưng mà thường xuyên đến Cảnh Nhân Cung, cũng có nghĩa là thường xuyên chạm mặt Ô Nhã Tú Trinh.
So với Tú Trinh, tuy Quách Lạc La thị vào cung sớm hơn, nhưng gia thế lại khác xa. Tú Trinh sớm một bước sinh ra Tứ a ca, thế nên trong lòng Quách Lạc La vốn rất khó chịu, đối với nàng sinh ra nhiều oán hận.
Ở cùng một chỗ, hễ mở miệng nói chuyện, Quách Lạc La gần như không kìm được mà tìm cách châm chọc vài câu.
Trước kia, hay nói đúng hơn là ở “kiếp trước”, Ô Nhã Tú Trinh sau khi con bị ôm đi, đang ở cữ mà nín nhịn đến nghẹn bệnh, trong lòng khổ sở vô cùng. Ra ngoài lại gặp thêm Quách Lạc La khıêυ khí©h thì tất nhiên nàng bị chọc tức đến phát run, cứ nghĩ ai ai cũng bắt nạt mình. Vì thế càng để bụng những chuyện vụn vặt.