- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Bổn Cung Không Bất Công
- Chương 27
Bổn Cung Không Bất Công
Chương 27
“Cái gì mà ngươi được cứu? Ngươi lại gây ra tai họa gì vậy?”
Ô Nhã Tú Trinh ngẩng đầu, lập tức nhìn thấy Khang Hi bước vào. Hôm nay người mặc thường phục, áo dài xanh ngọc, đội mũ cùng màu. Nếu không nhìn kỹ, dễ tưởng là một công tử nhà giàu tuấn tú nào đó.
Nàng vui mừng ra mặt, vội vàng chạy đến nghênh đón:
“Thật đúng là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo liền đến! Nô tỳ vừa mới nghĩ đến Hoàng thượng thì Hoàng thượng đã đến ngay. Xem ra tâm ý của chúng ta quả nhiên thông linh.”
Khang Hi hơi nhướng mày:
“Khi nào mà cái miệng này của ngươi lại khéo nói như vậy?”
“Tất nhiên là lúc có việc muốn cầu xin Hoàng thượng.” Tú Trinh tự cười chế giễu mình:
“Nếu thϊếp có chuyện cầu xin thì phải nói ngọt một chút, mới mong Hoàng thượng mềm lòng. Mà cho dù không có gì để cầu, cũng phải nói ngọt một chút, như vậy Hoàng thượng mới ban cho thϊếp nhiều thứ tốt, thí dụ như thịt dê, thịt bò chẳng hạn.”
Khang Hi vốn tưởng nàng muốn xin vật gì quý giá, châu báu vàng bạc chẳng hạn, ai ngờ đợi mãi chỉ nghe nàng nói tới thịt dê thịt bò, lập tức bật cười ha hả, đưa tay chạm nhẹ vào mũi nàng:
“Ngươi thật chẳng có chí khí gì cả. Nếu ngươi biết lấy lòng trẫm, làm trẫm vui vẻ, thì vàng bạc châu báu muốn bao nhiêu chẳng có. Mà có tiền rồi, chẳng phải tùy ý mua dê bò thịt cũng được hay sao?”
Thực ra trong cung, dù phân lệ đã định sẵn, nhưng chỉ cần có tiền thì đều xoay sở được. Ngự Thiện Phòng cũng vậy, chỉ cần đưa tiền, muốn gì họ cũng tìm cách chuẩn bị.
Ô Nhã Tú Trinh vốn dĩ chẳng thiếu tiền. Cha nàng chỉ là một tiểu quan ở Ngự Thiện Phòng, nhưng vốn liếng trong tay cũng không ít. Khi nàng nhập cung, đã mang theo năm ngàn lượng bạc. Thức ăn thì người khác phải bỏ tiền, còn nàng lại được miễn phí. Dù không hợp quy củ, nhưng có cha nàng đứng sau khéo léo cân bằng sổ sách, ai lại đi lục soát sổ sách của một vị quý nhân vừa mới sinh hạ tiểu a ca?
Nàng cười xua tay:
“Thϊếp ở trong cung ăn uống không thiếu thốn, vàng bạc châu báu thϊếp đâu có cần? Hoàng thượng cũng không hỏi xem lần này ta cầu xin chuyện gì sao?”
Khang Hi gật đầu:
“Được rồi, vậy ngươi nói đi, muốn cầu xin cái gì?”
“Thần thϊếp chỉ muốn Hoàng thượng giúp vẽ hai bức tranh.” Nàng vội vàng kéo người đến bên bàn, chỉ vào túi tóc:
“Tóc này đen và bóng, may mà nương nương thương tình, cho thϊếp một nửa. Thϊếp định thêu một đôi gối làm kỷ niệm. Thϊếp đã tự vẽ phác họa nửa ngày trời, nhưng cứ cảm thấy không ra cái hồn.”
Nói rồi nàng hơi tiu nghỉu. Khang Hi nhìn liền bật cười:
“Chẳng phải nấu ăn, sao lại nói có ‘hồn’ với không ‘hồn’?”
Đợi nàng bày ra những bản phác họa trước đó, Khang Hi nhìn xong cũng phải sửa lời:
“Ừm… Ngươi vẽ thế này, quả thực là hơi thiếu hồn thật.”
Tranh tuy không sai, nhưng khô cứng, vô hồn. Nghĩ đến cảnh nếu thêu lên gối mà thành bộ dạng ấy, chính Khang Hi cũng rùng mình một cái. Không phải đáng sợ, nhưng quả thật… Có chút rợn người.
Y vội gạt hình ảnh ấy khỏi đầu, dặn:
“Đi, mài mực cho trẫm.”
Đó chính là đồng ý rồi. Ô Nhã Tú Trinh vui mừng khôn xiết, nhanh nhẹn chuẩn bị giấy bút. Loại tranh này không thể dùng giấy thường, mà phải dùng loại giấy mỏng, trong suốt, để từ mặt sau cũng có thể thấy rõ hình vẽ.
Giấy khác thì cách vẽ cũng khác: bút phải đặt nhẹ, đường nét rõ ràng, không được lem nhoè. Đây là yêu cầu rất cao. Nhưng Khang Hi vốn tinh thông thi họa, chẳng mấy chốc đã vẽ xong cả hai bức, lại còn tiện tay viết thêm vài dòng lưu niệm – ghi lại câu chuyện giữa mình và Ô Nhã Tú Trinh.
Ngày sau, khi tiểu a ca nhìn thấy đôi gối này, đọc được dòng chữ ấy, há chẳng càng thấm thía tình thương yêu của cha mẹ sao?
Trong suốt quá trình ấy, Ô Nhã Tú Trinh chỉ đứng yên lặng một bên, thậm chí không dám đi lại, sợ quấy rầy Hoàng thượng. Chỉ đến khi thấy người buông bút, nàng mới dè dặt hỏi:
“Hoàng thượng… Đã viết xong rồi sao?”
Khang Hi gật đầu, ra hiệu cho Ô Nhã Tú Trinh cất đi:
“Sau này thêu cho xong rồi đưa trẫm xem.”
“Đó là tất nhiên. Hoàng thượng dù sao cũng là a mã của tiểu a ca, không cho Hoàng thượng xem thì cho ai xem đây?” Ô Nhã Tú Trinh hớn hở, vừa ngắm mấy nét mực còn vương lại, vừa nhanh chóng thu cất bảo bối. Thứ này bảo tồn phải rất chú ý, kẹp trong sách thì mới yên tâm: thứ nhất sợ nếp gấp, thứ hai sợ bị ẩm, lấy ra dùng cũng phải thật cẩn thận.
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Bổn Cung Không Bất Công
- Chương 27