Chương 25

Gia thế xếp hàng thứ hai, còn sự sủng ái của Hoàng thượng lại là thứ hư ảo nhất.

Ô Nhã Tú Trinh thì có gì?

Con nối dõi vốn cũng không phải do nàng nuôi, gia thế… Nàng căn bản chẳng có gì gọi là gia thế. Còn nói đến Hoàng thượng sủng ái, thật lòng mà nói, lòng của Hoàng thượng giống như một đài sen, mỗi phi tần chẳng khác nào một hạt sen, đều chiếm một chỗ trong lòng y. Chỉ khác ở chỗ ai gần, ai xa, ai quan trọng nhiều hay ít mà thôi.

Ô Nhã Tú Trinh cũng không dám đem mình ra so với Quách Lạc La thị. Dù rằng kiếp trước cuối cùng nàng là người thắng lớn, nhưng Nghi phi thì bao nhiêu năm được sủng ái không suy.

Nàng cũng không định nhân lúc này, nhờ có chút tiên tri mà sớm diệt trừ Quách Lạc La thị.

Kẻ thù lớn nhất của Dận Chân vốn không phải Ngũ A Ca, cũng chẳng phải Cửu A Ca. Nếu có muốn đối phó thì cũng phải là Lương phi sau này. Còn hiện tại… Chẳng lẽ đi tính toán một tiểu cung nữ mới được sủng sao?

Hơn nữa, không có Nghi phi thì chẳng lẽ không có người khác thế chỗ? Diệt trừ Nghi phi thì lại đến Lương phi, diệt Lương phi lại đến người khác. Vậy thà vẫn là để Nghi phi hay Lương phi đó, ít ra nàng còn nắm được điểm yếu của hai người kia, biết đường mà tính toán.

Đổi một người mới đến, nàng lại phải nghĩ cách mới để đối phó.

Như vậy chẳng khác nào rơi vào vòng luẩn quẩn, diệt một người rồi lại đến một người, diệt rồi lại có kẻ khác thay thế…

Mà trên đời này, không có bí mật nào là vĩnh viễn không bị phát hiện. Đến lúc nàng làm nhiều việc mờ ám quá, nếu lộ ra thì hậu quả sẽ ra sao? Không chỉ bản thân nàng gánh không nổi, mà cả Ô Nhã gia, thậm chí Dận Chân cũng sẽ bị liên lụy.

Vậy thì nàng lao tâm khổ tứ, phá hỏng cục diện vốn đã có lợi cho tương lai để làm gì?

Chẳng phải nằm im thuận theo dòng chảy, chờ đến lúc kết cục định sẵn tới thì nàng tự nhiên sẽ được làm Thái hậu sao? Đến khi đó, cứ thảnh thơi mà hưởng phúc. Dù cho Dận Chân có giống kiếp trước, không nghe lời nàng đi nữa, giờ đây nàng cũng đã nghĩ thông suốt rồi, như vậy cũng chẳng cản trở gì việc nàng an ổn hưởng phúc khi làm Thái hậu.

“Ma ma, có lẽ ngươi không hiểu tính ta.” Ô Nhã Tú Trinh mỉm cười, đưa tay vỗ vỗ mu bàn tay ma ma, ra hiệu ngồi xuống bên cạnh: “Con người ta vốn mềm lòng, lương thiện, xưa nay không thích chuyện đánh đánh gϊếŧ gϊếŧ. Người khác thế nào, đó là chuyện của họ. Ta chỉ cần làm tốt bổn phận của mình.”

“Thế bổn phận của ta là gì, ma ma có biết không?” Ô Nhã Tú Trinh hỏi. Ma ma bị nàng nhìn chằm chằm, trong lòng hơi run, nhưng ngoài mặt vẫn phải cung kính đáp: “Là gì ạ?”

“Ngươi cũng không biết sao?” Ô Nhã Tú Trinh làm bộ ngạc nhiên. Ma ma cắn môi, vội biện giải: “Là hầu hạ Hoàng thượng chứ còn gì. Người bây giờ là Quý nhân, là phi tần của Hoàng thượng thì bổn phận là hầu hạ Hoàng thượng.”

Cách nghĩ này cũng cao tay, trực tiếp đi tranh sủng, giành lấy sự che chở của Hoàng thượng. Như vậy thì Quách Lạc La thị dù có thế nào cũng không dám kiêu ngạo. Có Hoàng thượng đứng ra, ai trong hậu cung còn dám đắc tội với nàng?

Nhưng Ô Nhã Tú Trinh chỉ cười, lắc đầu: “Không phải.”

Ma ma vội vàng suy nghĩ, nếu không phải vậy thì là gì?

“Là giành được sự tín nhiệm của Quý phi nương nương?” Ma ma thử đoán. Cách này cũng được, nếu Quý phi thấy nàng trung thành thì tương lai sẽ không cản trở nàng gần gũi con trai, ít ra cũng giúp nàng giành lại A Ca. Nếu không giành lại được thì cũng có Quý phi che chở, nhìn nàng là mẹ ruột, hẳn cũng ra mặt bảo vệ nàng trước Quách Lạc La thị.

“Không phải.” Ô Nhã Tú Trinh lại lắc đầu.

Ma ma bắt đầu hoang mang: “Vậy rốt cuộc là gì? Xin Quý nhân chỉ bảo, để nô tỳ cũng hiểu rõ.”

“Bổn phận của ta bây giờ, chính là làm tốt việc mà một Quý nhân nên làm.” Ô Nhã Tú Trinh đáp. Ma ma chớp mắt, vẫn không hiểu: một Quý nhân thì nên làm việc gì, chẳng lẽ hầu hạ Hoàng thượng không phải, chăm sóc A Ca cũng không phải, lấy lòng Quý phi cũng không phải sao?

“Việc Quý nhân nên làm, chính là ăn phần lệ mà cung ban cho, tiêu tiền tháng được cấp.” Ô Nhã Tú Trinh bẻ ngón tay tính toán: “Một tháng ta được tám con gà, hay là hôm nay nấu một nồi gà hầm nấm rừng nhé?”

Ma ma nghe mà ngẩn người. Cứ tưởng nàng sẽ nói ra đạo lý thâm sâu gì, kết quả lại chỉ toàn chuyện… Ăn uống. Mặt bà ta sa sầm, hận sắt không thành thép: “Làm phi tần thì mỗi tháng còn được cả chục con gà, ngoài gà ra còn có thịt dê!”