Chương 24

Thái hậu vốn biết trong lòng Huệ tần và Vinh tần còn vương vấn nên cố ý đuổi hai người đi trước, cũng để tránh bọn trẻ ngồi ở đây rồi tranh giành nhau.

Huệ tần, Vinh tần vội vàng dập đầu tạ ơn, lại dặn dò chuẩn bị đồ vật cho con rồi mang bọn trẻ về cung của mình. Trong điện nháy mắt chỉ còn lại Đồng Giai thị, Ô Nhã Tú Trinh cùng Quách Lạc La thị.

Ô Nhã Tú Trinh cũng thoáng nghĩ muốn xin cáo từ. Dù sao đây là chuyện của tiểu Thái tử và Thái hậu, nàng chỉ là một quý nhân, ở lại cũng chẳng có quan hệ gì. Hơn nữa, ý tứ của Khang Hi rõ ràng là muốn để tiểu Thái tử gần gũi với Đồng Giai thị, lại càng chẳng dính dáng gì đến nàng.

Nhưng vừa mới hơi cúi người định đứng dậy, bên kia tiểu Thái tử đã cười nói:

“Đồng giai mẫu phi, hôm nay sao không mang tiểu a ca đến? Con nghe Hoàng A Mã nói, tiểu a ca bây giờ đã biết nhận người rồi?”

Chuyện này liên quan đến tiểu a ca, vậy nàng nên giả vờ như không nghe, hay là nghe? Nghe thì không tiện đi mà không nghe thì trong lòng lại ngứa ngáy.

Chưa kịp để Ô Nhã Tú Trinh quyết định đã nghe Quách Lạc La thị cười tiếp lời:

“Tiểu Thái tử nếu đã tò mò, sao không đi xem? Hoặc là ôm đến đây cũng được.”

Nói về thân phận tôn quý, tất nhiên là tiểu Thái tử cao nhất. Nếu tiểu Thái tử muốn xem, tốt nhất nên ôm đến.

Đồng Giai thị vội vàng ngăn:

“Quách Lạc La muội muội chưa từng sinh con, chưa có kinh nghiệm. Đứa nhỏ còn quá bé, hơn nữa tiết trời tháng ba lại lạnh, nếu ôm ra ngoài lỡ không cẩn thận thì dễ bị gió lạnh lắm.”

Sắc mặt Quách Lạc La thị lập tức khó coi. Ô Nhã Tú Trinh cười nói:

“Quách Lạc La muội muội, đã không có kinh nghiệm thì đừng tùy tiện mở miệng. Lỡ khiến Thái tử hiểu lầm, chẳng phải là không hay sao?”

Nói rồi, nàng đứng dậy hành lễ:

“Thái hậu nương nương, Hoàng thượng, nương nương, trời cũng không còn sớm. Nô tỳ bỗng thấy trong bụng khó chịu, xin được cáo lui.”

Cái gọi là khó chịu trong bụng, chính là lấy cớ muốn đi nhà xí.

Thái hậu vội xua tay:

“Vậy thì về trước đi. Khi nào rảnh thì tới Từ Ninh cung bồi ai gia nói chuyện.”

Ô Nhã Tú Trinh vội vàng đáp ứng, cúi người hành lễ, xoay người rời đi. Nàng đi rồi, Quách Lạc La thị cũng khó lòng ở lại, đành phải theo sau xin cáo từ.

Trở về Vĩnh Hòa cung, Ô Nhã Tú Trinh liền nghe tin: Khang Hi mang tiểu Thái tử, tự mình tới Cảnh Nhân cung thăm tiểu a ca.

Nàng nghe xong, chỉ mỉm cười:

“Đồng Giai thị coi như thông minh, biết được thể diện không quan trọng bằng thực tế.”

Không ôm con ra ngoài, tuy trên mặt có chút khó coi, nhưng ít nhất tiểu a ca sẽ không bị gió lùa. Đứa trẻ còn nhỏ, chỉ cần một lần bị gió lạnh, trở về là có thể tiêu chảy ngay. Không nhất định là cảm lạnh, mà cũng có thể là ăn phải gió độc.

Lúc này, ma ma hầu cận lại ghé sát hỏi:

“Quý nhân, Quách Lạc La thị thật sự khiến người phiền lòng. Hay là để nô tỳ dạy cho nàng một bài học?”

Ô Nhã Tú Trinh ngẩng đầu nhìn, cảm thấy buồn cười. Lời của ma ma nghe ra, chẳng phải như biến nàng thành kẻ độc ác, hễ thấy ai không vừa mắt là ra tay trừng trị hay sao? Chẳng lẽ đời trước nàng thật sự bá đạo đến thế?

Huống hồ ma ma này cũng không phải do nàng mang vào cung. Khi xưa nàng chỉ là tiểu tuyển nhập cung làm cung nữ, làm gì được mang theo ma ma. Người này là sau khi nàng mang thai Dận Chân, Nội vụ phủ phái tới để chăm sóc thai phụ, vì thế nàng mới có chút tín nhiệm. Trong nhà nàng cũng từng tra xét qua, biết người này có thể dùng, cho nên mới để ở lại.

“Ma ma, sau này những lời như thế đừng nói nữa.” Nàng chậm rãi dặn dò. Người này vẫn còn dùng được, tất nhiên không vì vài câu nói mà phải đuổi đi. Lời lẽ của nàng mang ý cảnh tỉnh:

“Chúng ta hiện nay không đến mức muốn gây khó dễ cho ai, cũng không có tư cách để xử trí ai. Tuy ta sinh tiểu a ca, nhưng tiểu a ca vốn được nuôi bên người khác, sau này e rằng cũng chẳng có quan hệ gì nhiều với ta.”

“Nếu đã thế, ta còn có thể dựa vào cái gì? Dựa vào gia thế sao?” Ô Nhã Tú Trinh khẽ cười. “Nữ nhân trong hậu cung chẳng qua dựa vào ba thứ: một là gia thế, hai là con nối dõi, ba là sự sủng ái của Hoàng thượng. Trong ba cái ấy, chỉ có con nối dõi mới là bền chắc nhất.”