Chương 23

Rồi y khích lệ Tam a ca:

“Điều chỉnh hơi thở rồi từ từ đuổi theo. Lần này không kịp thì còn lần sau. Con và đại ca con đều là con của trẫm, chẳng có khác gì nhau, không ai nói con vĩnh viễn không theo kịp.”

Nghe vậy, Ô Nhã Tú Trinh khẽ cong khóe miệng, đây đúng là… Một người cha điển hình.

Vừa muốn Thái tử nổi bật, vừa không quên nhắc nhở các con khác: đều là máu mủ, chỉ cần cố gắng thì có thể theo kịp.

Nhưng nàng lại tự nhủ mình nghĩ nhiều quá. Một người cha cổ vũ con cái tiến lên, đó vốn dĩ là chuyện thường tình. Có lẽ vì nàng biết trước kết cục về sau, nên mới sinh nhiều suy đoán thế. Hiện tại mà nói, Khang Hi đâu sai, ai làm cha chẳng mong con mình giỏi giang?

Y cũng đâu biết mình sẽ sinh nhiều con đến vậy, càng không thể biết trước tương lai ra sao.

Lúc này Đại a ca bước tới thỉnh an:

“Hoàng mã xã (bà nội), mấy ngày không gặp, tôn tử rất nhớ người. Người có khỏe không?”

Giọng cậu bé vang, khí thế đầy đủ. Thái hậu rất thích tính cách ấy, cười không ngớt:

“Ta khỏe, ta khỏe lắm. Con thì sao?”

Đại a ca đáp:

“Con cũng khỏe ạ. Trước kia có hơi tiêu chảy, giờ khỏi rồi.”

Tam a ca cũng nhỏ giọng thỉnh an:

“Hoàng mã xã, hôm qua con còn mơ thấy người. Con mơ thấy người cầm quả táo to, hỏi con có ăn không. Con đang định trả lời thì tỉnh mất.”

Rồi nó thở dài, giọng buồn buồn:

“Con nghĩ bà nội thương con như vậy, đến trong mơ cũng cho quả táo, nên con thấy tủi thân, con rất muốn gặp bà nội.”

Một câu chân thành khiến Thái hậu xúc động, vội ôm chặt Tam a ca vào lòng:

“Đừng buồn, bà nội cho người lấy táo thật cho con ăn. Con nhớ bà nội thì cứ bảo người đưa con vào cung, ta lúc nào cũng chờ.”

Ba đứa trẻ, Thái tử ngồi ngay bên Thái hậu, Tam a ca được ôm trong ngực, còn Đại a ca lại thành lẻ loi.

Huệ tần thấy thương con, liền kéo Đại a ca lại bên mình, lấy khăn lau đầu nó:

“Đi đường đừng vội quá, dễ đổ mồ hôi. Mồ hôi gặp gió là cảm lạnh. Lần sau chậm chút thôi, được không?”

Đại a ca gật đầu, rồi quay nhìn Tiểu Thái tử.

Nó biết đây là nhị đệ, từ nhỏ vẫn được nuôi bên Hoàng A Mã. Khi còn bé, nó từng thắc mắc: đều là con của Hoàng A Mã, tại sao nó và Tam đệ lại phải đưa ra ngoài cung, còn Thái tử thì được ở lại?

Nhưng hỏi mãi không ai trả lời rõ. Có người chỉ bảo: ngoài cung an toàn hơn.

Giờ nó đã lớn, không hỏi nữa, nhưng trong lòng vẫn không phục. Thái tử thì có gì khác đâu? Sao lại được nuôi khác biệt như thế? Sao hắn lại là Thái tử?

Đại a ca bỗng hỏi:

“Nhị đệ trông có vẻ yếu quá, có phải không khỏe không?”

Trong suy nghĩ nó, trẻ con phải mập mạp, ăn nhiều, vận động nhiều, ngủ nhiều thì mới cao to, mới được Hoàng A Mã yêu thương. Nó vốn khỏe mạnh, chẳng mấy khi bệnh, nên thấy mình mạnh mẽ hơn hẳn Thái tử, vốn nhìn nhỏ bé, yếu ớt, chẳng khác nào Tam đệ, trong khi thực ra đã lớn hơn Tam đệ hai tuổi.

Tiểu Thái tử chỉ mỉm cười:

“Đa tạ đại ca lo lắng, không phải bệnh đâu. Gần đây ta bắt đầu đọc sách, khác trước nên trông vậy thôi.”

Đại a ca chớp mắt, thấy lời có gì đó không ổn, nhưng không nói được vì sao. Tam a ca chen vào:

“Ý hắn là đại ca ngươi chưa học sách, nên hơi lạc hậu rồi đó.”

Đại a ca quay sang nhìn Thái tử, thấy Thái tử chỉ cười tủm tỉm, không phủ nhận, cũng chẳng thừa nhận.

Nói thật, nếu không phải bởi vì trong điện người quá nhiều, lại có cả Khang Hi cùng Thái hậu ở đó thì lúc này Ô Nhã Tú Trinh đã sớm muốn cầm nắm hạt dưa ngồi gặm cho đỡ ngứa miệng rồi.

Chỉ là Thái hậu rất nhanh đã cắt đứt màn “sóng ngầm” vừa nhấc lên, phất tay nói:

“Các tiểu a ca hiếm khi được hồi cung, Huệ tần, Vinh tần, các ngươi trước đưa bọn trẻ đi dạo chơi một vòng đi.”

Bà biết rõ, giữa mẹ và con chắc chắn sẽ có nhiều chuyện muốn hỏi. Không thể nào không quan tâm, không hỏi xem con mình ở ngoài có chịu thiệt thòi, có bị ức hϊếp hay không? Những lời như vậy, Khang Hi thân là phụ thân vốn không nghĩ tới, nhưng làm mẹ, tâm tư lại tỉ mỉ luôn muốn hỏi nhiều hơn.

Huống hồ suy nghĩ của nam nhân và nữ nhân vốn khác biệt. Ví như chuyện con cái ở ngoài phải tự ăn cơm, Khang Hi sẽ cảm thấy đó là rèn luyện độc lập, rất có năng lực. Nhưng người làm mẹ lại nghĩ, liệu có phải con bị ngó lơ, bị bạc đãi, sao lại không có lấy một nha hoàn hầu hạ bên cạnh?