Huệ tần liền nói nàng thích nhất là món đậu nành rang:
“Ăn thì khô khan, lại hơi mất công nhai, nhưng khi nhai ra thì miệng đầy hương, thật ngon. Không biết năm nay đậu nành sẽ rang theo cách nào.”
Đậu nành rang vốn có nhiều cách: có người rang với cát, có người dùng chảo sắt, gia vị cũng khác nhau, có người chỉ rắc muối, có người thêm cả ngũ vị hương.
Vinh tần thì lại thích ăn gạo rang nổ bung thành hoa, giòn tan.
Nhân lúc này, Ô Nhã Tú Trinh liền tranh thủ ghé sang nói nhỏ với Đồng Giai thị chuyện cạo đầu cho tiểu A ca:
“Lần đầu cạo đầu nên tranh lúc nó ngủ, làm thật khẽ. Nếu nó khóc quấy thì cũng không cần cạo hết, chỉ cạo tượng trưng một chút là được.”
Theo tục lệ, trẻ tròn một tháng đáng lẽ phải cạo đầu, nhưng khi ấy trời còn rất lạnh, vừa mới qua rằm tháng giêng, ngoài trời còn có tuyết, nên việc này bị chậm lại.
Giờ đây mới là lần đầu tiểu A ca được cạo đầu.
Đồng Giai thị liền vội hỏi:
“Trong dân gian thật có tập tục như vậy sao?”
Ô Nhã Tú Trinh mỉm cười đáp:
“Đúng thế. Người ta nói mùng hai tháng hai cạo đầu là mượn phúc của Long Vương, để trẻ nhỏ dương khí đầy đủ, bình an, khỏe mạnh. Hồi thϊếp còn chưa vào cung, ở ngõ nhỏ nhà, cứ đến mùng hai tháng hai, bọn trẻ đều được đưa ra xếp hàng cạo đầu, từ sáng sớm đến tận chiều, rất náo nhiệt.”
Đồng Giai thị vốn xuất thân thế gia đại tộc, có lẽ chưa từng thấy cảnh tượng dân gian náo nhiệt ấy.
Mọi người đang nói chuyện, chợt nghe phía xa vang lên tiếng bước chân truyền đến. Ngẩng đầu nhìn, đã thấy Khang Hi đi tới. Đồng Giai thị cùng vài người vội vàng đứng dậy, bước nhanh ra ngoài đình nghênh đón, đến gần thì mới ngồi xổm xuống hành lễ.
Khang Hi xua tay, chỉ lo đi vào trong đình, khom lưng hành lễ với Thái hậu:
“Hoàng ngạch nương, hôm nay người cũng ra ngoài đi dạo một chút?”
Thái hậu gật đầu, mỉm cười:
“Ngươi hôm nay cũng rảnh rỗi tới phía sau này sao?”
Khang Hi cười đáp:
“Vừa vặn nghe nói hoàng ngạch nương ở đây, nên thuận tiện mang theo Đại A ca và Tam A ca lại.”
Nói rồi quay đầu vẫy tay. Ô Nhã Tú Trinh lúc này mới thấy phía sau còn có một tiểu Thái tử đi theo.
Tiểu Thái tử chưa từng cạo đầu, trên đỉnh đầu còn cột hai búi tóc nhỏ, trông mượt mà đáng yêu.
Thấy Khang Hi vẫy tay gọi, thằng bé liền sốt ruột chạy nhanh hai bước, suýt nữa thì ngã. Thái hậu hoảng hồn, vội vàng chìa tay ra đón:
“Ôi chao, cẩn thận nào, bé ngoan đi chậm thôi. Ngã một cái là đau đấy. Cháu ta xinh đẹp thế này, nếu ngã để lại vết bầm thì xấu lắm.”
Khang Hi cười nói:
“Nam tử hán đại trượng phu, té một chút thì có gì đâu? Xấu thì xấu, tương lai con đường còn dài, dựa vào bản lĩnh chứ không phải cái mặt.”
Thái hậu nghe vậy lại không vừa lòng:
“Ngươi đấy, đàn ông làm cha, lúc nào cũng không để tâm. Đứa nhỏ đang yên đang lành, sao nhất định phải để nó té ngã mới vừa ý? Không thể nuôi cho tốt sao? Nào, cháu ngoan, đến bên bà nội, con có đói không? Có muốn ăn chút điểm tâm không? Hôm nay ta chuẩn bị đồ ngọt, con thử xem?”
Thái hậu vốn thích đồ ngọt, tiểu Thái tử còn nhỏ cũng vậy. Nhưng trước khi ăn, cậu bé ngoan ngoãn hành lễ chào hỏi: thỉnh an Thái hậu rồi chào Đồng Giai thị, lại chào các vị phi tần, sau đó mới ngồi xuống bên Thái hậu.
Dáng vẻ hiểu chuyện, lễ phép như vậy khiến trong lòng Thái hậu càng vui mừng, không ngớt khen:
“Tiểu Thái tử của ta thật ngoan, vừa nghe lời vừa hiểu chuyện, còn biết viết chữ. Hoàng A Mã ngươi nói con đã đọc Tứ Thư rồi, có đúng không?”
Tiểu Thái tử gật đầu, giọng non nớt nhưng rõ ràng:
“Không dám nhận lời khen của bà nội. Con chỉ mới bắt đầu học, biết đôi chút chữ thôi, còn chưa hiểu hết ý nghĩa, phải tiếp tục cố gắng nhiều.”
Khang Hi nghe vậy liền hài lòng gật gù, không kiêu ngạo, không nôn nóng, đúng là khí chất mà một Thái tử cần có.
Trong lúc nói chuyện, Đại a ca và Tam a ca cũng được đưa tới.
Đại a ca được nuôi chắc nịch, đi như cơn lốc nhỏ, khí thế hừng hực, dĩ nhiên chỉ là khí thế của một đứa trẻ. Nhưng so với Tam a ca phía sau thì khác hẳn, Tam a ca phải chạy lúp xúp mới theo kịp, mặt đỏ bừng, thở hổn hển.
Vinh tần đau lòng, vội gọi:
“Đi chậm thôi con, kẻo đau bụng, không theo kịp cũng không sao, cứ từ từ.”
Khang Hi nghe thế liền cau mày, trách:
“Ngươi làm mẹ mà nói vậy sao? Không theo kịp thì phải cố gắng, sao có thể bảo từ từ cho qua?”