Chương 19

Ý nàng rõ ràng: làn da trắng thì mặc gì cũng đẹp, không cần phải cầu kỳ.

Quách Lạc La thị nghiến răng. Vừa rồi các ngươi còn khen y phục ta đẹp, giờ ai cũng thoái thác, rốt cuộc là khen thật hay chỉ nói cho có lệ?

Nàng nhìn sang Huệ tần và Vinh tần. Huệ tần nheo mắt cười: “Tuổi đã lớn, không dám sánh với mấy màu sắc tươi mới này.”

Quả thật, đã ngoài hai mươi, nàng ta không thể so được nét trong sáng của thiếu nữ mười lăm, mười sáu.

Vinh tần cũng phụ họa:

“Nhà ta đứa nhỏ nghịch lắm, hễ ta mặc gì mới cũng bò tới cào cấu. Cho nên hai năm nay, ta chẳng làm thêm quần áo mới, cứ dùng đồ cũ tạm vậy, đợi nó lớn rồi hãy tính.”

Quách Lạc La thị càng thấy ấm ức. Nếu thật sự thấy đẹp, vì sao chẳng ai chịu mặc? Mỹ nhân trong cảnh tủi thân, thoạt nhìn càng thêm động lòng người.

Ô Nhã Tú Trinh lại không thấy áy náy, ngược lại còn chăm chú thưởng thức dáng vẻ đó. Trong lòng nàng thầm nghĩ: Đẹp như vậy, khó trách khiến nam nhân sinh lòng thương tiếc. Ta cũng nên học một chút, nhưng không thể bắt chước y hệt, vì mỗi người một diện mạo. Phải tuỳ theo nét riêng của mình mà biến hóa, mới có thể phát huy sở trường, che giấu khuyết điểm.

Ba người đàn bà cùng ngồi, chẳng khác nào một vở kịch, mà các nàng chẳng mấy chốc đã diễn đến hai màn. Ai nói câu nào cũng phải cân nhắc, giằng co gay gắt, suýt chút nữa đã thành cãi vã, may mà tiếng khóc của tiểu a ca vang lên, cắt ngang hết thảy, không khí trong phòng mới yên lại.

Đồng Giai thị vội vã chạy vào trong nội thất, Ô Nhã Tú Trinh thì ngồi ngoài, vươn cổ ngó vào.

Quách Lạc La thị cười nói:

“Ngươi không phải vẫn nói ngươi với nương nương là người một nhà sao? Giờ thì vào trong xem thử đi.”

Ô Nhã Tú Trinh hừ một tiếng:

“Dù là người một nhà thì quy củ vẫn phải có. Nhỡ đâu lúc này nương nương đang thay quần áo, lẽ nào ta cũng tiện tay bước vào sao?”

Lời vừa dứt, bên trong liền có tiếng hốt hoảng:

“Mau mời thái y!”

Mặt mày Ô Nhã Tú Trinh trắng bệch, lập tức đứng bật dậy, chạy tới trước cửa nội thất, cất giọng run run:

“Nương nương? Nô tỳ bây giờ có thể vào được không?”

Trong lòng Đồng Giai thị rối loạn, nhưng vẫn gượng đáp:

“Vào đi.”

Ô Nhã Tú Trinh bước vào, thấy tiểu a ca đang được ôm trong lòng Đồng Giai thị, miệng và ngực đầy sữa trắng phun ra. Có kinh nghiệm từ trước, nàng vội nhìn sắc mặt đứa bé, thấy hơi tím tái thì hoảng hốt gọi:

“Đặt nghiêng nó đi, kẻo ngạt mất!”

Đồng Giai thị còn ngơ ngác, chưa kịp phản ứng, Ô Nhã Tú Trinh đã nhanh tay ôm lấy đứa bé đặt lên giường, cho nằm nghiêng, rồi dùng lòng bàn tay nhẹ vỗ vào lưng.

Vỗ chừng hai ba cái, tiểu a ca liền ho khan, nôn thêm một ngụm sữa nữa, sau đó tiếng khóc vang dội bật ra.

Lúc ấy Ô Nhã Tú Trinh mới thở phào, bế đứa bé trao lại cho Đồng Giai thị:

“Cứ ôm nghiêng thế này, vỗ nhẹ sau lưng. Đợi nó khóc thêm một lát là ổn thôi.”

Qua thời gian ở cữ, có thể để bé hơi dựng thẳng lên khi bú, cũng bớt sặc hơn.

Đồng Giai thị ôm con, cả người mới trút được gánh nặng. Đến lúc này nàng ta mới nhận ra trên trán Ô Nhã Tú Trinh cũng rịn mồ hôi, rõ ràng vừa rồi nàng cũng lo lắng đến nỗi sốt ruột. Trong tình cảnh như vậy, vậy mà vẫn nhớ bế con lại cho mình.

Đồng Giai thị mím môi, cúi mắt, mãi mới khẽ nói:

“Đa tạ ngươi.”

Ô Nhã Tú Trinh mỉm cười:

“Không cần khách khí, chẳng phải ta cũng là mẹ nó sao?”

Ý cười tuy ngọt ngào nhưng lời lẽ chẳng kiêng dè chút nào, dù đứa trẻ đang ở trong tay ngươi nuôi, nhưng ta mới là mẹ ruột, điều này ngươi đừng quên.

Đồng Giai thị quay sang nhìn bà vυ" quỳ dưới đất. Người này mặt cắt không còn giọt máu, cả người run lẩy bẩy.

“Chuyện gì xảy ra?” Đồng Giai thị lạnh giọng hỏi.

Bà vυ" vừa khóc vừa nói, nhưng chẳng mấy chốc, cả nàng ta và Ô Nhã Tú Trinh đã nghe rõ: hóa ra tiểu a ca đang ngủ thì tỉnh, hơi đói nên khóc vài tiếng.

Đồng Giai thị vừa nghe đã vội chạy vào, bà vυ" thì định nhanh chóng cho bú để dỗ, không ngờ sữa quá nhiều, đứa bé vừa há miệng khóc đã bị nhét đầy sữa, nuốt không kịp nên mới bị sặc.

Đồng Giai thị hít sâu một hơi, nói với ma ma:

“Trước hết đưa bà vυ" này đi.”

Bà vυ" mặt tái nhợt, cũng không dám lớn tiếng cầu xin, chỉ run rẩy theo ma ma ra ngoài.

Ô Nhã Tú Trinh bèn góp ý: