Ở đây, từng lời nói cử chỉ của nàng, cứ như là đang ở chính tẩm cung của mình vậy, chẳng phải chứng tỏ rõ ràng nàng là người của Quý phi hay sao?
Quách Lạc La thị nhìn Ô Nhã Tú Trinh diễn trò, gương mặt thoáng chốc cứng đờ, như thể hơi ngốc ngốc. Ô Nhã Tú Trinh thì lại thấy buồn cười, đúng là mỹ nhân có khác, ngay cả lúc ngơ ngác cũng xinh đến mức khiến người ta muốn đưa tay nựng má.
Đồng Giai thị cũng hơi cạn lời trước mấy câu nói khéo léo của Ô Nhã Tú Trinh. Rõ ràng nước trà đều được các cung nữ pha sẵn từ trước, chỉ là Ô Nhã Tú Trinh cầm ấm lên rót chứ có phải tự tay pha đâu. Nhưng thôi, nàng ta cũng không vạch trần, vì dù sao tiểu a ca đang được nuôi bên cạnh nàng ta, hai người cũng coi như chung một “mặt trận”. Có thể không giúp, nhưng tuyệt đối không nên dìm nhau.
Đồng Giai thị liền cười, hỏi Huệ tần:
“Dạo trước nghe nói Đại a ca lại không được khỏe?”
Huệ tần thở dài:
“Trời trở lạnh, con trẻ chịu không nổi, bị tiêu chảy một chút.”
Hiện tại, Đại a ca vẫn đang dưỡng ở ngoài cung. Bởi những năm Khang Hi mới lên ngôi, trong cung còn chưa yên ổn, kẻ thù ngấm ngầm vẫn còn, bọn họ không động được Khang Hi thì quay sang hại phụ nữ và trẻ con. Hoàng hậu Hách Xá Lí từng bị hại chết, cho nên Khang Hi buộc phải đưa nhiều tiểu a ca ra ngoài cung, nhờ ngoại thần nuôi dưỡng để bảo toàn tính mạng.
Thực tế, trước Dận Chân, trong cung từng sinh ra hơn mười tiểu a ca, nhưng sống sót được rất ít. Ngoài Đại a ca, Nhị a ca dưỡng cạnh Khang Hi và Tam a ca, còn lại hầu như không ai giữ được.
Đợi khi Khang Hi nắm chắc triều cục, quét sạch mối họa trong cung mới bắt đầu để tiểu a ca ở lại nuôi. Chính vì thế, Dận Chân mới có thể dưỡng ở bên Đồng Quý phi. Ô Nhã Tú Trinh nghĩ tới liền thấy may mắn, đứa nhỏ này sinh đúng lúc, được dưỡng ở chỗ Đồng Quý phi vẫn tốt hơn nhiều so với gửi ra ngoài cung.
Ở Cảnh Nhân Cung, ít nhất nàng còn có cơ hội được gặp con, dù khó cũng còn được thấy mặt. Còn nuôi bên ngoài thì thật sự là xa vời, muốn gặp một lần cũng khó. Dĩ nhiên, Khang Hi thì nói dễ lắm, chỉ cần hạ lệnh là có thể đưa trẻ con vào cung ngay, nhưng thân là phi tần thì đâu dễ gì được toại nguyện.
Hiện giờ Đại a ca vẫn dưỡng bên ngoài, gần đây trong nhà có đưa tin nói tiểu a ca bị tiêu chảy, thái y đã đến xem. Vì vậy Huệ tần cứ canh cánh trong lòng, mong được thay con chịu bệnh, chỉ tiếc không thể gặp mặt. Nhắc đến là lại thở dài.
Vinh tần liền cười khuyên:
“Huệ tần tỷ tỷ đừng quá lo, đã có thái y thì sẽ không đến nỗi giấu giếm. Nếu họ bảo chỉ là cảm lạnh, chắc chắn cũng chỉ là cảm lạnh thôi. Ngài cũng nên yên tâm phần nào.”
Huệ tần gật đầu, rồi quay sang hỏi:
“Tiểu a ca dưỡng ở bên nương nương, có hay quấy khóc không?”
Đồng Giai thị liền cười hãnh diện, người nuôi con lúc nào cũng thấy con mình là ngoan nhất, thông minh nhất, nhịn không được khoe:
“Tiểu a ca ngoan lắm, không hay quấy. Ban ngày ăn sáu bữa, rất đúng giờ. Ta vừa xem thời gian, tới giờ là bé tự khóc gọi bà vυ", ăn xong thì ngoan, ít khi làm ồn.”
Ô Nhã Tú Trinh chớp mắt. Này… Sao khác hẳn với những gì bà vυ" từng kể cho nàng?
Đồng Giai thị nói thêm, giọng đầy tự hào:
“Tiểu a ca còn thông minh lắm. Các ngươi có nhớ khi con các ngươi được hơn một tháng cũng thế không? Chỉ cần tã ướt hay khó chịu một chút, bé liền khóc báo ngay, lanh lợi không thể tả.”
Huệ tần bất giác giật giật khóe môi. Vinh tần thì cười nhạt, kinh nghiệm nuôi con nhiều hơn, liền nói:
“Trẻ nhỏ nào cũng thế thôi. Chưa biết nói thì chỉ còn cách khóc để gọi người lớn.”
Nướ© ŧıểυ hay đại tiện thì làm sao dễ chịu được, tất nhiên trẻ sẽ khóc để báo, nhờ thế mới có người đến thay tã.
Nghe Vinh tần nói vậy, nụ cười của Đồng Giai thị hơi tắt đi. Nàng ta gượng gạo đáp:
“Đúng là Vinh tần có kinh nghiệm hơn. Ta lần đầu chăm con, thành ra chuyện gì cũng hoảng hốt, lo lắng quá mức.”
Huệ tần hơi nghiêng đầu, không buồn nhìn sắc mặt Vinh tần. Còn Vinh tần thì cũng nhận ra mình lỡ lời, vội vàng chữa lại:
“Không, không, cũng có khác biệt chứ. Có những đứa trẻ chậm chạp, tè ra mà chẳng khóc, đợi đến khi ướt cả giường mới bị phát hiện. Tiểu a ca của chúng ta biết khóc nhắc bà vυ" ngay, thế mới là thông minh.”