Tuy rằng Quý phi cũng chỉ là Quý phi, nhưng nàng ta lại được giao quản lý lục cung, nắm giữ cung vụ, nên các phi tần đều phải đến chào hỏi. Vì không có Hoàng hậu, lại thêm Đồng Giai thị vốn không thích náo nhiệt, nên việc thỉnh an chỉ định vào mùng một và rằm mỗi tháng.
Hôm nay vừa hay là mùng một tháng hai, cũng là “Ngày rồng ngẩng đầu”, nhắc nhở rằng ngày mai phải cạo tóc cho tiểu A ca.
Sau khi Ô Nhã Tú Trinh ra ở cữ liền chăm chỉ rèn luyện, ngày ngày không lơ là, cho nên đã nhiều lần được Khang Hi sủng hạnh. Tối qua Hoàng thượng còn ở lại Vĩnh Hòa Cung. Ban ngày nàng đọc sách viết chữ, buổi chiều tập luyện hồi phục thân thể, đến tối lại phải hầu hạ long nhan. Sáng nay thật sự không muốn mở mắt.
Nhưng chuyện thỉnh an không thể bỏ. Hơn nữa đời này, nàng muốn duy trì quan hệ tốt với Đồng Giai thị để sau này có thể gặp tiểu A ca nhiều hơn. Gặp thì còn có thể nhớ kỹ, sau này chép lại thành văn, làm chứng cứ rằng nàng chưa từng bỏ mặc con trai mình.
Tính tình Dận Chân hẹp hòi nên Ô Nhã Tú Trinh càng hiểu rõ, nàng phải để lại bằng chứng, miễn cho con trai trưởng thành rồi lại nghĩ rằng mẹ ruột chẳng quan tâm gì đến hắn.
Trang phục chỉnh tề xong, A Trúc lấy ra bộ quần áo đã làm sẵn:
“Quý nhân từng dặn, hôm nay thỉnh an sẽ mặc bộ này, có đúng không?”
Ô Nhã Tú Trinh gật đầu. Trước kia khi mới ra cữ, nàng đi thỉnh an được Đồng Giai thị ban thưởng vải vóc, liền bắt tay làm quần áo. Làm suốt nửa tháng, nay đã hoàn thành. Nàng tự mình thêu hoa, còn cắt may thì giao cung nữ hỗ trợ. Cho dù Đồng Giai thị có tinh mắt đến đâu cũng không nhận ra.
Đó là một bộ y phục Mãn Thanh màu hồng phấn, thêu hoa mai quấn quýt ở phần áo trên, còn phần váy dưới lại đơn giản, nhờ vậy làm nổi bật thân trên, đồng thời kéo dài vóc dáng khiến người mặc trông cao gầy thon thả.
Ô Nhã Tú Trinh tự soi gương cũng thấy vừa ý. Chỉ tiếc dáng người nàng không phải loại gầy gò mảnh mai như Đồng Giai thị, mà có chút đầy đặn vừa phải, không béo nhưng có sức sống. Mặc đồ mộc mạc thì áp chế được, còn loại phấn hồng này, dễ mang lại cảm giác “nộn nộn”. Dù vậy, nếu khéo phối thì vẫn đẹp.
Nàng vuốt vải nghĩ ngợi, liền quyết định:
“Phần vải còn lại, ta sẽ may áo ngắn tay. Kết hợp với quần xanh lam, chắc chắn sẽ rất đẹp.”
A Trúc lập tức khen:
“Quý nhân làn da trắng như tuyết, mặc màu gì cũng đẹp, ngay cả màu lam đậm hay đen cũng áp được.”
Ô Nhã Tú Trinh tưởng tượng cảnh phối màu ấy liền bật cười.
Sau đó nàng lại ngắm gương, ăn tạm hai miếng bánh sữa mềm do Ngự Thiện Phòng đưa tới, đủ lót dạ mà không để lại mùi. Ăn xong nàng điểm son, trang dung hoàn chỉnh, để A Trúc ôm theo quần áo, còn mình thì đi Cảnh Nhân Cung.
Nàng đến nơi còn sớm nhất, vì A Trúc biết chủ nhân thương nhớ tiểu A ca, nên cố tình gọi dậy sớm.
Đồng Giai thị hôm nay ăn mặc trang trọng. Thấy Ô Nhã Tú Trinh bước vào, liền vẫy tay:
“Vừa hay, tiểu A ca vừa tỉnh, ngươi lại ôm trước đi. Từ sáng tới giờ ta còn chưa kịp uống một ngụm nước.”
Ô Nhã Tú Trinh không từ chối, gần như nóng lòng tiến tới, nhẹ nhàng ôm lấy đứa nhỏ. Tiểu A ca sau khi ra cữ, càng ngày càng khôi ngô, đôi mắt đen lay láy. Tuy nàng biết hắn còn chưa nhìn rõ, nhưng vẫn nở nụ cười rạng rỡ theo bản năng:
“Tiểu A ca của chúng ta hôm nay thật ngoan, thật dễ thương.”
Cũng chưa khóc.
Đồng Giai thị vừa bưng chén cháo yến vừa gật gù. Vốn dĩ buổi sáng nàng ta ăn không ngon, nhưng không thể bỏ, thái y cũng dặn, không ăn sáng thì thân thể càng yếu. Vì vậy, nhiều lắm cũng chỉ một chén cháo yến nhỏ, hoặc cháo cá, ăn vào vừa ấm bụng vừa không đầy bụng.
Ô Nhã Tú Trinh cũng không hỏi vυ" em xem tiểu a ca có bú no hay chưa, nàng chỉ ôm con nhìn quanh rồi nói:
“Cái này là màu đỏ, tiểu a ca mặc áo màu đỏ. Còn kia là màu xanh, màn giường của nương nương là màu xanh…”
Đồng Giai thị rảnh miệng thì cười:
“Ngươi nói hắn cũng chẳng hiểu, mà cũng nhìn không thấy.”
“Không sao đâu, nói nhiều thì hắn cũng biết có người trò chuyện với hắn là được.” Ô Nhã Tú Trinh cười, chứ chẳng lẽ lại nói thẳng: “Ta là mẹ ruột của ngươi, còn người bên cạnh kia chỉ là nuôi thay thôi sao?”
Hoặc nàng đi hỏi vυ" em: “Hài tử ban đêm bú có đủ không, ngủ có ngon không?”