Chương 14

Một khi mắc bệnh sa nang thì sẽ càng nguy hiểm.

Nhưng lúc này, Ô Nhã Tú Trinh gần như chẳng nghe thấy Đồng Giai thị đang lải nhải gì, trong mắt nàng chỉ có tiểu a ca. Nàng vừa nhìn vừa nghĩ thầm: Dận Chân bây giờ trông đáng yêu thế này, hay là mình nên học vẽ một chút nhỉ? Vẽ lại bộ dáng này, để sau này hắn lớn lên thành ông hoàng mặt lạnh, lấy ra chọc hắn xấu hổ một phen, xem hắn còn dám giống như kiếp trước, trước mặt mẹ ruột cũng không nở nổi một nụ cười hay không.

Đồng Giai thị vẫn kể đều đều:

“Một ngày phải ăn mười hai cữ sữa, ban ngày thì ăn nhiều hơn một chút, khoảng nửa canh giờ một lần. Buổi tối thì ít hơn, nhưng vẫn phải dậy ba lần. Ăn nhiều thì tiểu tiện cũng nhiều, mỗi ngày phải thay mười mấy cái lót giường.”

Ô Nhã Tú Trinh nghe rất chăm chú, gật gật đầu, thầm ghi nhớ kỹ. Sau này nếu Dận Chân lớn lên mà không nghe lời, nàng sẽ lôi hết chuyện này ra công khai, đảm bảo làm hắn mất mặt. Với cái tính sĩ diện kia, chắc chắn hắn sẽ xấu hổ chết đi sống lại.

Nói thêm một lúc, Đồng Giai thị cũng bắt đầu thấy mệt. Nuôi trẻ con vất vả, ôm suốt người nào mà chẳng mệt? Nàng ta bèn dừng lại, giọng dịu hơn:

“Muội muội, sau này có chuyện gì cứ tìm ta. Hiện giờ tiểu a ca đang ở chỗ ta dưỡng, ngươi rảnh thì thường xuyên đến thăm. Đừng khách sáo với ta.”

Ô Nhã Tú Trinh lập tức hiểu ngay, đây chính là lệnh trục khách. Nàng nhanh chóng đứng dậy:

“Vâng, nô tỳ nghe lời nương nương. Nếu nương nương không chê phiền, nô tỳ sẽ thường xuyên tới thăm.”

Nghĩ một chút, nàng lại cười nói thêm:

“À, vẫn chưa đo đạc kích cỡ cho nương nương nữa.”

Đồng Giai thị ngẫm nghĩ rồi cũng đứng dậy:

“Được, vậy đo thử đi.”

Thực ra, chuyện này chỉ cần hỏi ma ma hoặc cung nữ bên người là biết. Đặc biệt là cung nữ, ngày nào cũng may đồ cho Đồng Giai thị, số đo nắm rất rõ. Nhưng làm vậy thì chẳng khác nào xem nhẹ Ô Nhã Tú Trinh, coi nàng như một thợ may bình thường.

Thế nên thôi, để cho nàng trực tiếp đo, vừa khéo giữ thể diện.

Đo xong, Đồng Giai thị còn dặn dò thêm:

“Mùa đông thì mặc đồ dày, nhưng tới mùa hè ta chắc chắn sẽ gầy đi, cho nên muội muội nhớ chừa rộng ra một chút để sau này còn chỉnh sửa được. Nếu làm chật thì khó sửa lắm.”

Ô Nhã Tú Trinh vội vàng gật đầu, ghi nhớ kỹ. Đo đạc xong nàng liền mang theo nha hoàn cáo lui, dù sao tiểu a ca cũng đang ngủ, không tiện ở lại thêm.

Về tới Vĩnh Hòa Cung, tin Thái hậu ban thưởng cũng tới. Nghe nói biết nàng gần đây chăm chỉ đọc sách viết chữ, Thái hậu đặc biệt thưởng cho mấy cây bút lông tốt nhất.

Ô Nhã Tú Trinh vui lắm, nâng niu ngắm nghía từng cây, nghiên cứu hồi lâu mới đặt xuống. Rồi nàng lại xem đống vải vóc được đưa tới từ Cảnh Nhân Cung: tổng cộng bốn tấm lụa, màu hồng nhạt, lam nhạt, vàng nhạt và xanh non.

Thực ra, chỉ cần một tấm cũng đủ may quần áo cho Đồng Giai thị. Phần dư ra ba tấm rõ ràng là ban thưởng cho nàng.

A Lan liền đề nghị:

“Quý phi nương nương chắc thích màu lam nhạt, chi bằng may thành bộ váy Bát Phúc. Còn màu xanh non này cũng đẹp, nhưng chỉ hợp với người da trắng. Nếu da không đủ sáng thì sẽ bị dìm.”

Vừa hay, Ô Nhã Tú Trinh da rất trắng, lại ở trong phòng kiêng cữ cả tháng, giờ trắng hồng rực rỡ, xinh đẹp khác thường.

Nàng xua tay:

“Chỉ cần may cho nương nương một bộ là đủ. Ta thì tạm thời chưa cần. Đợi sau khi gầy đi đã rồi tính. Sau này mời y nữ đến dạy thêm mấy bài tập, hết cữ rồi thì cũng phải rèn luyện, giảm bớt thịt thừa.”

Tranh sủng thì cũng phải biết lúc nào nên tranh.

Không chỉ vì bản thân, mà còn vì tiểu a ca, vì cả gia tộc phía sau.

Ngay sau đó, Thái Y Viện cũng tới bắt mạch cho nàng. Xác định thân thể đã hoàn toàn ổn định liền thông báo cho Nội Vụ Phủ, chính thức đưa tên Ô Nhã Tú Trinh lên bảng. Nghĩa là từ hôm nay, nàng đã có thể được triệu hạnh.

Tối đến, Ô Nhã Tú Trinh càng cẩn thận, chỉnh trang mình thật chu đáo…

“Quý nhân, quý nhân?” A Trúc gọi nàng dậy, Ô Nhã Tú Trinh vẫn còn mơ màng, chưa kịp phản ứng. Thân thể còn mệt mỏi, cho dù có nghe thấy tiếng cũng chưa kịp vào đầu, chỉ nằm yên trên giường, ngay cả ngón tay cũng không động đậy.

A Trúc vén màn, vừa đỡ nàng ngồi dậy vừa nói:

“Hôm nay phải đến thỉnh an Quý phi.”