Lời nói này, nếu là đổi sang người khác, e rằng trong lòng sẽ thấy như bị đâm kim — con của mình bị ôm đi, lại còn phải cảm ơn? Quá đáng! Nhưng Ô Nhã Tú Trinh hiểu tính Thái hậu nên liền cười đáp:
“Đúng vậy, nô tỳ ghi nhớ lời dạy của Thái hậu nương nương, luôn biết ơn ân tình của Đồng Quý phi, sau này nhất định sẽ hết lòng cảm tạ.”
Thái hậu từng trải, hiểu rõ ai chân thành ai giả dối. Nhìn bộ dáng thành tâm của Tú Trinh, bà càng thêm hài lòng:
“Biết nghe lời như vậy mới là đáng quý.”
Ô Nhã Tú Trinh liền dâng đai buộc trán mình đã tỉ mỉ làm cho Thái hậu:
“Từ khi tiến cung, nô tỳ luôn cảm thấy nương nương là người thông minh bậc nhất. Được nương nương dạy dỗ, nô tỳ luôn khắc ghi trong lòng. Vì cảm tạ ân tình, nô tỳ đặc biệt làm đai buộc trán này, kính xin nương nương xem qua.”
Ma ma nhận lấy, vừa xem vừa khen ngợi:
“Vật này thật tinh xảo, rõ ràng đã để nhiều tâm sức. Tay nghề nay còn vượt hơn trước kia, đặc biệt là hai con tiên hạc thêu trên mặt, sống động như thật, nhất là ánh mắt, nhìn thật linh động.”
Thái hậu cũng thò gần lại xem rồi gật gù:
“Đúng là có tiến bộ. Ngày xưa tay nghề cũng tốt, nhưng chưa được như nay, có một nét tự nhiên, đáng yêu.”
Tú Trinh nghe khen, mặt ửng hồng, xúc động đáp:
“Đa tạ Thái hậu khen ngợi. Nếu nương nương thích, sau này nô tỳ sẽ làm thêm vài cái nữa.”
Thái hậu mỉm cười:
“Ta rất thích. Nhưng không cần làm nhiều, quý ở chỗ hiếm. Ngươi làm thế này chắc chắn rất tốn tâm sức, nếu làm nhiều sẽ thành phí công, lại không còn đáng quý. Thà ít mà tinh.”
Ô Nhã Tú Trinh nghe vậy cũng không nhịn được mà bật cười, lão thái thái thật sự nói quá thẳng rồi.
Thái hậu lại hỏi thăm chuyện ăn uống, Tú Trinh cũng không oán trách gì. Trừ vụ than củi ra, thật ra nàng chẳng chịu khổ mấy, thậm chí đồ ăn còn phong phú hơn cả Quý phi, toàn là của ngon vật lạ từ nhà gửi vào.
Trong thời gian ở cữ, nàng cũng chẳng vội may quần áo mới. Vì biết sau khi ra cữ phải giảm béo, giữ dáng thon gọn mới hợp ý Hoàng thượng. Nàng nghĩ: đã ở trong hậu cung, nữ tử nào dám để mình mập lên? Vậy nên đành để sau mới tính.
Nói chuyện với Thái hậu một lúc, vừa khéo Khang Hi đến. Hoàng thượng nhìn Tú Trinh từ đầu đến chân, cười bảo:
“Dưỡng thân thể rất khá.”
Tú Trinh lanh trí, không dám tỏ ý tranh sủng trước mặt Thái hậu. Nếu hôm nay làm gì không phải, ngày mai chắc chắn sẽ bị chặn ngoài cửa Từ Ninh Cung. Thế nên dù được khen, nàng chỉ đỏ mặt tạ ơn rồi nhanh nhẹn xin cáo lui:
“Hoàng thượng đến thăm nương nương, tất nhiên là có điều muốn thưa chuyện, nô tỳ không dám quấy rầy. Sau này nếu nương nương rảnh, xin cứ gọi nô tỳ tới hầu chuyện, nô tỳ cả ngày nhàn rỗi.”
Thái hậu gật đầu, Tú Trinh liền lui ra.
Tiếp theo, nàng đến Cảnh Nhân Cung. Quý phi sức khỏe yếu, được miễn thỉnh an hằng ngày. Hôm nay Quý phi đang ôm tiểu a ca trong phòng đi qua đi lại. Đứa nhỏ vốn thích được bế, tính tình lại lớn, rất thích cử động. Các bà vυ" thay nhau bế cũng không kham nổi, nhưng Quý phi vốn thương con, ôm đi ôm lại cũng thấy vui.
Nhưng vừa thấy ma ma đưa Tú Trinh tới, nét vui trên mặt Quý phi thoáng ngưng lại. Dù trong lòng thế nào, ngoài mặt nàng ta vẫn cười:
“Ô Nhã muội muội ở cữ mà dưỡng tốt thật, nhìn da dẻ tươi nhuận thế này.”
Tú Trinh vội cúi người cảm tạ:
“Đa tạ nương nương khen ngợi. Nhờ nương nương nhân từ, còn đặc biệt cho người tặng than củi, bằng không kỳ ở cữ của nô tỳ hẳn đã rất khó khăn. Vốn định làm quần áo để đáp tạ, nhưng vải vóc trong tay không đủ, nên vẫn chưa tiện…”
Nói đến đây, nàng thoáng lộ vẻ ngượng ngùng. Thực ra vải vóc vẫn có, chỉ là nàng chưa muốn dùng, lại chưa kịp làm quà cho Quý phi. Nếu không có lý do, chẳng lẽ nói thật rằng mình lười? Vậy nên đành lấy cớ thiếu vải. Dù sao, nàng mới được phong Quý nhân, lại vừa sinh a ca, những lễ vật người khác tặng cũng chủ yếu là đồ cho trẻ, vải vóc thì chẳng được bao nhiêu.
Quý phi mỉm cười hiền hậu:
“Khó cho muội lại nghĩ được như vậy. Vừa hay ta ở đây có mấy tấm vải, muội mang về dùng đi. Không cần làm quần áo cho ta đâu, may vá mệt mắt, không đáng. Chỉ cần ngày thường rảnh rỗi thì làm chút gì giải trí là được. Vải này muội dùng để may quần áo mới, chứ bộ đang mặc xem ra có chút chật rồi.”