Qua ngày mười sáu tháng Giêng, Ô Nhã Tú Trinh mới chính thức xem như ra cữ. Sáng sớm, cả Vĩnh Hòa Cung đã tất bật, nha hoàn ma ma nối nhau mang nước ấm vào, than hồng cũng được đặt liên tục để sưởi, trong phòng ấm áp dễ chịu, mặc áo đơn cũng phải toát mồ hôi.
Ô Nhã Tú Trinh ngồi trong thau tắm. Một nha hoàn cầm miếng xơ mướp, do dự mãi không dám tiến lên. Trong cung, các nương nương vốn da dẻ mịn màng, tắm rửa thường chỉ dùng vải mềm. Nay quý nhân lại muốn dùng xơ mướp, lỡ làm trầy xước thì khó ăn nói.
Không đưa thì sợ bị trách, đưa thì không dám chà mạnh.
Ô Nhã Tú Trinh bật cười: “Được rồi, đưa đây, ta tự làm.”
Tiểu nha hoàn thở phào, vội đưa cho nàng. Có đau hay không, để chính quý nhân tự cảm nhận mới yên tâm.
Tắm rửa xong xuôi, lại hong khô tóc bên chậu than, thay quần áo sạch sẽ. Dù đã hết tháng, nàng vẫn chú ý giữ gìn, tránh nhiễm lạnh. Sinh con chẳng khác nào xương cốt trong người bị “mở ra” một lần nữa, giờ là lúc kiêng kị gió lạnh, nếu không sẽ lưu bệnh cả đời.
Ra cữ, xem như xương cốt đã “khóa” lại, nhưng vẫn phải tránh gió để khỏi đau nhức về sau.
Ô Nhã Tú Trinh hỏi: “Cái đai buộc trán và bộ quần áo ta làm cho Thái hậu và tiểu a ca để đâu rồi?”
A Trúc vội mang tới. Đai buộc trán nàng còn cẩn thận thêu thêm đôi hạc, nhưng bộ quần áo thì làm xong lại thấy lười, chẳng buồn thêu họa tiết như dự định, ngay cả viền áo cũng giao cho nha hoàn làm. Nàng chỉ tự tay may mấy cái khuy áo, gọn lẹ hơn là tỉ mỉ rườm rà.
Hôm nay ra cữ, nàng dự định trước hết sang Từ Ninh Cung thỉnh an Thái hậu rồi ghé Cảnh Nhân Cung một chuyến.
Ăn mặc chỉnh tề, khoác áo dày, nàng xuất phát. Dọc đường chỉ lộ đôi mắt, tóc tai cũng không để hở, sợ gió lùa.
Trong Từ Ninh Cung, Thái hậu đang sờ bài. Nghe báo Ô Nhã Tú Trinh tới, Thái hậu bảo ma ma ra đón: “Mới hết cữ đã vội tới thỉnh an, có lòng đấy. Trước đây nghe nói nàng mới sinh xong còn bướng bỉnh lắm, giờ thì…”
Đang nói thì Ô Nhã Tú Trinh bước vào. Vào trong nội điện, nàng tháo áo khoác. Nhìn gương mặt trắng nõn mịn màng của Tú Trinh, Thái hậu cũng không nỡ chê, chỉ cười nói: “Bây giờ nhìn lại thấy dưỡng cũng tốt lắm. Có thể thấy tâm tình khoan khoái thì thân thể mới tròn trịa, đầy đặn thế này.”
Thái hậu dùng tiếng Mông Cổ để nói. Bà vốn chỉ nói ngôn ngữ mẹ đẻ, không cần miễn cưỡng bản thân dùng Hán ngữ. Người khác muốn nghe thì tự đi học.
Ô Nhã Tú Trinh không chỉ nghe hiểu mà còn đáp lại lưu loát. Trước khi nhập cung, nàng đã được dạy tiếng Mông Cổ, vì gia đình vốn có gốc Mãn xen lẫn Mông. Thêm nữa, Hoàng thượng lại tinh thông Mãn – Mông – Hán, nên phi tần hầu hạ tất phải học theo.
Nàng vội thưa: “Đa tạ nương nương dạy bảo. Lúc đầu nô tỳ cũng hay nghĩ quẩn, sau nhớ lời nương nương khuyên mới buông bỏ được, nên giờ mới dưỡng thân cho tốt thế này.”
Thái hậu vốn là người khoan dung. Thuở trẻ bà cũng từng chịu nhiều khổ. Bị gả sang đây chỉ để củng cố thế lực Mông Cổ, lại chưa từng gặp tiên hoàng trước khi thành hôn, tự nhiên chẳng có tình cảm.
Phía trên thì có Hiếu Trang Thái hậu cực kỳ cường thế, bên cạnh là vị Hoàng hậu điên loạn bị phế, lại thêm Đổng Ngạc thị được sủng ái hết mực và nhiều phi tần khác như hổ rình mồi. Tiên hoàng không những không có cảm tình mà còn dè chừng bà, thậm chí không bước chân vào tẩm cung.
Nếu không biết rộng lòng, e rằng bà chẳng trụ được đến ngày nay.
Cũng nhờ tính tình khoan dung, Thái hậu mới có thể rộng lòng chấp nhận chuyện các phi tần khác sinh con, cũng mới có thể giúp Đồng phi nuôi dạy Tam a ca năm xưa, để rồi hôm nay hưởng được tôn vinh, yên ổn sống những ngày này.
Thái hậu vốn là người tâm rộng, cũng hay khuyên người khác nên buông bỏ muộn phiền. Bà thường nói: ngày nào rồi cũng phải sống, vui vẻ cũng là một ngày, buồn khổ cũng là một ngày, vậy cớ gì phải tự chuốc khổ vào thân?
Nghe Ô Nhã Tú Trinh nhắc đến chuyện này, Thái hậu liền mỉm cười nói:
“Ngươi biết nghĩ thông suốt như vậy là rất tốt. Ta hiểu, vừa sinh con, nhất là làm mẹ lần đầu, luôn thấy luyến tiếc, không muốn xa rời hài tử. Nhưng ngươi cũng phải nghĩ cho tương lai của con. Ngươi hiện giờ chỉ là một Quý nhân, ở bên ngươi thì đứa nhỏ sẽ có được ngày lành thế nào? Đồng Quý phi vốn tính tình ôn nhu hiền lành, làm người đoan chính, nàng nuôi dưỡng hài tử bên mình, ngươi hẳn nên cảm tạ nàng mới phải.”