Chương 35

Năm Chiêu Ninh thứ mười hai, ngày mùng chín tháng bảy, Minh Thái phi tròn sáu mươi tuổi. Chiêu Nhân Đế Tiêu Hoài thiết yến tại Trường Ninh Điện, mời toàn thể văn võ bá quan vào cung cùng chúc thọ Thái phi.

Bầu trời cao vời vợi, xanh trong không gợn mây, hoàng thành sừng sững nguy nga. Trước Trường Ninh Điện, từng hàng cung nga vận tử y, búi tóc cao như mây, tay nâng chén vàng, nối đuôi nhau tiến vào.

Trong đại điện, bá quan văn võ đã an tọa đầy đủ. Ở vị trí thượng thủ bên phải là một vị lão thần tuổi ngoài năm mươi, khoác triều bào đỏ thẫm, dung mạo thanh thoát mà nghiêm nghị, ánh mắt sắc bén có thần.

Đó chính là Tể tướng Tạ Viễn Thanh.

“Tạ Thừa tướng.” Vài vị đồng liêu tiến lên chắp tay, cất lời chào hỏi.

Tạ Viễn Thanh làm quan hơn ba mươi năm, môn sinh khắp thiên hạ, lại là cánh tay đắc lực phò tá Hoàng thượng, địa vị trên triều đình vô cùng vững chắc. Tự nhiên trở thành đối tượng mà quần thần muốn kết giao. Tuy nhiên, hắn xưa nay thanh liêm chính trực, ghét kết bè kéo cánh, cũng chính vì thế mà càng được Tiêu Hoài tín nhiệm.

Ngoài vòng quan viên đang bàn luận, có một vị lão thần khác, trông có vẻ xa lạ hơn, lặng lẽ ngồi trước chiếc bàn dài, hoàn toàn không hòa nhập với sự nhộn nhịp náo nhiệt trong điện. Có người đưa mắt nhìn về phía hắn, thấp giọng thì thầm.

Người này chính là Giản Dịch Chi, Ngự sử đại phu vừa được điều từ Giang Nam về Thiếu Kinh, nay nắm giữ Ngự sử đài, chuyên giám sát bách quan, có thể nói là một trong những nhân vật quyền thế đang được Hoàng thượng coi trọng bậc nhất triều đình.

“Hoàng thượng giá lâm! Thái phi nương nương giá lâm! Hiền phi nương nương giá lâm!”

Theo tiếng hô vang dội của nội thị, toàn bộ bá quan đồng loạt đứng dậy, phủ phục hành lễ, hô vang vạn tuế.

Tiêu Hoài mặc bộ hoàng bào rực rỡ, khí chất tôn nghiêm, phong thái uy nghi, dẫn đầu đoàn người chậm rãi tiến lên bậc ngọc, an tọa trên bảo tọa khắc rồng sơn son thϊếp vàng. Bên phải là Minh Thái phi, bên trái chính là Tạ Sáng.

Dưới đó, theo thứ bậc mà ngồi lần lượt là Ninh phi, Lệ phi, Từ Chiêu nghi cùng các phi tần từ ngũ phẩm trở lên. Còn về Thục phi, vì vẫn chưa khỏi bệnh nên không thể dự yến, chỉ sai cung nhân mang đến lễ mừng thọ.

Trung cung sớm khuất, ngôi Hoàng hậu bỏ trống đã nhiều năm. Không ít người suy đoán, với tình thế hậu cung hiện tại, chiếc ghế Hoàng hậu sớm muộn gì cũng thuộc về trưởng nữ của Tạ gia. Nhưng cũng có kẻ ngấm ngầm bàn luận rằng, quyền thế của hai nhà Chung - Tạ đã khuynh đảo triều chính, Hoàng đế dù sủng ái Hiền phi nhưng vẫn chậm chạp chưa lập hậu, nguyên do trong đó thực sự đáng để suy ngẫm.

Thế nhưng, nhân vật chính của ngày hôm nay là Minh Thái phi, ánh mắt mọi người phần lớn đều dồn vào bà.

Năm xưa, Minh Thái phi cũng từng là một mỹ nhân hiếm có, được Tiên Đế sủng ái hết mực. Cũng khó trách, sau khi Tiên Đế băng hà, bà vẫn có thể lưu lại trong cung. Chỉ là suốt nhiều năm qua, bà luôn ở sâu trong nội cung, ít khi xuất hiện trước mặt người ngoài.

Hôm nay lại đặc biệt khoác lên một bộ cung trang đỏ thẫm, cả người toát lên vẻ quý phái trang nghiêm, lộng lẫy uy nghi.