Chương 15

Editor: Quỳnh Anh 💕

Hứa Ý thở phào một hơi, từ từ giảm chậm tốc độ.

Cô mở trợ lý thông minh, bật lên hình ảnh thực tế từ sàn xe cơ giáp.

Trong hình ảnh, bốn chiếc Vạn Hướng Luân quả nhiên đã bung ra những chiếc móng vuốt nhỏ, trông có vẻ khá kiêu ngạo, như muốn nói: “Hố thì đã sao? Ông đây đây biến nó thành đất bằng hết.”

Hứa Ý cảm thấy những món đồ chơi nhỏ này thật sự rất đáng yêu.

Cũ thì có cũ, nhưng khi đối diện với những cái hố, chúng không hề nhân nhượng chút nào nha.

Cái ông chú kia nói rằng, mấy cái bánh xe này từng được dùng trên cơ giáp của đệ nhất quân đội.

Nếu lời đó là thật, thì những thứ nhỏ bé này vẫn còn mang phong thái kiên cường của một quân nhân thực thụ.

Chuyến đi chợ second-hand lần này, đúng là cô đã nhặt được bảo vật.

Giống như một đứa trẻ vừa mua được món đồ chơi mới, Hứa Ý giờ đây chơi càng hăng say, càng hứng thú.

Những cái hố nhỏ ban nãy, đối với cô chẳng khác gì chuyện dùng dao mổ trâu để gϊếŧ gà. Bây giờ cô muốn thử nghiệm trên một cái hố lớn hơn xem sao.

Hứa Ý hít sâu một hơi, tập trung tinh thần, tăng tốc nhanh chóng. Chiếc cơ giáp 257 lao vυ"t đi với một tiếng “keng” đầy hứng khởi.

Sao Maldo nổi tiếng nhất với địa danh hố sụt Maldo.

Chưa đặt chân đến nơi đó thì chẳng ai dám vỗ ngực bảo mình là dân hành tinh Maldo cả.

Trong ký ức, cô đã từng vài lần đi qua cái hồ sụt đó khi giao cơm hộp. Mặc dù không phải quá sức, nhưng mỗi lần vượt qua hồ sụt, nó đều rút của cô không ít năng lượng. Việc này vẫn luôn khiến cô cảm thấy khó chịu.

Chính vì thế, rất nhiều đơn hàng tại Sao Maldo cô đều bỏ qua vì “nhìn không thuận mắt.”

Nhưng hôm nay khác. Với mấy cái Vạn Hướng Luân này, hehe, có oán báo oán, có thù báo thù.

Xem lần này hồ sụt còn dám hút của cô bao nhiêu năng lượng nữa!

Chiếc 257 màu xám bạc, sau khi thích nghi hoàn toàn với Vạn Hướng Luân, di chuyển ngày càng trơn tru.

Giờ đây, Hứa Ý không thèm để ý đến những cái hố nữa. Cứ thế vượt qua, vượt qua, rồi lại vượt qua!

Cảm giác này, như thể đang đi trên đất bằng. Thoải mái đến mức không thể tả.

hố sụt Maldo nằm ngay trung tâm của tinh cầu, nơi giao nhau của nhiều tuyến Tinh Quỹ.

Nếu các tinh cầu khác giống như những ngôi sao quay quanh mặt trăng, thì hố sụt Maldo lại trái ngược hoàn toàn. Từ xa nhìn lại, đó là một cái hố to đùng, như vực sâu không đáy, tựa như địa ngục khổng lồ.

Người nhát gan thì không bao giờ dám đi qua những Tinh Quỹ gần đó, chỉ cần tránh càng xa càng tốt.

Người gan dạ hơn, dù có can đảm vào được những Tinh Quỹ gần hố, vẫn phải hết sức đề phòng kẻo rơi xuống.

Chết thì không chết, nhưng việc trèo ra khỏi hồ sụt thường đi kèm với tổn thất nặng nề.

Đúng vậy, là trèo ra.

Bởi vì nếu rơi xuống cái hố khổng lồ này, phải huy động tới hàng chục cơ giáp vận tải mới có thể kéo một chiếc cơ giáp lên được.

Hứa Ý hiếm khi mở trợ lý thông minh ra.

Cô cẩn thận kiểm tra kích thước của bốn chiếc Vạn Hướng Luân, đảm bảo rằng chúng được phân bố chính xác.

Sau đó, cô lại nhìn vào thông số chiều dài và độ sâu của hồ sụt… À, thực sự có chút đáng sợ.

Cái hố này như miệng của một con quái thú khổng lồ, há to chờ chiếc cơ giáp nhỏ bé của cô chui vào làm món khai vị.

Lúc này đây, cả Sao Maldo đang ở trong không khí cuồng nhiệt. Mọi người đều tụ tập tại khu trung tâm CBD, ăn mừng thêm một năm tuổi mới của tinh cầu trẻ trung này.

Mảnh đất trung tâm khu vực hồ sụt im lìm như tờ.

Thật là thời điểm tốt. Chọn ngày chi bằng gặp ngày.

Không có bất kỳ ai, cũng không có bất kỳ cơ giáp nào quấy rầy, Hứa Ý có thể yên lặng thử sức mình, từ đầu bên này vượt qua tới đầu bên kia của hồ sụt.

Cô hít một hơi sâu, buông lỏng tất cả mọi suy nghĩ trong đầu, thả lỏng cơ thể.

Chiếc cơ giáp màu xám bạc 257 như hòa làm một với không khí yên tĩnh đầy áp lực của hồ sụt, âm thầm lặng lẽ tiến vào phạm vi Tinh Quỹ của hồ sụt.

Còn năm chiếc cơ giáp nữa… Ba chiếc cơ giáp… Nửa chiếc cơ giáp…

Đây chính là ranh giới ngoài của hồ sụt.

Nơi cô chọn chính là Tinh Quỹ nằm ngay giữa hồ sụt – nơi được mọi người gọi là “đường kính tử thần.”

Tới rồi!

Hứa Ý ngay lập tức cảm nhận được cơ giáp của mình bị lực nâng mạnh mẽ kéo lên. Lần này cảm giác ấy cực kỳ rõ ràng, có lẽ là do hố quá lớn gây ra.

Thậm chí, cô còn có thể cảm nhận rõ ràng móng vuốt nhỏ của Vạn Hướng Luân bật ra, gồng mình bám chặt vào Tinh Quỹ để ngăn không cho trọng lực khổng lồ của hồ sụt kéo cơ giáp xuống.

Hai luồng lực lượng đối nghịch nhau bắt đầu xé rách và thử sức nhau.

Nếu nhìn từ góc độ tuyệt đối mà nói, bốn Vạn Hướng Luân với mười hai móng vuốt nhỏ trước trọng lực khủng khϊếp của hồ sụt chẳng khác gì muỗi đấu với voi.

Không khó để hình dung tại sao mỗi lần cô bay qua hồ sụt này, chiếc cơ giáp nhỏ bé lại tiêu tốn nhiều năng lượng đến thế.

Đó thực sự là một trận chiến giữa lực lượng và sự chịu đựng.

Nhưng lần này, cô đã có điểm tựa.

Mười hai móng vuốt nhỏ không cần biết địa hình phức tạp đến đâu, chỉ cần bám được vào bất cứ thứ gì có thể, và ngay khi chúng bám trụ, cô tăng tốc cơ giáp.

Vài cú cọ xát, móng vuốt thu hồi, cơ giáp thoát khỏi sự kìm hãm của trọng lực hồ sụt, hoàn toàn tự do.

“Hô!”

Hứa Ý thở phào nhẹ nhõm, cảm giác như vừa dỡ được một tảng đá khổng lồ đang đè trên người.

Cô liếc nhìn bảng năng lượng, phát hiện lần này tiêu hao ít hơn một phần ba năng lượng so với trước.

Được đấy, hehe!

Sau khi tới phía đối diện, cô quyết định luyện tập thêm vài lần nữa để thuần thục cảm giác này. Như vậy, về sau nếu có giao hàng tới đây, mọi thứ sẽ dễ dàng hơn.

Hứa Ý quay đầu lại, ngắm nhìn đoạn Tinh Quỹ vừa vượt qua – đường kính tử thần của hồ sụt.

Đường đi vẫn là đường đi, cái đáng sợ chính là lòng người.

Chiếc cơ giáp màu xám bạc vẽ một vòng cung lớn trên không trung, quay đầu và lao thẳng vào đường kính tử thần ở hướng ngược lại.

Lần trước chỉ là thử nghiệm. Dù đã thả lỏng tinh thần, cô vẫn chưa dám điều khiển một cách tùy ý.

Lần này, cô quyết định làm mọi thứ tự nhiên nhất có thể.

Hứa Ý điều khiển cơ giáp thành thạo, giảm xóc – tăng tốc – giảm tốc – lặp lại, cơ giáp “keng” một tiếng, gần như trượt qua Tinh Quỹ như không chạm đất.

Nhưng cô biết rõ điều đó là không thể. Thoát khỏi Tinh Quỹ thì chỉ có con đường duy nhất: rơi xuống hồ sụt nhanh hơn.

Xa xa, từ phía đối diện, một vòng sáng lam tím lập lòe xuất hiện.

Lâu lắm rồi mới có một chiếc cơ giáp đi ngang qua. Đa phần mọi người giờ này chắc đều đổ dồn về CBD để tham gia lễ hội cuồng hoan.

Hứa Ý liếc nhìn, rồi thu tầm mắt lại. Gần đây, loại ánh sáng này đang thịnh hành sao? Tại sao ai cũng sơn cơ giáp với màu sắc đó nhỉ?

Thật là lòe loẹt.

May mắn thay, nó ở hướng ngược lại, không ảnh hưởng tới lần thử nghiệm tiếp theo của cô hì hì.

Còn chiếc cơ giáp màu minh hoàng sáng rực với vòng sáng lam tím, lúc này cũng đang đến gần hồ sụt.

La Trụ cong môi. Anh ta đã biết trước rằng giờ này nơi đây gần như chẳng có ai.

Thật tốt, không cần phải kiêng dè gì, anh ta có thể thoải mái bay một đoạn.

Anh ta rất thích cảm giác chinh phục đường kính tử thần này.

Trong nhận thức của anh ta, nếu chưa từng vượt qua đường kính Hố sụt Maldo, thì không thể xem là thực sự điều khiển cơ giáp.

Nếu lúc này, chiếc 257 kia cũng ở đây…

Ơ?

Anh ta không nhìn lầm chứ? Ngay lúc này, trên đường kính tử thần, đối diện phía trước, lại có một chiếc cơ giáp đang đi ngang qua.

Hơn nữa, tốc độ không hề tầm thường.

La Trụ nhíu mắt, cẩn thận đánh giá. Bề ngoài cơ giáp bình thường, ánh sáng đèn cũng chẳng đặc biệt gì, chỉ là một chiếc cơ giáp trông rất phổ thông.

Không biết là đứa trẻ con nào chơi cơ giáp, thừa dịp lúc ít người, lén tới thử thách hồ sụt.

Tốc độ hiện tại của nó quả thực không tồi, chỉ vừa đủ để trượt qua Tinh Quỹ.

Nhưng tất nhiên, so với anh ta thì hoàn toàn không thể so bì được.

Điều quan trọng nhất chính là, La Trụ đoán rằng tốc độ này chắc chắn sẽ bị giới hạn khi bước vào phạm vi hồ sụt.

Anh ta đã từng chứng kiến rất nhiều kẻ, trước khi tới hồ sụt thì lao như bay, nhưng khi thật sự chạm mặt vực sâu lại hèn nhát đến bật cười.

Những người thực sự biết chơi cơ giáp, khi đối diện hồ sụt, chỉ có máu nóng, không bao giờ có chỗ cho sự sợ hãi.

Giống như anh ta, mỗi lần băng qua hồ sụt, trong đầu chỉ có một ý nghĩ: “Nhanh hơn nữa, nhanh hơn nữa!”

Hoặc là nhanh, hoặc là chết.

La Trụ vừa nghĩ, vừa quan sát ánh sáng đèn của chiếc cơ giáp đối diện, nó càng ngày càng tiến gần.

Ơ? Là một chiếc cơ giáp hạng nhẹ, nhìn qua kích cỡ nhỏ hơn rất nhiều.

Khoảng cách này, nó gần như đã chạm tới rìa ngoài của hồ sụt.

Mà anh ta cũng vậy.

La Trụ lập tức tăng tốc, đồng thời liếc qua chiếc cơ giáp đối diện, muốn xem liệu nó có dám giữ tốc độ mà lao vào hồ sụt hay không.

Nhưng…

Những điều anh ta tưởng tượng, như việc dừng lại hoặc giảm tốc độ, hoàn toàn không xuất hiện.

Ngược lại, chiếc cơ giáp kia như phát điên, bắt đầu gia tốc điên cuồng, không ngừng đẩy tốc độ lên. Từ nhị tốc, tam tốc, rồi tứ tốc… Cuối cùng đạt đến tối cao tốc!

La Trụ trợn mắt nhìn, chỉ thấy khi chiếc cơ giáp đó vận hành ở tốc độ cực đại, một luồng xoáy khí khổng lồ bùng phát, lướt qua bên cạnh cơ giáp của anh ta như một cơn lốc.

Nếu trước đó chiếc cơ giáp ấy chỉ là đang trượt qua Tinh Quỹ, thì giờ đây, nó trông như một con thú hoang mất kiểm soát.

Nó không còn dựa vào Tinh Quỹ để bám trụ, mà như đang thách thức mọi định luật, sẵn sàng rơi xuống vực thẳm bất cứ lúc nào.

“Điên thật rồi!”

“Nó không biết đây là hồ sụt sao?”

“Không biết tự lượng sức mình.”

“Chơi tốc độ mà lại lấy mạng ra đùa à?”

La Trụ đã chuẩn bị tâm lý, sẵn sàng nghe một tiếng nổ lớn, sau đó sẽ đi tìm cứu hộ cho kẻ liều mạng kia.

Dù sao, anh ta vẫn là người tốt bụng.

Nhưng… xung quanh tất cả đều yên tĩnh đến kỳ lạ.

hố sụt vẫn là hồ sụt, Tinh Quỹ vẫn là Tinh Quỹ.

Không có tiếng nổ, cũng không cần cứu viện.

Đôi mắt La Trụ co rút. Vừa rồi tốc độ ấy…

Không đợi anh ta định thần, trợ lý thông minh của anh ta bỗng liên tục báo động:

[Vật thể: 257

Tốc độ nhanh nhất: Năm lần tốc độ plus

Tốc độ rơi tự do: Cao tốc, chuyển hóa thành Siêu Cao Tốc, cuối cùng đạt Siêu Lần Tốc

Tốc độ hố sụt: Nhanh nhất từ trước tới giờ.]

257! Chính là chiếc 257 kia!

La Trụ đứng đơ như trời trồng, cảm giác như vừa bị sét đánh, như bị một hố đen nuốt trọn.

Anh ta vốn chỉ đơn giản muốn tìm chiếc 257, nhưng hoàn toàn không ngờ rằng mình lại gặp nó trong tình cảnh này – một cách “tình cờ” đến khó tin.

Tại nơi như hồ sụt.

Tại thời khắc chẳng ai hay chuyện gì đã xảy ra.

Và trong lúc chính anh ta vẫn tự tin rằng mình đang đối mặt với một chiếc cơ giáp nhẹ không có gì đặc biệt – thì sự thật như một cú tát thẳng vào mặt.

Vai hề, hóa ra lại chính là anh ta.

Nghe kỹ lại thông báo từ trợ lý thông minh, La Trụ nhận ra nó chỉ nhấn mạnh rằng tốc độ vượt hồ sụt nhanh nhất hiện tại thuộc về chiếc 257, mà không đề cập đến chuyện nó vừa phá kỷ lục.

Nhưng La Trụ hiểu rất rõ – cảm giác này chẳng khác gì câu La Tái từng nói với anh ta:

“Cũng chỉ hơn anh có hai lần, vậy thôi.”

Không hiểu vì sao, ngay lúc này, La Trụ bỗng dâng lên một cảm giác thẹn thùng khó tả.

Chiếc 257 đó, nó không chỉ đơn thuần là vượt qua hồ sụt.

Hỏi thử xem, có ai dám liều mạng tăng tốc không ngừng khi vượt hố không?

Cao tốc, Siêu Cao Tốc, rồi đến Siêu Lần Tốc.

Nó không phải điên, mà là khiến người khác phát điên vì nó.

Ít nhất, giờ đây anh ta đã phát điên rồi.

Không cần phải so nữa.

Anh ta, hoàn toàn không có tư cách.

Trước đây anh ta từng hỏi La Tái:

“Nếu em đấu với chiếc 257, kết quả sẽ thế nào?”

La Tái lúc ấy chỉ trả lời:

“Đừng đùa giỡn.”

Đừng, đùa, kiểu, đấy.

Hóa ra, trò đùa ở đây, chính là bản thân anh ta.

La Trụ nhìn sâu vào hồ sụt, ánh mắt tràn đầy phức tạp. Khuôn mặt anh ta nóng ran, như vừa bị ai đó tạt thẳng gáo nước lạnh.