Editor: Quỳnh Anh 💕
Cửa hàng tạp hóa này nằm ngay gần cổng vào của Chợ Nhảy Nhót, nơi mà lưu lượng khách khổng lồ tưởng như sẽ khiến mọi người đổ xô vào. Thế nhưng, mặc cho các cửa hàng xung quanh đông nghẹt khách, cửa hàng này vẫn vắng lặng như một cái ao tù. Không một bóng người.
Chủ tiệm là một ông chú cao lớn với bộ râu rậm rạp, mang vẻ ngoài hơi uể oải. Ông ta đội một chiếc mũ đen, nửa giống mũ Beret, nửa giống mũ phi công. Ông không rao hàng, không mời gọi khách, chỉ đứng đó, tập trung chơi một chiếc máy game cầm tay cũ kỹ trong tay mình.
Trò chơi đó là một tựa game ngắm bắn từ những năm xa xưa – “Đánh Cơ Giáp”. Trong trò này, bạn càng bắn rơi được nhiều cơ giáp, đặc biệt là cơ giáp cấp cao, thì điểm số của bạn càng cao.
Hứa Ý thoáng dừng lại, liếc nhìn màn hình trò chơi. Chỉ trong vài giây ánh sáng ngắn ngủi, âm thanh “Pew! Pew! Pew!” vang lên liên tiếp.
“Kill-kill-kill-kill!”
Bốn lần hạ gục liền mạch. Hơn nữa, tất cả đều là cơ giáp hạng nặng – vương tạc cả bốn!
Hứa Ý há hốc miệng. Phản xạ tay chân này… chắc chắn không phải của người bình thường! Cô cảm giác chân mình như bị đóng băng, không nhúc nhích nổi. Cái tay ông chú đó… quả thực thần sầu.
Ông chú vẫn chăm chú vào trò chơi, không để ý đến cô. Thế là Hứa Ý giả bộ ngó nghiêng, như thể đang xem xét hàng hóa trong tiệm, nhưng ánh mắt cô vẫn len lén dõi theo màn hình trò chơi.
Đột nhiên, một giọng khàn khàn vang lên: “Nhóc con, muốn chơi thử không?”
Hứa Ý giật mình, đỏ mặt vì bị phát hiện. Nhưng cô không phản bác cách xưng hô, vì với kiểu tóc ngắn cũn và trang phục hoodie của mình, cô đúng là giống một cậu nhóc.
Để giảm bớt bầu không khí ngượng ngập, cô cười gượng: “Trò này trông hay quá.”
Ông chú hừ một tiếng, đáp: “Tinh mắt lắm nhóc. Thích thì ta bán cho, chỉ 10 tinh tệ thôi. Đảm bảo ngon-bổ-rẻ.”
Hứa Ý: “Ơ… không cần đâu, cảm ơn.”
Bỏ ra 10 tinh tệ cho một chiếc máy chơi game, cô còn chưa tới mức xa xỉ như vậy. Hơn nữa, cô còn phải tập trung vào sửa chữa cơ giáp của mình, lấy đâu ra thời gian chơi game?
Nhưng ông chú vẫn không chịu bỏ qua: “Chê đắt à? Thế 8 tinh tệ thì sao? Đã rẻ lắm rồi đấy, kèm thêm cả phần mềm hack luôn!”
“Cháu thật sự không cần. Ông chú à, chú vẫn nên tìm người khác mua đi thôi…” Hứa Ý thầm nghĩ:
“Cái này… chú giỏi như vậy, cháu không dám thử đâu.”
Ông chú dừng tay, nhìn cô một lúc rồi nhếch mép cười: “Cũng đúng, người bình thường muốn luyện đến trình độ như tôi thì đúng là khó thật.”
Ông khẽ vỗ tay vào cái rương bên cạnh, vẻ mặt đầy tự mãn: “Nhưng thôi, cháu cứ nhìn lại xem, thích món nào thì chú giảm giá đặc biệt cho.”
Ha ha, cuối cùng thì đã hiểu vì sao quán này vắng khách. Là vì ông chủ này rõ ràng đang ép mua ép bán!
Chẳng nhẽ ở đây không có ai quản mấy vụ này sao?
Thôi thì đã vào rồi, đi ngang qua rồi, xem thử xem sao. Biết đâu lại kiếm được món đồ hữu ích.
Hàng hóa trong quán thì đúng là nhiều thật, từ đồ gia dụng đến phụ tùng cơ giáp. Nhưng đi hết một vòng, chẳng có gì đúng ý. Đặc biệt là Vạn Hướng Luân, thứ cô đang rất cần, lại không thấy đâu. Lạ ghê.
Cô đang định rời đi, thì ông chú như đọc được suy nghĩ của cô, đặt máy chơi game xuống, hỏi: “Nhóc con, muốn tìm cái gì đấy?”
Hứa Ý đáp: “Chú có Vạn Hướng Luân không? Cái bánh xe để tránh rơi hố ấy.”
Nghe xong, ông chú bật cười khinh khỉnh: “Tìm Vạn Hướng Luân? Loại đồ chơi tầm thường ấy có gì hay ho? Để chú cho xem thứ xịn hơn.”
Nói xong, ông cúi xuống, kéo từ dưới ghế ra một cái rương rồi lôi lên vài cái bánh xe cũ kỹ.
Hứa Ý nhìn thoáng qua, suýt nữa bật cười. Những cái bánh xe này, so với tuổi thọ chiếc cơ giáp 257 của cô, còn già hơn. Trên bề mặt in đầy vết trầy xước, sứt mẻ.
“Dù là đồ second-hand thì ít nhất cũng phải mới được khoảng bảy tám phần chứ nhỉ?” Cô nghĩ bụng.
Nhưng ông chú lại làm ra vẻ nghiêm trọng, hạ giọng như đang giới thiệu một báu vật: “Đừng xem thường chúng.”
“Cháu biết không? Đây là những chiếc bánh xe được sử dụng bởi cơ giáp tác chiến hàng đầu của quân đội Liên bang năm đó. Là sản phẩm đầu tiên được chế tạo bởi nhóm công nghiệp quân sự Liên bang đấy. Không phải cứ có tiền là mua được đâu.”
Hứa Ý cố giữ gương mặt nghiêm túc, nhưng trong lòng thì một chữ cũng không tin. Cô đáp lại đúng như kịch bản: “Uầy… lợi hại quá.”
“Đợi qua cửa hàng kế bên, chắc chắn chủ quán bên đó cũng sẽ bảo đây là sản phẩm của viện nghiên cứu quân sự Liên bang…” Cô nghĩ thầm.
Nhìn biểu cảm như ngưỡng mộ (giả vờ) của cô, ông chú lập tức phấn khích, vỗ tay cười lớn: “Thằng nhóc này, mắt nhìn của cháu không tệ đấy!”
“Lại đây, để chú cho cháu xem món lợi hại hơn. Người thường chú còn chẳng thèm cho xem đâu.”
Hứa Ý hơi ngại ngần, muốn rút lui nhưng cảm thấy không tiện. Cô có phải đã diễn quá đạt rồi không? Đúng là tự làm khổ mình, sớm biết vậy đã không đứng đây xem ông chú chơi game, hu hu hu!
Ông chú lôi ra từ dưới rương một chiếc túi màu đen. Đúng vậy, trên chiếc rương đó còn có một cái… nồi.
Chiếc túi nhìn rất cũ kỹ, có vẻ như đã tồn tại từ thời Hàm Phong, đến mức vải cũng mục rách, chẳng còn dùng được nữa.
Ông chú ngoắc tay, ý bảo cô lại gần: “Lại đây mà xem, nhưng cẩn thận một chút đấy.”
Hứa Ý ngần ngại bước đến gần, cúi đầu nhìn vào túi. Một cái nhìn thôi đã khiến cô giật mình.
Bên trong túi là một Phát Động Khí của cơ giáp. Nhưng không giống bất kỳ loại Phát Động Khí nào cô từng thấy. Nó lớn hơn loại bình thường, màu sắc sậm tối, thoạt trông như một cây nấm mốc khổng lồ, lấm tấm đen.
Điểm khiến cô chú ý nhất là bên hông của nó lại có một bộ phận giống như cánh quạt. Không biết liệu có phải để làm chức năng tản nhiệt không.
Ông chú chỉ vào nó, nói: “Thứ này không phải của công nghiệp quân sự Liên bang sản xuất đâu. Năm đó họ chưa đủ trình làm ra thứ này.”
Hứa Ý hỏi theo: “Vậy thứ này là từ đâu mà có?”
Ông chú làm vẻ mặt đầy ẩn ý, giọng điệu thâm sâu khó lường: “Đây là do một thiên tài tự chế ra. Để chứng minh nó thực sự có thể sử dụng, ông ấy đã khiến cho viện nghiên cứu quân sự đầu tiên phải thừa nhận.”
Thật hả trời? Lại viện nghiên cứu quân sự nữa hả?
Cô suýt lắc đầu. Nhưng không hiểu sao lần này lời của ông chú lại khiến cô hơi tin. Vì cô đã nhìn kỹ, mặt dưới của Phát Động Khí này hoàn toàn trơn tru, không hề có bất kỳ ký hiệu nào.
Theo lẽ thường, các Phát Động Khí đều được khắc tên nhà sản xuất và mã số nhận dạng. Nếu không có, chỉ có hai khả năng: hoặc là sản phẩm lậu, hoặc là một món đồ quá đỉnh cao, không cần ghi dấu.
Hứa Ý tò mò hỏi: “Nhưng mà thứ này dù lợi hại, chắc cũng không so được với Phát Động Khí 259 hiện tại đâu nhỉ? Nhìn qua cũng thấy cũ kỹ rồi.”
Ông chú hừ nhẹ, bĩu môi: “Đừng có lấy nó ra so với 259. Thứ 259 ấy, ngốc nghếch lắm, không biết dùng món này đâu.”
“Nhưng nếu dùng trên 258, đặc biệt là dòng đời đầu 258, cháu biết cảm giác ấy thế nào không? Đỉnh đầu như có gió xoáy, lúc nào cũng sẵn sàng bay vυ"t lên.”
“Nhưng mà bây giờ, còn ai có dòng 258 nữa đâu chú?”
Ông chú nghiêm mặt: “Chính vì thế nên tôi giữ lại chứ không bán rẻ. Món này là để truyền lại đời sau.”
“Thôi, nói với cháu cũng vô ích, cháu cũng không hiểu.”
Hứa Ý gật gù phụ họa: “Đúng là cháu chẳng hiểu cho lắm.”
Nhưng rồi cô bất ngờ đổi giọng: “Nhưng nếu dùng trên 257 thì sao?”
Ông chú ngẩn người: “Gì cơ? 257 à?”
Ông cúi xuống nhìn cái Phát Động Khí trong tay, lẩm bẩm: “Cũng không phải là không được. đời đầu 258 vốn dĩ được cải tiến trực tiếp từ 257, xét về lý thuyết thì không vấn đề gì.”
“Thế nhưng, về thực tế mà nói…”
“Thực tế thao tác thì thế nào?”
“Sẽ bị tê liệt à? Hay là ngắn mạch?”
Hứa Ý trước đây từng để ý đến Phát Động Khí của 258, đã vài lần định ra tay nhưng đều chùn bước vì lo không tương thích.
Kết quả là, giờ đây cả 258 lẫn Phát Động Khí của nó đều biến mất theo thời gian.
Vì thế cô chỉ còn cách lui xuống tìm đồ cũ hơn. Không cần phải là hàng nguyên bản, chỉ cần xài được là cô sẽ lập tức xuống tay.
Vấn đề ở chỗ, cái Phát Động Khí trước mặt nhìn quá cũ, không biết liệu còn dùng được bao lâu.
Thấy cô tỏ ra nghi hoặc, ông chú nghiêm túc hẳn lên: “Nhóc con, để chú nói cho rõ, vấn đề nằm ở người thao tác nó. Liệt không liệt, ngắn không ngắn, đều do người quyết định.”
Hứa Ý khó hiểu: “Ý chú là sao?”
“Ý chú là cái này còn phân biệt người xài à?”
Ông chú nghiêm mặt: “Không phải vậy.”
“Ý chú là, muốn thao tác được cái này, người điều khiển phải đạt đến tiêu chuẩn đệ nhất quân lúc bấy giờ.”
“Bởi vì đây là Phát Động Khí chuyên dùng cho cơ giáp tác chiến của đệ nhất quân đội.”
Hứa Ý nghe không hiểu liền hỏi lại: “Tiêu chuẩn đệ nhất quân là gì?”
Ông chú đáp ngay: “Từ Sao Maldo đến Sao Đế Đô, không được vượt quá 10 giây ánh sáng.”
Hứa Ý trầm mặc.
Cô nhíu mày đến mức có thể kẹp chết ruồi bọ.
Toán không phải sở trường của cô, cần phải tính toán lại cẩn thận.
Ông chú thấy cô có vẻ bị hù dọa, liền giải thích thêm: “Nhóc con, đó là tiêu chuẩn đệ nhất quân lúc đó thôi.”
“Hiện nay tiêu chuẩn đã tăng thêm ít nhất 2 giây ánh sáng.”
“Nhưng mà cái Phát Động Khí này cũ rồi, không cần yêu cầu tốc độ tới 8 giây ánh sáng đâu.”
Hứa Ý vẫn đang tính nhẩm.
Lần trước đi từ Sao Á Tư đến Sao Đế Đô, hình như cô mất khoảng 30 giây ánh sáng.
Vừa nãy từ Sao Á Tư đến Sao Maldo thì mất tầm 22 giây ánh sáng.
Lấy cái này trừ cái kia, tính toán đâu ra đấy, đúng 8 giây ánh sáng.
Tức là, vẫn có thể sử dụng được.
Hứa Ý quan tâm nhất là tuổi thọ của cái Phát Động Khí, liền hỏi: “Nó còn dùng được bao lâu nữa?”
Ông chú đáp: “Cỡ khoảng…”
“Không phải, cháu có nghe chú nói không?? Nếu không đủ nhanh thì xài cũng như không!”
“Nhưng nếu có thể sử dụng được, thì dùng đến khi 260 ra đời cũng chẳng vấn đề gì.”
Hứa Ý búng tay một cái: “Bốp!”
Câu cuối của ông chú quá hợp ý cô rồi.
Dùng được đến khi 260 ra đời, thế thì cô phải mua thôi.
“Chốt giá đi chú, bao nhiêu tinh tệ?”
Ông chú nhíu mày hỏi: “Cháu muốn mua thật à? Mua để làm gì?”
Ông nghĩ hay là mấy kẻ đó muốn lấy về làm chiêu trò, đánh bóng một chút rồi bán lại với giá cao?
Hứa Ý vội đáp: “Cháu mua để dùng, tự cháu dùng.”
“Hehe, cháu đang lái 257.”
Ông chú: “!!”
Lại có người còn “nghèo khó” hơn cả ông. Thời buổi này còn có người lái 257!
Xem ra đúng là một “cậu bé” tội nghiệp.
“Được rồi, giá 30 tinh tệ một lần.”
“Nếu cháu chắc chắn muốn mua, tôi sẽ làm cho nó quay về trạng thái ban đầu.”
“Điều chỉnh thử nghiệm trong hai ngày, đảm bảo không có vấn đề gì.”
Hứa Ý mang theo 50 tinh tệ xuất phát, thế nhưng cũng chưa vượt ngân sách dự tính.
Nhưng mà, cô vẫn muốn mua thêm vài cái bánh xe, dầu bôi trơn và dung dịch làm sạch gì đó.
Nếu được, cô còn muốn đổi luôn Vĩ Ký mới. Khối hiện tại vốn là hàng từ xưởng nhỏ, giờ cô muốn thay bằng một cái từ thương hiệu lớn.
Hứa Ý bắt đầu mặc cả: “30 tinh tệ, chú thêm cho cháu mấy cái Vạn Hướng Luân mới đi.”
Ông chú thở dài: “Mới thì làm sao tốt bằng những cái này của tôi? Đây là hàng quân dụng đệ nhất, cháu đúng là có số hưởng mới nhặt được bảo vật đấy!”
Hứa Ý không muốn mấy cái bánh xe cũ mèm đó: “Nó cũ quá, chắc chắn sẽ nổ tung.”
Ông chú bật cười khẩy: “Toàn tinh tế có nổ hết, nó cũng không nổ được đâu.”
Hứa Ý: “…”
Sau khi mua thêm vài món đồ lặt vặt, cô xem như hoàn thành nhiệm vụ đến Sao Maldo lần này.
Nhưng tạm thời cô chưa thể rời đi, vì Phát Động Khí cần điều chỉnh thử nghiệm, phải mất hai ngày mới xong.
Mở app giao hàng ra xem, ngày khai trương của Sao Maldo làm quảng cáo rầm rộ nên đơn hàng tăng đáng kể.
Hứa Ý nhận vài đơn từ Sao Theta.
Đây là tinh cầu của những kẻ lắm tiền, nên người đặt hàng cũng nhiều, tiền boa thì càng không thiếu.
Cô mới tính toán qua, từ Sao Maldo đến Sao Đế Đô mất khoảng 8 giây ánh sáng.
Còn Sao Theta thì gần hơn một chút.
Cô khởi động cơ giáp, chỉ dùng tốc độ thấp, bay với mức chậm nhất trên đường an toàn.
Khi vào đến Sao Theta, tầm nhìn trước mặt cô bỗng trở nên rộng mở.
Ngay cả không khí ở đây dường như cũng thoang thoảng mùi xa hoa, vàng son phú quý.
Trời ơi, đúng là thế giới của những kẻ có tiền!
Cô chậm rãi hạ tốc cơ giáp, đơn cuối cùng là giao đến một khu biệt thự xa hoa.
Nhưng khu trung tâm của khu biệt thự lại có chút kỳ lạ. Một cơ giáp với tạo hình… như một cái xác?
“Chào ngài, bữa ăn của ngài đã được giao đến. Chúc ngài ngon miệng.”
Hệ thống cảm ứng tiên tiến đến mức đáng kinh ngạc. Một cái giá cơm tự động thò ra, Hứa Ý vừa đặt hộp cơm lên đó thì ngay lập tức nó bắn ra một cái l*иg, thực hiện đầy đủ các bước khử trùng, giữ nhiệt độ ổn định.
Xong xuôi, cái giá tự động thu lại.
Thậm chí nó còn lễ phép “nói” với cô: [Cảm ơn đã phục vụ, hẹn gặp lại.]
Hứa Ý sững người.
Quá có nhân tính đi!
Nó thậm chí còn thưởng cho cô 10 tinh tệ tiền boa. Thật muốn ôm ôm nó nha.
Hứa Ý chuẩn bị quay lại Sao Maldo.
Hôm nay cô không nhận thêm đơn giao hàng nữa, quá mệt mỏi rồi.
Chiếc cơ giáp màu xám bạc bay lên không trung, xoay nhẹ phần đuôi, lơ lửng một chút như đang xác định phương hướng.
Sau đó, nó giống như đang đùa nghịch, vẽ ra một đường cong hình dải Mobius trong không trung, trông như đang nhấp nhô trên những con sóng.
Đột nhiên, nó lao thẳng theo một hướng mà chẳng để lại bất kỳ âm thanh nào, chỉ có một vệt khói mỏng manh rồi biến mất không dấu vết.
Hệ thống cảm ứng: [Vật thể -257, biến đổi tốc độ: tốc độ thấp, tốc độ thấp, tăng tốc đều đặn, kịch liệt tăng tốc, thiết lập kỷ lục - dải Mobius nhanh nhất trước mắt.]
Có ai đó đang vừa ăn cơm hộp vừa chơi game, bất ngờ thốt lên: “Chết tiệt!”
Hệ thống cảm ứng: [Câm mồm, ăn thì đừng nói chuyện.]
Vệ Dương chửi thề: “Mẹ nó, có chuyện lớn rồi!”
“Mở hình ảnh ra!”
Hình ảnh không trung hiện lên, Vệ Dương hét toáng: “Chú ơi, chiếc 257 đó lại xuất hiện! Nó đuổi gϊếŧ cháu, á!!!”