Chương 9

Ngày 18 tháng 6 là một ngày lành. Theo lịch hoàng đạo, hôm nay rất hợp để cưới hỏi, nhập trạch, thêm người vào nhà.

Tô Ngộ Tình dậy rất sớm, chưa đến 5 giờ sáng đã bắt đầu trang điểm. Một đám người thân bạn bè cũng đến từ sớm, háo hức chờ xem tiết mục mở màn hoành tráng của lễ cưới, chú rể đến đón dâu.

Nhϊếp ảnh gia và quay phim đã vào vị trí, chia thành nhiều nhóm, chụp từ các góc độ khác nhau, không bỏ sót bất kỳ khoảnh khắc rạng rỡ nào của cô dâu chú rể.

“Chờ tên lưu manh kia đến, tụi mình khóa cửa lại, không cho vào, bắt hắn quỳ xuống hát Chinh phục!” Phù dâu Lăng Tuyết quay sang mấy cô bạn thân, hừng hực khí thế.

Một phù dâu khác giơ ra một tờ giấy A4 in rõ chữ: “Chị Tuyết, còn cái này nữa, bắt anh ta đọc mười lần! Một lần tiếng Trung, một lần tiếng Anh, một lần tiếng Đức… cuối cùng là mã Morse luôn!”

Lăng Tuyết nhận lấy, nhìn lướt qua rồi bật cười: “Nội quy làm chồng tốt?”

“Một: Vợ luôn đúng. Hai: Nếu vợ sai, xin coi điều một. Ba: Vợ nói đúng tức là đúng, dù có sai thì cũng là đúng. Vợ nói sai, thì chắc chắn không thể đúng được…”

“Giỏi lắm!” Lăng Tuyết giơ ngón cái với bạn mình.

“Còn cái này nữa, táo đỏ buộc dây ruy băng đỏ, treo lên trần. Tí nữa bắt chú rể và cô dâu cùng cắn, không tới thì phải hôn nhau!” Một cô gái khác góp thêm “trò tra tấn”.

Tô Ngộ Tình ngồi bên, nghe hết mọi kế hoạch “nghịch ngợm” mà chỉ khẽ mím môi cười.

Chiếc váy cưới cô chọn là kiểu trễ vai, tôn lên đường cong ngực mềm mại, eo nhỏ như bóp được bằng một tay, chân váy bung xòe như thác nước trắng muốt.

Mỹ nhân như ngọc, ngồi giữa một biển lụa trắng, đôi mắt trong veo, khóe môi anh đào hơi cong lên, tóc dài nửa búi nửa buông, bên tai cố tình thả lỏng một lọn nhỏ, làm tôn lên gương mặt trái xoan nhỏ nhắn tinh xảo.

“Chậc chậc, nếu chị mà lấy được cô dâu đẹp như này, chắc bay lên trời mất tiêu luôn.” Lăng Tuyết vừa nói vừa nhéo mông Tô Ngộ Tình một cái: “Dáng người này đúng là quyến rũ, nếu chị là tên lưu manh kia, chắc chưa đến bảy ngày là bị hút sạch tinh khí rồi!”

“Không được nói anh ấy như vậy. Anh ấy tên là Từ Hoài Nam, không phải lưu manh.” Tô Ngộ Tình chu môi phản bác.

“Chưa cưới mà đã bênh chằm chặp thế rồi à?” Mấy cô bạn bên cạnh phá lên cười.

Tô Ngộ Tình đỏ mặt. Người kia đúng là khiến người ta tức đến mức muốn đập cho một trận, nhưng nghe người khác chê anh, trái tim cô lại không chịu được.

Cô nhìn đồng hồ, gần bảy giờ rồi.

Theo lịch trình của công ty tổ chức tiệc cưới, còn ba tiếng nữa, Từ Hoài Nam sẽ đến đón dâu.

Cô đến bên cửa sổ, ngó ra ngoài — hôm nay trời đẹp tuyệt.

Nắng vàng rực rỡ, mây trắng không vương bóng, gió nhẹ thổi qua như một lớp lụa mỏng ve vuốt da thịt, vừa mát vừa ấm.

Đúng là một ngày rất hợp để kết hôn.

Từ Hoài Nam vươn vai, lồm cồm ngồi dậy, nhìn tia nắng lọt qua cửa sổ.

Anh kéo rèm ra, nhìn bầu trời trong xanh ngoài kia, miệng lẩm bẩm: “Hôm nay đúng là một ngày... mẹ nó, hợp để bỏ trốn.”

Ông già và vợ hai của ông ta gọi anh mấy lần, đến mức lấy cả chìa khóa dự phòng mở cửa phòng nhưng cũng vô ích, Từ Hoài Nam đã đổi khóa, skill y như cái lần khóa cả gara xe của ông Từ.

“Thằng nhóc hỗn láo! Ngày cưới mà còn dám nằm lì trên giường!”

Từ Hoài Nam ngoáy tai, cuối cùng cũng đuổi được tiếng chửi mắng của ông già ra khỏi đầu.

Ai muốn cưới thì cưới. Anh thì sắp bay ra Maldives rồi.

Anh kéo chiếc vali đã chuẩn bị sẵn ra từ sau cánh cửa, thay một chiếc sơ mi Hawaii màu xanh chóe, quần short đi biển, dép xỏ ngón, khoác ngoài một chiếc vest đen nghiêm túc.

Cuối cùng, đội một chiếc mũ du lịch, đeo kính râm gọng to.

Phong cách: nửa sến nửa chơi ngông.

Anh bấm gọi cho Trình Chu:“Đến chưa đấy? Qua đón tao đi sân bay.”

“Chú rể dậy rồi à?” Trình Chu đứng cạnh xe, ra hiệu cho Triệu Xuyên, nhướng mày: “Tao với Xuyên đang đợi ngay cổng nhà mày đây, ra mau đi. Đưa mày đi trốn đời luôn!”

“Anh em tốt, nghĩa khí đấy!” Từ Hoài Nam cúp máy, hào hứng xách vali ra cửa.

Hai phù rể mặc vest chỉnh tề đứng trước xe cưới: Một người điềm nhiên, nụ cười mơ hồ chứa đầy hàm ý, người còn lại thì gãi đầu gãi tai, vừa nhìn vừa hỏi: “Anh Chu à, mày không lừa tao đấy chứ? Cô dâu hôm nay là tiên nữ anh Nam của chúng ta ngày đêm mong nhớ, vừa gặp đã yêu đấy à?”

Trình Chu gật đầu:“Lát nữa cứ làm theo kế hoạch.”

Triệu Xuyên dịch lại gần, thì thầm: “Anh Chu, nếu anh Nam đánh tao, mày phải cứu tao nhé. Tao từng có ý với tiên nữ của nó, còn dám xin WeChat. Với cái máu ghen kinh hoàng của ảnh, ngay cả mông vợ mình có người khen cũng không cho nữa là…”

Trình Chu khoác tay lên vai Triệu Xuyên, mỉm cười: “Không liên quan đến mày, là chính nó tự tìm đường chết.”

Triệu Xuyên liếc nhìn lên tầng: “Tao cá mười xe bò khô, hôm nay tân lang không động phòng nổi đâu.”

Trình Chu thản nhiên:“Không cá. Vụ này không bất ngờ, chẳng đáng cược.”

Từ Hoài Nam rón rén đẩy cửa phòng ngủ, nhìn ra ngoài bằng ánh mắt lén lút như tội phạm trốn trại.

Vẫn còn khá lâu mới đến giờ đi nhà hàng tiệc cưới. Dưới nhà khách khứa đông đủ, người tám chuyện, người uống trà.

Mấy anh quay phim chụp ảnh tụm lại một góc, chán đến độ tán dóc với nhau. Chú rể vẫn chưa ló mặt, quay ai bây giờ? Quay khách mãi cũng chẳng còn gì để quay.

Từ Hoài Nam kéo thấp vành mũ, lặng lẽ xách vali xuống, từng bước một nhẹ nhàng như mèo, sợ lộ thân phận “chú rể bỏ trốn.”

Ổn rồi, mọi người vẫn đang mải nói chuyện, không ai để ý tới anh.

Cho dù có nhìn thấy, chắc cũng không ai nghĩ cái tên mặc như dân bồi Hawaii kia lại chính là chú rể của ngày hôm nay.

“Này ông Từ, sao chẳng thấy ảnh cưới của cô dâu chú rể đâu? Không lẽ cô dâu có bầu nên không chụp được hả, ha ha!”

Tô Ngộ Tình mà có bầu, thì chắc phải đẻ cả ổ nòng nọc. Từ Hoài Nam đang lén lút chuồn ra cửa, vẫn không quên chửi thầm trong đầu.

“Cưới gấp quá, chưa kịp chụp ảnh.” Bà Từ mặc đồ sang trọng, cười tươi trả lời khách.

“Chú rể còn chưa xuống sao? Sắp đến giờ đón dâu rồi mà.”

“Nó đang trang điểm trên lầu.” Đây là tiếng ông Từ, bố ruột của Từ Hoài Nam, rất điềm tĩnh.

Từ Hoài Nam, với bộ đồ nửa cưới nửa đi trốn, lướt nhẹ như ninja ra được đến tận cửa biệt thự.

Ngẩng đầu lên, đập ngay vào mắt Từ Hoài Nam là một hàng xe cưới dài không thấy cuối, toàn là siêu xe hạng sang.

Xe hoa chính đậu phía đầu, cạnh đó là hai phù rể đang đứng.

Từ Hoài Nam chạy như trộm gà, nhô đầu ra, nói nhỏ: “Tới rồi nè! Lúc mọi người còn mải trong nhà, ta phải chuồn lẹ!”

Triệu Xuyên nhìn anh từ đầu đến chân, hai cái chân phơi trần, lông chân đen thùi lùi. Bộ đồ trên người thì... đúng chất màu mè lòe loẹt, cậu ta sốt ruột thay luôn: “Anh Nam, vest của anh đâu? Quần dài đâu? Áo sơ mi, cà vạt đâu? Hôm nay là ngày anh cưới nàng tiên nhỏ đấy!!”

“Đi nghỉ có hai ngày, bận gì phải mặc đồ nghiêm túc. Xuyên à, ngu vừa thôi.”

Từ Hoài Nam vừa nói vừa lượn qua chỗ xe: “Sao lại dùng xe cưới chính? Mục tiêu quá rõ, bị ông già tôi bắt được chắc luôn!”

“Chú rể tới rồi à ~” Trình Chu lười nhác đáp lời.

“Đổi xe.” Từ Hoài Nam quay đầu nhìn quanh, rất tốt, chưa ai phát hiện ra cả.

“Đừng đổi nữa…” Triệu Xuyên mở cửa xe, nhìn Từ Hoài Nam bằng ánh mắt... đầy xót xa.

“Thôi được, xe cưới thì xe cưới, chạy lẹ đi kẻo lỡ chuyến bay! Tao ngồi trước hay sau?” Từ Hoài Nam thúc giục.

“Mày ngồi cốp xe.” Trình Chu lấy ra sợi dây đã chuẩn bị từ trước, cùng với Triệu Xuyên, trói Từ Hoài Nam lại.

Ai bảo anh dám bắt nạt em gái Tình của anh, còn mơ lên máy bay á? Mơ đẹp quá rồi đấy.

“Mẹ nó, tụi bay bắt cóc tao à!” Từ Hoài Nam vùng vẫy, “Mũ của tao! Kính râm nữa! Mẹ kiếp tụi bay!”

“Thiếu gia Từ, bọn tao đưa mày lên đường đây ạ.” Trình Chu còn tát nhẹ vào mặt anh, coi như tiễn đưa.

“Lên thì lên, trói làm cái gì? Tao có đi đánh bom đâu!” Từ Hoài Nam bắt đầu nổi cáu.

“Anh Nam không đánh bom thật… cơ mà dù có muốn cũng chẳng có thuốc nổ.” Triệu Xuyên vừa cúi xuống nhặt mũ và kính râm, tiện tay ném luôn cả vali vào xe.

“Nói đi, con ếch Tô Ngộ Tình trả tụi bay bao nhiêu? Bổn thiếu gia trả gấp đôi!” Từ Hoài Nam vỡ mộng toàn tập. Kế hoạch cưới kỹ lưỡng đến mấy lại ngã ngựa ở khúc này.

Phản bội! Hai tên phản bội!

Mà anh cũng chẳng dám la lớn, ông Từ nghe được chắc chạy ra đập chết anh mất.

“Anh Nam, làm ơn đừng gọi người ta là ếch nữa được không…” Triệu Xuyên suýt khóc, cô ấy là nàng tiên anh ngày đêm thèm nhớ, mông đào anh nâng như trứng hứng như hoa đấy mà anh dám gọi là ếch á!?

Trình Chu không nói nhiều, nhét hẳn cục bông vào miệng Từ Hoài Nam.

Hai phù rể cùng nhau “nhét” chú rể vào cốp xe, tay chân trói kỹ không hở một sợi. Muốn trốn à? Đừng mơ.

Trình Chu quay lại nói với người phụ trách đoàn xe: “Chú rể lên xe rồi, xuất phát đón dâu thôi.”

Thế là một hàng xe cưới hoành tráng rồng rắn lăn bánh, chạy thẳng đến nhà cô dâu.

Nằm trong cốp xe, Từ Hoài Nam nguyền rủa “con ếch mắt to” ấy cả đoạn đường.

Trình Chu với Triệu Xuyên đâu phải loại thiếu tiền mà bán đứng bạn.

Vậy nên... chỉ còn một lời giải thích hợp lý:

Tô Ngộ Tình không phải người — là yêu tinh.

Ếch tinh!

Mà đã là tinh rồi, thì sức mê hoặc phải nói là vô địch, bảo ai làm gì người ta làm nấy.

Từ Hoài Nam tuyệt vọng nghĩ: Tối nay nếu Ếch tinh muốn cưỡng ép mình... thì phải làm sao đây?

Tác giả có lời muốn nói: Vì đứa con trai ngốc nhà địa chủ mà lo đến bạc đầu.