Chương 8

Tô Ngộ Tình vừa về đến nhà, trong đầu vẫn cứ quanh quẩn suy nghĩ về con người tên Từ Hoài Nam.

Khi không đứng đắn, anh khiến người ta tức đến phát điên. Nhưng khi nghiêm túc, Tô Ngộ Tình phải thừa nhận, anh quả thực có một chút mê người.

Từ Hoài Nam thì làm như sợ cô không thấy bài đăng của mình, trực tiếp mở khung chat, gửi thẳng cho cô tấm ảnh đang vui vẻ ngồi giữa một đám phụ nữ.

“Ê này em gái, đến chơi với anh đi ~”

“Tôi thấy anh rồi. Ở trước cửa công ty mấy người.” Tô Ngộ Tình dùng một câu chọc thủng luôn cái trò bịa chuyện của anh.

Xong rồi, tiêu rồi… Từ Hoài Nam run tay, suýt nữa rơi điện thoại khỏi tay.

Người ta thì "làm màu" thất bại, riêng anh là "giả vờ hư hỏng" cũng thất bại.

Anh đẹp trai, phong độ, lại kiếm ra tiền, một hình mẫu hoàn hảo như vậy bị cô nhìn thấy… Thế này chẳng phải cô sẽ bám lấy anh không rời hay sao?

Từ Hoài Nam thở dài. Anh biết trách ai đây? Chỉ có thể trách… bản thân quá quyến rũ, tỏa sáng không cách nào giấu được.

Thấy chưa, quá xuất sắc cũng là một loại phiền não mà.

Nhưng mà, tại sao cái xuất sắc ấy lại không lọt vào mắt tiểu tiên nữ nhà anh chứ?

Từ Hoài Nam hơi buồn, rót một ly rượu vang đỏ, đứng ngoài ban công nhấp từng ngụm một, gió đêm thổi qua mặt vẫn chẳng thể giải được cơn "phiền muộn vì đẹp trai".

Tiên nữ của anh có làn da trắng nõn mịn màng như tuyết. Khi cô cười, hai lúm đồng tiền lấp ló nơi má xinh, đầu mũi nho nhỏ, đáng yêu không tả nổi. Mỗi lần đôi môi anh đào kia mở ra nói chuyện, cứ như đang đòi hôn người ta vậy, khiến ai nhìn cũng chỉ muốn nhào tới cướp một nụ hôn mềm ngọt.

Còn có vòng ba căng tròn như trái đào chín mọng của cô, anh không biết bàn tay lớn của mình vỗ lên đó sẽ là cảm giác mê hồn cỡ nào…

Ngay từ cái nhìn đầu tiên, Từ Hoài Nam đã muốn che chở cho cô, muốn cưng chiều cô cả đời.

Tình yêu đúng là một điều kỳ diệu. Anh yêu cô từ cái nhìn đầu tiên. Mỗi khi nghĩ đến cô, trái tim anh mềm nhũn ra, mà sau cơn mềm ấy là cơn nóng lan khắp người.

Tim anh sẽ vì cô mà đập mạnh, còn cơ thể anh thì vì cô mà ngứa ngáy, rạo rực.

Một người con gái như thế là thuốc độc, là kiếp nạn cả đời anh trốn không thoát.

Từ Hoài Nam dốc cạn ly rượu vang. Anh thầm nghĩ: Chỉ cần vượt qua được đống rắc rối về chuyện hôn nhân với nhà họ Tô, anh sẽ nghiêm túc theo đuổi cô.

Anh muốn có được cô bằng mọi giá, muốn mạnh bạo hôn cô, ép cô vào tường, chiếm lấy cô, không cho ai khác có cơ hội.

Còn ông già Từ với bà vợ hai mới cưới của ông ta, cộng thêm cả "con ếch mắt to như chuông" bên nhà gái, tức là Tô gia, đã bàn bạc xong hết cả rồi, ngày cưới ấn định vào 18 tháng sau, chỉ còn đúng một tháng nữa.

Từ Hoài Nam gọi điện cho thư ký, đặt vé máy bay đi Maldives vào đúng ngày mười tám.

Trong đầu anh, kế hoạch “ bỏ trốn” đã hình thành vô cùng hoàn hảo.

Chưa đầy mấy ngày sau, ông Từ và vợ hai đã phát hiện: cuốn sổ hộ khẩu trong nhà đột nhiên biến mất, tìm kiểu gì cũng không ra. Như thể bốc hơi khỏi thế gian vậy.

Mà làm lại thì mất thời gian, nên chuyện đăng ký kết hôn tạm thời không thực hiện được.

Bước đầu tiên trong kế hoạch của Từ Hoài Nam được thực hiện hoàn mỹ, anh tự thấy mình quá tài giỏi, không nhịn được âm thầm thả tim cho mình.

Gần đây Tô Ngộ Tình bận rộn thử váy cưới, vì ngày cưới gần kề, không còn thời gian để đặt may riêng nữa.

Cô gửi lời mời: “Anh có ngoài cùng thử váy cưới không?”

Từ Hoài Nam chỉ trả lời đúng một chữ: “Bận.”

Anh nhận ra kiểu nói chuyện trêu chọc lưu manh của mình chẳng có tác dụng gì với cô, cô chẳng hề bị dọa chạy mất. Vì vậy, anh chuyển sang chiến thuật “đối xử lạnh lùng”, bất kể chuyện gì, từ chọn món trong tiệc cưới đến thiệp mời, kẹo cưới, câu trả lời của anh luôn là một chữ: “Bận.”

Thế nên, người đi cùng Tô Ngộ Tình thử váy cưới là Lăng Tuyết.

Khi Tô Ngộ Tình bước ra khỏi phòng thử đồ trong tiệm váy cưới, Lăng Tuyết nhìn cô như thấy tiên nữ hạ phàm, không nhịn được chửi Từ Hoài Nam một trận từ đời nhà Tống tới đời nhà Thanh.

“Đẹp trai thì giỏi lắm à? Đẹp trai mà đối xử lạnh nhạt thế thì đúng là đáng ăn đòn!”

“Anh ấy bận công việc mà…” Không biết từ lúc nào, Tô Ngộ Tình bắt đầu không chịu nổi khi nghe người khác chê bai Từ Hoài Nam nữa.

Mặc dù… anh đúng là đáng bị chửi thật.

Nhưng nếu chửi, chỉ mình cô được quyền chửi, người khác thì không!

Lăng Tuyết giúp Tô Ngộ Tình chụp một tấm ảnh trong bộ váy cưới:

“Gửi cho tên khốn hôn phu của cậu đi! Tớ không tin có thằng đàn ông nào cầm lòng được trước nhan sắc của cậu!”

Tô Ngộ Tình chọn một tấm ảnh định gửi qua thì bị Lăng Tuyết giữ lại:

“Ê từ từ! Ánh sáng hơi tối, để tớ chỉnh chút!”

“Nhân tiện chỉnh mắt to ra, cằm nhọn chút, miệng đầy đặn hơn tẹo, cho gợi cảm.”

Lăng Tuyết thao tác cực nhanh, rồi đưa tấm ảnh đã chỉnh cho Tô Ngộ Tình: “Xong!”

Tô Ngộ Tình nhìn tấm ảnh mà ngớ người: “Đây là tớ á? Mẹ tớ chắc cũng chẳng nhận ra nổi luôn…”

“Bây giờ đang hot kiểu này mà.” Lăng Tuyết còn rất tự hào về “tuyệt tác” của mình.

Tô Ngộ Tình ngại không dám gửi thẳng cho Từ Hoài Nam nên đăng tấm ảnh đó lên vòng bạn bè.

Hai mươi phút sau.

Vương Chi Lan, mẹ ruột của Tô Ngộ Tình bình luận: “Con gái nhà ai mà xinh dữ thần vậy!”

Từ Hoài Nam cũng thấy ảnh đó. Anh tiện tay bình luận một câu: “Thì ra là tinh linh rắn, tôi còn tưởng tinh linh ếch cơ chứ.”

Lăng Tuyết chỉnh hơi quá tay, biến khuôn mặt trái xoan thanh tú của Tô Ngộ Tình thành kiểu mặt “hot girl dao kéo”.

Tô Ngộ Tình nhìn bình luận của Từ Hoài Nam, cảm thấy vừa kỳ cục vừa khó hiểu.

Cô nhắn riêng: “Tinh linh ếch là sao?”

Từ Hoài Nam trả lời đúng một chữ: “Bận.”

Anh chẳng buồn giải thích.

Trên đời này, ngoài tiên nữ mật đào của anh ra, Từ Hoài Nam chẳng muốn nói chuyện với bất kỳ người phụ nữ nào ôm mộng tưởng với anh.

Tô Ngộ Tình tin rằng anh thật sự rất bận, từng thấy dáng vẻ anh nghiêm túc làm việc, cũng từng thấy anh tăng ca đến tận khuya.

Căn nhà tân hôn nằm trong khu biệt thự yên tĩnh giữa trung tâm thành phố, từ lâu đã được trang hoàng đâu vào đó.

Tô Ngộ Tình gửi tin nhắn: “Đi xem nhà cưới.”

Từ Hoài Nam vẫn như cũ, trả lời đúng một chữ: “Bận.”

Lễ cưới sắp đến nơi rồi, vậy mà Từ Hoài Nam vẫn chưa một lần chịu ra mặt.

Anh thà dành thời gian quý báu để ra ngoài chém gió với Trình Chu và Triệu Xuyên, cũng không muốn đi gặp Tô Ngộ Tình.

Lúc này, Từ Hoài Nam đang ngồi trong phòng VIP của nhà hàng, cầm cốc bia, than thở về chuyện tình “long đong lận đận” của mình: “Con nhỏ Tô Ngộ Tình đó đúng là phiền chết đi được! Tao phát điên lên vì cô ta rồi!”

Anh châm thuốc, tạo dáng như ông chú cô đơn già nua từng trải: “Không biết cô ta cho ba tao và vợ hai của ông ta uống phải thứ bùa mê gì ấy, tao thề, cô ta chắc chắn là yêu tinh ếch!”

Từ Hoài Nam phì khói thuốc, tỏ vẻ căm hận: “Ê Trình Chu, cả tối nay mày cứ nhìn tao cười như thằng khùng, ý gì đấy?”

Anh nhìn Trình Chu đầy nghi hoặc, suýt nữa còn tưởng thằng này… phải lòng mình rồi.

Trình Chu lạnh nhạt: “Đúng, tao nhìn mày đấy. Đang chờ xem mày còn làm ra mấy trò tự hủy gì nữa.”

“Triệu Xuyên, nghe chưa? Dạo này thằng Trình Chu mỗi lần tụ tập đều u ám thế này, chẳng lẽ gần đây… đời sống gối chăn không như ý à, hả anh Chu~?” Từ Hoài Nam cười gian, nhướn mày trêu chọc.

Trình Chu đáp tỉnh bơ: “Ít ra còn có, hơn đứa chẳng có gì như ai kia.”

“Mẹ kiếp, mày được đấy!” Từ Hoài Nam cúi đầu tu một hơi bia.

“Ê, anh Nam, ngày kia cưới rồi ha. Sắp tới mày cũng sẽ có đời sống gối chăn rồi!”

Triệu Xuyên cười hì hì, tỏ vẻ ngưỡng mộ.

“Với Tô Ngộ Tình á?” Từ Hoài Nam hừ lạnh: “Tao thà tự xử còn hơn đυ.ng vào cô ta một ngón!”

Trình Chu lôi điện thoại ra: “Mày dám nói lại câu vừa rồi không?” Anh bật ghi âm.

“Tao thà tự xử cũng không đυ.ng vào cô ta một ngón!” Từ Hoài Nam tuyên bố hùng hồn.

“Cô ta là ai?”

“Tô Ngộ Tình!”

“Ai cơ?”

“Con ếch mắt to chà bá ấy! Mắt thì to như hai cái nắp nồi, gào gào như ếch ngoài ruộng mưa!”

Từ Hoài Nam vừa nói vừa hát, dùng đũa gõ vào thành bát theo nhịp như đang… biểu diễn.

Cực kỳ đáng ăn đòn.

Trình Chu tắt ghi âm, cười nhạt: “Chuẩn bị sống độc thân cả đời đi là vừa.”

“Trình Chu, mày đang bày trò gì thế?” Triệu Xuyên không hiểu.

“Khoan đã, thằng Xuyên, chẳng phải tao nhờ mày theo đuổi cô ấy sao? Sao lại không được?” Từ Hoài Nam gẩy tàn thuốc, lắc lắc chân, giọng điệu bực bội.

“Tao kết bạn mà cô ấy không trả lời. Hoàn toàn không tiếp chuyện!” Triệu Xuyên ủ rũ.

“Mày bảo nó theo đuổi luôn à?” Trình Chu phát hiện ra cấp độ “tự đào hố chôn mình” mới của Từ Hoài Nam.

Trên đời này đúng là có loại người tự đội nón xanh cho mình thật.

“Cái gara nhà tao bị ông già khóa lại còn thay cả ổ khoá, tài xế cũng không cho đi theo, rõ ràng là muốn ép thái tử tao tạo phản rồi.” Từ Hoài Nam ức chế nốc thêm một hớp bia, rồi nói rành rọt: “Sáng 18, bảy rưỡi, hai đứa tới đón tao.”

“Chín giờ tao có chuyến bay đi Maldives.” Từ Hoài Nam xoay xoay chiếc cốc trống trong tay, ánh mắt kiên định, giọng nói mạnh mẽ vang dội: “Tao phải bỏ trốn!”

Tác giả có lời muốn nói:

Chương sau bắt đầu đến ngày cưới rồi! Cho tui cười cái đã——hahahahahahahaha!