Tô Ngộ Tình nhận lấy điện thoại từ tay Trình Chu.
Trên màn hình là một nhóm người đang chơi bóng rổ. Cô chỉ cần liếc mắt một cái đã nhận ra anh — chàng trai bật lên ném rổ.
Gương mặt anh nghiêm túc, nhưng động tác lại vô cùng linh hoạt. Tóc trước trán ướt đẫm mồ hôi, bộ đồng phục bóng rổ trắng tung bay theo gió. Trên cánh tay rắn chắc, từng đường cơ bắp hiện rõ, toát lên vẻ nam tính mạnh mẽ, đầy sức hút.
"Thấy chưa? Chính là cái tên thích thể hiện nhất đấy." Trình Chu chỉ tay vào màn hình.
"Ừm." Tô Ngộ Tình gật đầu, khẽ nói: "Em biết người này. Mấy hôm trước, ở phòng VIP tầng hai của Linh Lung Cư, anh ấy đã giúp em."
Trình Chu nhìn cô, khóe môi dần cong lên thành một nụ cười đầy ẩn ý: "Là... tiên nữa mông đào?"
"Cái gì cơ?" Tô Ngộ Tình không hiểu.
"À, không có gì." Trình Chu không nhịn được mà bật cười ha ha.
Tên khốn Từ Hoài Nam kia, cứ tiếp tục bày trò đi! Ha ha ha! Bây giờ anh chẳng bận tâm đến chuyện khóe miệng bị đánh bầm tím nữa.
Kẻ đáng bị trừng phạt tự khắc sẽ chuốc lấy hậu quả.
"Chuyện gì mà vui thế?" Tô Ngộ Tình nhìn Trình Chu cười đến mức không kiềm chế nổi, khó hiểu hỏi.
"À, không có gì đâu." Trình Chu cười đủ rồi, ngồi ngay ngắn lại.
Những lời thô tục giữa đàn ông với nhau, tốt nhất là đừng nói ra, sợ rằng sẽ dọa cô ấy mất.
Tối qua, trong nhóm WeChat, không biết là Từ Hoài Nam uống nhiều quá hay "tự xử" quá đà, mà buông một tràng lời lẽ bậy bạ, tưởng tượng về "tiên nữ mông đào quyến rũ" của mình.
Nói gì mà loại trái cây mình thích nhất là đào mật, ngọt ngào mọng nước. Đào mật ấy à, phải chọn loại có lớp vỏ trắng hồng, mềm mịn, trơn tru, chỉ cần chạm nhẹ là như muốn vỡ ra. Cắn một miếng thôi, nước bắn tung tóe, sung sướиɠ hơn cả thần tiên.
Trình Chu thật sự cảm thông cho cô em gái của mình. Một cô gái mềm mại, dịu dàng như thế, nếu thật sự rơi vào tay Từ Hoài Nam, e là kết cục cũng chẳng khác gì quả đào mật kia.
“Em gái Tình này, đừng vội hủy hôn.” Trình Chu nói: “Thật ra cậu ta cũng không phải người xấu đâu.”
Vừa mới đánh nhau một trận với Từ Hoài Nam xong, lời này với Trình Chu mà nói chẳng khác nào trái lòng. Nhưng anh cũng buộc phải thừa nhận điều đó, nếu không thì anh đã chẳng đứng ra làm người hòa giải.
Tô Ngộ Tình khẽ gật đầu. Nghĩ đến việc Từ Hoài Nam từng cứu mình, cô cố ép bản thân không nghĩ đến những tục tĩu anh từng gửi cho cô qua WeChat.
Nhưng món nợ này, cô đã khắc ghi trong lòng, thậm chí còn lấy điện thoại ra, chụp màn hình lại những lời đó làm bằng chứng.
Sớm muộn gì, cô cũng sẽ tính sổ với anh — một lần cho ra ngô ra khoai.
“Để anh gọi điện bảo cậu ta đến đây, cho em đánh một trận cho hả giận.” Trình Chu vừa nói vừa bấm số gọi.
“Chưa xong nữa hả?!” Từ Hoài Nam gào lên giận dữ, tưởng Trình Chu lại hẹn mình ra đánh nhau lần nữa.
“Cho mày cơ hội cuối cùng, đến phòng trà ngay,” Trình Chu nhỏ giọng, khẽ nói: “Ở đây có đào mật ngon lắm.”
Từ Hoài Nam nhìn mình trong gương, ngắm cái sống mũi bầm tím vì bị Trình Chu đấm, tức muốn nổ mắt.
Người ta bảo sống mũi của đàn ông tượng trưng cho bản lĩnh giường chiếu. Bây giờ sống mũi của anh bị phá nát như vậy, chẳng khác nào sự sỉ nhục năng lực của anh — không thể nhịn nổi!
“Ăn cái đầu mày ấy!” Từ Hoài Nam vừa bôi thuốc lên mũi, vừa gầm gừ: “Đào tháng 6 mới là đào ngon đúng mùa. Cậu chủ đây chỉ ăn đúng mùa thôi — tươi rói, cắn một miếng nước chảy ròng ròng cơ!”
“Cho mày cơ hội cuối cùng đấy.” Trình Chu càng lúc càng ung dung, thậm chí còn khoái chí khi thấy bạn mình khổ sở.
Từ Hoài Nam dập máy luôn. Cái mũi này mà cứ thế mà ra đường, lỡ đâu vô tình gặp phải nàng tiên nhỏ của anh thì biết giấu mặt vào đâu đây?
Muốn tự chịu khổ thì cứ việc, Trình Chu cất điện thoại, quyết định mặc kệ thằng bạn.
Tô Ngộ Tình về đến nhà, ngồi suy nghĩ cẩn thận về con người Từ Hoài Nam. Một mặt thì anh từng cứu cô, khiến cô có thiện cảm. Nhưng mặt khác, anh lại quá vô lễ, làm bao nhiêu cảm tình ban đầu của cô tan thành mây khói, thậm chí khiến cô có phần ghét bỏ.
Ghét đến mức nghiến răng nghiến lợi.
Lăng Tuyết gửi tin nhắn nhờ cô đọc thử tác phẩm mới – chính là cuốn “Bá đạo tổng tài, anh đủ chưa đấy?”.
Tô Ngộ Tình mở ra xem, cả màn hình toàn những từ "mờ ám", thật sự không thể đọc nổi.
“Thiếu gia họ Từ bước vào thư phòng, thấy cô vợ mới cưới bé nhỏ Tô Tình Nhi đang luyện chữ. Cô chỉ mặc một chiếc váy hai dây, làn da trắng như tuyết mềm mại hiện rõ dưới ánh đèn. Anh bước tới ôm cô từ phía sau, nhẹ nhàng hôn lên cổ cô. Cô khẽ rên một tiếng, mềm nhũn ngã vào lòng anh…”
“Có thể đừng lấy tên tớ ra làm tên nữ chính được không? Cảm giác nhập vai mạnh quá rồi.” — Tô Ngộ Tình trả lời.
Cô vợ nhỏ Tô Tình Nhi của thiếu gia họ Từ… không phải đang nói cô với Từ Hoài Nam đấy à?
Tô Ngộ Tình bất giác tưởng tượng ra gương mặt và cơ thể của hai người họ, mặt đỏ bừng, cả người cũng bắt đầu nóng lên.
“Chỗ này có mấy lỗi chính tả, để tớ sửa cho.” Cô copy đoạn văn kia vào ghi chú, chỉnh sửa lại cẩn thận rồi gửi trả cho Lăng Tuyết, sau đó thì đi tắm.
Mãi đến khi tắm xong, Tô Ngộ Tình vẫn không thấy Lăng Tuyết trả lời. Cô mở giao diện trò chuyện trong WeChat.
Sau đó phát hiện, mình gửi nhầm người rồi, cô gửi cho Từ Hoài Nam rồi!
Rồi luôn!
Nhìn lại thời gian, đã hơn hai mươi phút, không thể thu hồi được nữa.
Lúc này, Từ Hoài Nam cũng đang tắm, anh lại bắt đầu nghĩ đến "nàng tiên nhỏ" của mình.
Hôm nay cô mặc một chiếc váy đỏ, thật sự rất hợp với cô. Màu đỏ khiến làn da trắng nõn của cô càng thêm nổi bật, thêm rực rỡ quyến rũ.
Khi anh tắm xong, vừa nằm lên giường thì thấy tin nhắn từ Tô Ngộ Tình gửi đến – là một đoạn tiểu thuyết đậm mùi người lớn khiến anh suýt nữa nhảy dựng khỏi giường.
Cái cô nàng lẳиɠ ɭơ này, xem thường người khác chắc? Trong truyện còn viết cái gì mà “18cm xông thẳng vào trong”???
“Chỉnh lại chút nhé, là 28cm, cảm ơn.” Từ Hoài Nam dựa người lên gối, vừa lắc chân vừa khe hát, khoái chí khoe khoang.
Tô Ngộ Tình giật mình đến mức run tay, âm thầm dùng tay đo thử xem 28cm dài cỡ nào, rồi… suýt khóc luôn.
Cô nàng nửa đêm gửi cho anh tiểu thuyết như vậy, còn đặt tên nam nữ chính y như họ ngoài đời có ý gì đây? Cố tình quyến rũ anh, hay là muốn chọc tức anh?
“Sao nào, muốn thử không?” – Cô mạnh bạo, thì anh càng phải dữ dội hơn.
“Anh đây chờ lâu lắm rồi đấy.” Từ Hoài Nam gửi một biểu cảm đầy mờ ám, sau đó thêm một dòng nữa: “Một gói hạt dưa, một gói kẹo, ông đây đ.u chớt mài!”
“Anh đừng nói bậy, tôi gửi nhầm đấy.” Tô Ngộ Tình cố kìm nén cơn giận, lên tiếng giải thích.
Ngốc mới tin lời đó. Mà Từ Hoài Nam thì không ngốc, anh còn thấy mình khôn ngoan lắm kia.
Tô Ngộ Tình nghĩ đến việc anh từng cứu cô, đành tiếp tục nhắn thêm một câu:
“Có thể nói chuyện nghiêm túc một chút được không?”
Từ Hoài Nam khẽ hừ lạnh một tiếng, đáp lại: “Được thôi, vậy chúng ta trao đổi sâu hơn một chút nhé.”
Trao đổi sâu hơn, hả...
Tô Ngộ Tình không hiểu ý, tưởng anh thật sự muốn nói chuyện nghiêm túc, cô nhắn lại: “Được.”
Hừ, đúng là... vừa lẳиɠ ɭơ, lại còn giả bộ đoan trang.
“Chúng ta từng gặp nhau rồi đúng không?” – Từ Hoài Nam nhìn dòng tin nhắn của Tô Ngộ Tình, lạnh lùng cười khẩy. Cô ta định giả vờ thân thiết đấy à?
Lúc này, nhà họ Tô đang đối mặt với khủng hoảng tài chính, cách duy nhất là kết hôn thương mại để kéo nhà họ Từ vào, hy vọng rót vốn để vượt qua khó khăn. Thế nên cô ả ếch con nhà họ Tô này mới bám riết lấy anh không buông.
“Tôi từng gặp anh, lúc đó còn thấy anh khá tốt.” – Tô Ngộ Tình lại nhắn tiếp một dòng.
Hừ, Từ Hoài Nam chẳng buồn để tâm.
“Cô thấy ông đây ở đâu cơ? Trên giường, sofa, trong phòng tắm hay ngoài ban công?” – Anh hờ hững đáp lại bằng giọng đùa cợt, “À đúng rồi, là trong thư phòng chứ gì, Tô Tình Nhi.”
Tô Ngộ Tình tức đến tay run lên, xóa dòng chữ "Linh Lung Cư" trong ô nhập tin nhắn rồi tắt máy luôn.
Cô vừa xấu hổ vừa phẫn uất – anh ta thật sự rất quá đáng mà!
Từ Hoài Nam thấy bên kia không còn động tĩnh gì thì cầm lấy báo cáo tài chính về nhà họ Tô trên bàn, đứng dậy rời khỏi phòng ngủ.
Dưới lầu, ông Từ và người vợ thứ hai của ông đang xem tivi.
Chu Mẫn ngẩng đầu thấy Từ Hoài Nam, mỉm cười gọi: “Tiểu Nam, xuống ăn chút trái cây đi con.”
“Không ăn, tôi đánh răng rồi.” – Từ Hoài Nam bước xuống lầu, nét mặt lạnh tanh không biểu cảm.
“Đói không? Để dì Lưu nấu ít bánh trôi cho con lót dạ nhé?” – Chu Mẫn hoàn toàn không bận tâm đến sự lạnh nhạt của anh. Chừng ấy năm sống chung, bà đã quen rồi.
“Tôi nói là đánh răng rồi mà.” – Từ Hoài Nam bắt đầu thấy bực, giọng nói đầy vẻ khó chịu.
“Cái thái độ gì đấy hả?!” – Từ Nguyên Sâm lập tức đứng bật dậy từ sofa, chỉ tay quát con trai.
Từ Hoài Nam ghét nhất là cái kiểu ông Từ bảo vệ người mẹ kế kia. Ngày mẹ anh còn sống, cũng đâu thấy ông đối xử tốt với bà như thế.
Từ nhỏ anh đã biết mẹ rất yêu cha, yêu đến mức còn hơn yêu chính bản thân mình. Nếu mẹ mà nhìn thấy cảnh cha ân cần với người phụ nữ khác thế này, chắc chắn sẽ đau lòng lắm.
“Mẹ đi rồi, con phải thay mẹ canh chừng. Đừng để cha con cưới người khác, nếu không mẹ sẽ ghen đó.” Ngày đó, khi bệnh nặng, mẹ luôn nắm tay anh, mỗi ngày đều nói như vậy vài lần. Mỗi lần nói, ánh mắt bà long lanh, vẻ mặt e lệ như một cô gái lần đầu biết yêu.
Chính vì thế, Từ Hoài Nam không thể chịu nổi việc ông Từ đối xử tốt với vợ hai như thế.
“Tôi thái độ gì?!” – Từ Hoài Nam quát lại. Hai cha con đều nóng nảy, nói một câu là bùng lên như lửa.
“Thằng mất dạy!”
“Tôi mất dạy chỗ nào?!”
Chu Mẫn vội vàng chắn giữa hai người, đẩy chồng lùi lại, cố gắng can ngăn: “Ông nhường chút đi, đừng cãi với con.”
Từ Hoài Nam giận dữ ném mạnh bản báo cáo tài chính lên bàn trà, giọng đầy quyết liệt: “Cuộc hôn nhân với nhà họ Tô này, tôi không cưới đâu!”
Từ Nguyên Sâm đang trong cơn tức, liếc tờ báo cáo một cái, chưa kịp xem kỹ đã mắng ầm lên: “Mày đúng là đồ vô dụng, muốn chống đối cha đến mức đi làm giả sổ sách luôn à?!”
Ông quá hiểu đứa con trai này rồi – năm xưa chỉ để trốn học đi đánh nhau, nó còn dám làm giả đơn xin nghỉ bệnh cơ mà.
“Không tin tôi à?” – Từ Hoài Nam nhếch môi cười lạnh, “Đừng để đến lúc cưới con ếch nhà họ Tô về rồi mới phát hiện ra đó là cái hố không đáy, đổ mãi cũng không đầy!”
Từ Nguyên Sâm và Chu Mẫn đều sững người — con ếch?
“Tô Tình Nhi!” – Từ Hoài Nam lớn giọng giải thích.
… Hình như không đúng, Tô Tình Nhi là nữ chính trong cái cảnh “nóng” kia.
“À không, là Tô Ngộ Tình!” – Lần này mới chuẩn.
Từ Nguyên Sâm nổi cơn thịnh nộ, nghĩ chắc thằng con này đang cố ý chống đối, quát lớn: “Hố không đáy thì kệ nó, không cần mày lo!”
“Được thôi! Đến lúc đó ông với bà vợ hai đừng có hối hận đấy nhé!” – Từ Hoài Nam hậm hực nhặt báo cáo tài chính trên bàn, sải bước lên lầu – “Thích tự đào hố thì tự mà nhảy! Bổn thiếu gia không quan tâm nữa!”
Cùng lắm thì... bỏ trốn khỏi đám cưới, giống hệt hồi xưa trốn học, có gì to tát đâu. Người lớn các người chẳng lẽ định trói chặt ông đây bắt động phòng chắc?
Từ Nguyên Sâm tức đến mức vớ lấy quả quýt trong khay trái cây ném mạnh về phía con trai.
Từ Hoài Nam dường như đoán trước được, không thèm quay đầu lại, khéo léo né sang một bên như cao thủ giang hồ thân pháp nhẹ nhàng. Quả quýt rơi xuống đất, lăn mấy vòng rồi dừng lại.
Chu Mẫn vội đỡ chồng ngồi xuống ghế sofa, vỗ lưng an ủi ông chồng còn đang cả giận nói: “Thằng con trời đánh, sớm muộn cũng làm ông đây tức chết mất.”
“Ông bớt giận đi, Tiểu Nam còn nhỏ, cưới vợ rồi sẽ ổn thôi.” – Chu Mẫn ngẩng đầu nhìn lên lầu, nói tiếp: “Không phải nó đã đồng ý rồi sao? Đừng tức giận nữa.”
“Tôi từng gặp con bé nhà họ Tô rồi, ngoan ngoãn, hiểu chuyện, dịu dàng lễ phép. Lấy nhu thắng cương, vừa hay có thể trị được thằng Tiểu Nam.” – Chu Mẫn vui vẻ nói.
“Gọi nhà họ Tô ra ăn bữa cơm, chuyện này quyết luôn đi.” – Từ Nguyên Sâm vỗ tay chốt: “Tháng sau tổ chức hôn lễ. A Mẫn, bây giờ đặt tiệc cưới còn kịp không?”
“Kịp, kịp chứ. Năm ngoái tôi đã coi chỗ, đặt cọc xong xuôi hết rồi. Mà này, ông thích cháu trai hay cháu gái hơn?”
“Sao cũng được, miễn là đỡ hơn thằng con mất dạy này. Cháu gái đi, cháu gái ngoan ngoãn hơn.”
“Cháu trai cũng không tệ đâu, sau này lớn lên mà đẹp trai giống Tiểu Nam thì tuyệt. Ông có thời gian thì nghĩ sẵn mấy cái tên cho cháu nội đi nhé.”
…
Lời tác giả:Hôn lễ chính thức được đưa lên lịch rồi!
Bên nhà trai đã gật đầu, còn chờ ý kiến nhà gái.
Từ Hoài Nam: Ai gật đầu cơ? Ai gật đầu?! Thôi không nói nữa, tôi đi thu dọn hành lý bỏ trốn đây.