Chương 11

Cô dâu và hai phù dâu vào phòng trang điểm dặm lại lớp make-up, còn Trình Chu thì dẫn Triệu Xuyên vòng ra phía sau xe cưới chính, mở cốp xe ra.

“Anh Nam không thiếu oxy chứ?” – Triệu Xuyên thò tay ra trước mũi Từ Hoài Nam thử.

“Biến đi, chưa chết được.” – Từ Hoài Nam giận sôi máu, lườm Trình Chu, cái tên chủ mưu tội ác tày trời – rồi lại lườm Triệu Xuyên, tên đồng phạm tích cực.

Trình Chu và Triệu Xuyên cùng kéo Từ Hoài Nam ra khỏi cốp xe, đưa vào phòng nghỉ của chú rể.

“Thay đồ đi.” – Trình Chu ném cho anh bộ lễ phục chú rể đã chuẩn bị sẵn từ trước.

Lúc nào cũng chu đáo đến từng chi tiết.

Từ Hoài Nam kéo chặt chiếc áo sơ mi hoa văn xanh lè trên người, hậm hực: “Không thay.”

“Anh Nam, thay đi mà.” – Triệu Xuyên lo lắng muốn khóc đến nơi, nhưng cũng không dám tiết lộ cho anh biết rằng cô dâu chính là “nàng tiên nhỏ” của anh.

Cuối cùng vẫn là Trình Chu và Triệu Xuyên cùng đè anh ra, lột bỏ bộ đồ Hawaii phong cách “ngựa non” của anh, mặc vào bộ vest chú rể bảnh bao.

“Anh Nam, đồ lót của mày màu hồng đào à.” – Triệu Xuyên che miệng, cố nín cười đến run vai.

“Gì? Có ý kiến à?” – Từ Hoài Nam vừa chỉnh lại thắt lưng vừa nghiêm mặt – “Không phải hồng đào, là hồng anh đào. Màu của tình yêu.”

Vì đó là màu son môi mà nàng tiên nhỏ của anh dùng trong lần đầu họ gặp nhau.

“Wow, vậy em cũng mua vài cái màu đó mặc thử. Gọi là màu gì nhỉ?” – Triệu Xuyên vừa nói vừa kéo quần Từ Hoài Nam ra nhìn – “À, hồng anh đào.”

“Cút! Mày không được mặc màu này.” – Từ Hoài Nam chỉnh lại thắt lưng, nghiêm túc cảnh cáo – “Muốn mặc thì mặc hồng đào, nhưng hồng anh đào là cấm.”

Đó là màu dành riêng cho người con gái của anh – không ai được phép đυ.ng đến.

“Đủ rồi, mau lên, sắp tới giờ rồi.” – Trình Chu túm lấy cây lược gỗ đỏ trên bàn, qua loa chải mấy cái lên đầu anh rồi lôi anh ra ngoài.

“Tiểu Chu, hay là tiêm cho Nam ca một mũi thuốc an thần nhỉ?” – Triệu Xuyên vừa lôi kéo vừa thì thầm – “Tao sợ lát nữa anh Nam nhìn thấy cô dâu xong sốc quá lại xỉu luôn ấy.”

“Cho dù có xỉu thì cũng là tự nó chuốc lấy.” – Trình Chu liếc mắt lạnh tanh nhìn Từ Hoài Nam.

“Các người đang ép người quá đáng!” – Từ Hoài Nam giằng tay ra, hét lên.

“Anh Nam, bình tĩnh, lát nữa gặp cô dâu rồi, biết đâu vừa nhìn thấy là yêu đến điên cuồng ấy chứ.” – Triệu Xuyên nóng như lửa đốt.

Anh nhìn sang Trình Chu vẫn bình tĩnh như không, trong lòng thầm nghĩ: đúng là đàn ông từng trải có khác – có “đời sống” là vững vàng hẳn.

“Nhìn cái gì mà nhìn. Không thèm nhìn!” – Từ Hoài Nam thề thốt – “Nếu tôi mà nhìn cô ta thêm một giây, tối nay tôi livestream chạy bộ khỏa thân!”

Trình Chu quay đầu lại, khóe môi cong lên: “ Thằng Xuyên, nhớ ghi âm lại – tối nay Thiếu gia Từ livestream chạy bộ khỏa thân.”

Triệu Xuyên dù thương cảm, nhưng nghĩ đến cảnh livestream khỏa thân thì lại càng mong chờ hơn – nên gật đầu lia lịa.

Ba người vừa trò chuyện vừa đi xuyên qua hành lang, phía trước chính là hội trường tiệc cưới.

“Tiểu Chu, trong hội trường ngoài cô dâu thì sao chẳng thấy ai cả?” – Triệu Xuyên thò đầu vào xem – “Anh kêu người dọn sạch rồi à?”

Nghe như thể phía sau cánh cửa là… lò mổ, mà ngoài Tô Ếch ra thì chẳng còn ai sống sót.

Từ Hoài Nam còn chưa kịp chạy thì đã bị Trình Chu tóm lấy cổ áo, đẩy thẳng vào hội trường.

Từ Hoài Nam lảo đảo vào trong, chưa kịp chửi: “Đệt…”

Thì… não anh nổ tung.

Anh nhìn thấy người con gái cách đó mười mét – trong khoảnh khắc ấy, cả thế giới bỗng ngừng lại.

Không còn nghe thấy tiếng đàn, không còn nghe thấy tiếng ồn sau lưng, chỉ còn tiếng tim đập như trống trận vang dội trong ngực. Từng nhịp như từng bước vũ điệu rực rỡ, lay động toàn thân, cuốn sạch mọi suy nghĩ.

Cô đứng đó, trong bộ váy cưới trắng muốt, ánh đèn chiếu lên lấp lánh như ánh sao, như thiên thần giữa chốn thần thánh, mơ hồ tựa ảo ảnh.

Khoảnh khắc ấy, anh biết mình sẽ không bao giờ quên – lần đầu tiên gặp cô.

Lúc đó, qua khe cửa, anh nhìn thấy trước tiên là… cặp mông tròn đầy quyến rũ. Sau đó là đôi mắt trong veo đẫm nước. Cô sắp khóc, nhưng vẫn gắng ngẩng đầu không chịu khuất phục – như một đứa trẻ bướng bỉnh dù đã cạn kiệt sức lực vẫn không chịu đầu hàng.

Anh từng thấy những bức tranh nổi tiếng, đến những nơi được gọi là đẹp nhất thế giới, uống những loại rượu vang hảo hạng, ăn những trái quýt còn đọng sương… Nhưng không gì đẹp bằng ánh mắt cô gái ấy khi nhìn anh.

Ánh mắt long lanh, dịu dàng như nước, rơi xuống người anh, ấm áp và nhẹ nhàng.

Cô mím môi, cười ngại ngùng – khoảnh khắc đó, trời đất đều lu mờ, chỉ còn cô là ánh sao giữa dải ngân hà.

Từ Hoài Nam như bị sét đánh, chết đứng tại chỗ.

Rõ ràng anh muốn đến gần, muốn gọi cô…

Rõ ràng máu đang sôi trào trong cơ thể, tim mềm như bông… nhưng anh không nhúc nhích nổi.

Mọi thứ trước mắt như đông cứng thành một bức tranh.

*

Tô Ngộ Tình nhìn anh – người đàn ông mặc vest đen, sơ mi trắng, cà vạt xanh, vẫn cái kiểu không cài cúc đầu tiên, lộ chiếc cổ rám nắng ngang tàng không chịu nổi. Đôi mắt anh như có cả vũ trụ, sâu thẳm lấp lánh.

Tính ra, đây là lần thứ hai họ chính thức gặp mặt.

Cô nhớ lần đầu, anh gọi cô: “Vợ ơi” – hai chữ ấy làm cô nhớ mãi. Giọng anh trầm ấm, dịu dàng, khiến cô cảm thấy an toàn.

Anh ôm cô vào lòng, để cô biết thế nào là được đàn ông bảo vệ – như thể ngoài kia có loạn lạc, chỉ cần có anh là thế giới sẽ bình yên.

Cô nhớ anh làm việc chăm chỉ, nghiêm túc, lịch thiệp, đầy khí chất. Nhưng cô cũng nhớ rất rõ – khi cô nói đi đăng ký kết hôn, anh bảo “mất sổ hộ khẩu”. Khi cô bảo đi xem nhà mới, anh bảo “chưa có chìa khóa”. Khi cô nói đi chụp ảnh cưới, anh bảo “không có hứng thú.”

Cô nhớ khi đi thử váy cưới, trời mưa, cô đứng trước gương trong chiếc váy trắng, bên cạnh không một ai.

Những câu anh từng nói, những tổn thương từng gây ra – cô đều nhớ hết.

Cảm giác an toàn là anh cho. Nhưng uất ức cũng là do anh.

Cô không dám nói là mình yêu anh đến nhường nào – vì thực ra họ mới chỉ gặp nhau hai lần. Nhưng cô thật lòng muốn lấy anh.

Và ngay lúc này, mọi cảm xúc vỡ òa.

Cô không kiềm chế được nữa – nước mắt trào ra, không buồn lau, kéo váy chạy ra khỏi hội trường.

Mang giày cao gót, váy lại dài, cô vấp ngã.

Cuối cùng cô ngồi bệt xuống đất, chôn mặt trong lớp váy cưới, khóc nức nở.

*

Từ Hoài Nam… phát điên.

Triệu Xuyên lau nước mũi, dụi mắt lên vai Trình Chu, giọng già giặn như mẹ già:

“Cuối cùng anh Nam cũng cưới được vợ rồi… mà sao cưới một cô vợ lại khổ vậy chứ.”

Người điều phối đám cưới đứng ngoài cửa nghe thấy tiếng hét như dã thú phát ra từ trong hội trường, hoang mang hỏi:

“Phù rể ơi, chú rể làm sao vậy? Có cần gọi xe cấp cứu không?”

“Không sao.” – Trình Chu bình thản nhìn cảnh tượng hỗn loạn bên trong.

“Tổ chức bao nhiêu năm nay, tôi từng thấy không ít cảnh cảm động… nhưng chưa từng thấy ai cưới mà kích động như sắp chết đến nơi thế này.” – người điều phối cảm thán.

Không phải sắp chết… là cô ấy muốn anh sống không bằng chết.

Tác giả có lời muốn nói:

Vợ ơi đừng khóc! Anh đến đây, đến đây rồi!