Chương 10

"Anh Chu, lát tới cửa nhà cô dâu thì tao cởi đồ tao ra cho anh Nam mặc nhé.” Triệu Xuyên ngồi ghế phụ nói chuyện với Trình Chu đang lái xe.

"Đẹp mặt nó.” Trình Chu vừa nhìn đường vừa đáp: "Tới hội trường rồi mới được thả nó ra.”

"Sao vậy?" – Triệu Xuyên thắc mắc.

"Cho nó một bất ngờ." – Trình Chu cười lạnh. Thằng mất dạy Từ Hoài Nam làm em Tình của anh khóc không biết bao lần, sao có thể để thằng đó dễ dàng qua cửa thế được.

Mà nghĩ cho cùng, hội trường đám cưới còn lãng mạn hơn nhà cô dâu nhiều. Nhà cô dâu thì đầy họ hàng thân thích, bà tám bà chín cứ bu vào ríu rít, còn đâu là lãng mạn nữa.

Nhìn vậy chứ Trình Chu cũng là người có tâm, lo nghĩ chu toàn cho thằng ngốc nhà địa chủ này.

“Tiểu Chu, tao phát hiện mày càng ngày càng gian ác rồi đó." – Triệu Xuyên cười – "Còn Tiểu Kiều đâu, sao không thấy?"

"Tuần trước đi công tác rồi, mai mới về." – Trình Chu đánh lái vào một khúc cua.

"Bảo sao dạo này mày cáu gắt vậy, hóa ra là đời sống thiếu giường chiếu à." – Triệu Xuyên vỗ trán ra vẻ hiểu rõ.

"Là do thằng Từ Hoài Nam chọc tức tao!" – Trình Chu bực bội nói.

*

Nửa tiếng sau, Từ Hoài Nam nằm trong cốp cảm thấy xe dừng lại.

Chỉ cần Trình Chu và Triệu Xuyên thả anh ra, anh sẽ chạy – chạy càng xa càng tốt.

Cô dâu trong bộ váy cưới trắng tinh ngồi trên mép giường trong phòng ngủ.

Các phù dâu đứng ở ban công nhìn đoàn xe cưới tiến vào.

"Không hổ là nhà họ Từ, dàn xe hoành tráng, thiết bị đỉnh cao ghê." – Các cô gái ríu rít bàn tán.

"Chú rể đến rồi đấy, mau chuẩn bị phong bì đỏ đi."

Dưới nhà vang lên tiếng pháo nổ đì đùng, xác pháo đỏ phủ đầy mặt đất, mùi thuốc pháo ngọt ngào lan tỏa khắp không khí, tràn ngập không khí vui mừng.

Một vài khách không nhịn được đã chạy ra cửa xem.

"Ai là chú rể thế?"

"Cái người đi đầu à, trời ơi đẹp trai ghê."

"Tới rồi tới rồi, nhanh nhanh, đóng cửa lại. Không đưa phong bì không cho vào!"

Cả đám người kéo vào trong, đóng sầm cửa biệt thự lại.

Tiếng pháo kéo dài thêm một lúc, đến khi dứt hẳn, Trình Chu ôm bó hoa cùng Triệu Xuyên tiến đến cửa.

"Làm sao giờ, Tiểu Chu." – Triệu Xuyên nhón chân nhìn vào – "Tao chưa cưới bao giờ, mấy cái này có ý nghĩa gì vậy?"

"Chưa ăn thịt heo chẳng lẽ chưa thấy heo chạy bao giờ?" – Trình Chu đưa balo to cho Triệu Xuyên – "Lấy trước mười vạn, rải từ trong ra ngoài."

"Phong bì mười vạn cho cửa đầu tiên, đúng là hào phóng thiệt đó."

Triệu Xuyên liếc Trình Chu – đàn ông mà chịu chi vì phụ nữ, thật sự rất ngầu.

Anh kéo khóa balo, bên trong toàn là tiền mặt từng cọc dày, ít cũng phải vài trăm triệu.

"Tôi tạm ứng trước, lát bắt Từ Hoài Nam trả." – Trình Chu vác hoa, nhún vai – "Mau lên, rải đi."

Triệu Xuyên đếm mười cọc, tháo dây, bắt đầu tung lên trời.

Mưa tiền rơi lả tả.

"Nhờ anh Nam mà hôm nay tao được trải nghiệm cảm giác tiêu tiền như nước." – Triệu Xuyên rải tiền không chút tiếc nuối, vì không phải của mình.

Dưới làn mưa tiền, cánh cửa đầu tiên từ từ mở ra.

"Cho xe cưới chính vào đi." – Trình Chu quay lại nói với đoàn xe phía sau.

"Không đỗ ngoài cổng à?" – Triệu Xuyên ngạc nhiên.

"Hôm nay là ngày cưới của nó, đương nhiên phải vào." – Trình Chu liếc cốp xe. Xem như cho thằng oắt này một cái kết không tiếc nuối.

Triệu Xuyên nhìn cốp xe, trong lòng thầm tội nghiệp cho anh Nam nhà mình.

*

Từ Hoài Nam nằm trong cốp, đầu tiên nghe tiếng pháo nổ như chiên rán trong chảo dầu, cả người anh như cá nằm trên thớt, chỉ chờ bị con yêu tinh ếch cắn một phát.

Xe dừng rồi lại nhúc nhích, anh đoán chắc sắp bị lôi ra – không khéo còn bị ép “động phòng” tại chỗ.

Nhưng đợi mãi vẫn không thấy ai mở cốp, chỉ nghe tiếng ồn ào càng lúc càng xa.

Lúc này trong sân chỉ còn hai người trông xe, mọi người đều vào trong xem chú rể rước dâu.

*

Trình Chu và Triệu Xuyên đi đến cửa phòng khách – cửa thứ hai.

"Hai chục vạn, gõ cửa." – Trình Chu mắt ra hiệu.

Triệu Xuyên lại thấy anh đẹp trai hơn vì độ chịu chi.

Anh mở khóa balo, đếm ra hai mươi cọc, đập rào rào lên cửa.

Rất nhanh có người hé cửa, nhận lấy mấy cọc tiền này – “đạn bọc đường” của giai cấp tư sản.

Cửa phòng khách mở ra, bên trong đầy khách mời, nhϊếp ảnh gia chĩa ống kính chụp lia lịa.

"Ôi trời, chú rể đẹp trai quá."

"Hát một bài đi chú rể!"

Trình Chu không quan tâm, sải bước lên lầu hai.

*

Cửa thứ ba: phòng cô dâu.

Cánh cửa này khó qua nhất, thường có dàn chị em “làm khó” người đến.

Quả nhiên, hai cô gái chặn cửa bắt đầu trêu chọc:

"Chú rể muốn cưới cô dâu, phải hát một bài rồi nhảy một điệu. Cô dâu hài lòng mới cho vào tiếp."

"Các chị làm khó quá đó." – Triệu Xuyên nói. "Lấy vợ sao giống đi thỉnh kinh vậy, sau còn 81 kiếp nạn nữa không?"

"Các chị xinh đẹp, tiên nữ à, mở cửa cho tụi em với." – Cậu ta chắp tay năn nỉ.

Nhưng chẳng ai để ý, tất cả đều nhìn Trình Chu.

"Ba mươi vạn." – Trình Chu lạnh nhạt nói.

Lại một lần nữa – đàn ông chi tiền vì phụ nữ là đẹp trai nhất.

Triệu Xuyên đặt tiền xuống đất, hai cô gái vội vàng đếm tiền, không rảnh mà chặn cửa nữa.

"Các chị em, giữ vững trận địa! Đừng vì tiền mà bán rẻ nhân cách!" – một giọng oang oang hét lên từ bên trong. Rõ ràng là Lăng Tuyết.

"Có tiền rồi còn cần gì nhân cách." – hai cô kia vừa đếm tiền vừa cười hớn hở.

"Là anh đây, Tiểu Tình, mở cửa đi." – Trình Chu gõ cửa nhẹ nói.

Tô Ngộ Tình ngồi trên giường, mặc váy cưới tinh khôi. Nghe tiếng pháo ngoài sân, tim đập thình thịch, lòng bàn tay toát mồ hôi.

Nghe giọng bên ngoài, cô không nghe tiếng Từ Hoài Nam, lòng bắt đầu chùng xuống. Mãi đến khi nghe thấy tiếng Trình Chu, cô mới bảo người mở cửa.

Trình Chu bước vào, đưa bó hoa cho phù dâu rồi nói với Tô Ngộ Tình:

"Thằng oắt đó đang chờ em. Đi theo anh."

Cả phòng khách đang tưởng Trình Chu là chú rể thì đột nhiên xuất hiện "người khác".

"Ơ, đây chẳng phải là con trai nhà họ Trình à, đâu phải họ Từ đâu." – có người nhận ra Trình Chu: "Không phải chú rể. Vậy chú rể đâu?"

"Chú rể muốn dành cho cô dâu một bất ngờ." – Trình Chu mỉm cười.

"Trời ơi, lãng mạn quá, bất ngờ gì vậy?" – khách mời tò mò.

Tô Ngộ Tình nhìn Trình Chu đầy thắc mắc, nhưng thấy nụ cười dịu dàng trong mắt anh.

Anh luôn vững chãi và đáng tin – anh nói gì, cô tin vậy.

"Phù rể kia chưa có vợ nhỉ?" – mấy cô gái bắt đầu thì thầm.

"Chưa kết hôn mới được làm phù rể mà."

"Phù rể ơi, cho xin số điện thoại nhé?"

"Tôi nhìn thấy đầu tiên, của tôi đấy!"

"Số tôi là..." – Triệu Xuyên chưa kịp nói thì bị cắt lời.

"Không hỏi anh, hỏi người bên kia cơ!"

Triệu Xuyên cảm thấy cả thế giới quay lưng với mình. Cậu ta lườm Trình Chu một cái – cao to thì giỏi hả? Đẹp trai thì oách à? Chi tiền vì gái là hay lắm à?

Cậu ta bèn lấy điện thoại, chụp ngay tấm hình Trình Chu bị gái vây quanh – coi như trả thù cho mình và anh Nam đang bị nhốt trong cốp.

Do chú rể đang “chuẩn bị lãng mạn”, chưa ra mặt, nên lễ mời trà cho bố mẹ vợ phải dời lại. Canh sinh quý tử cũng chưa kịp uống, giúp việc nhà họ Tô xách bình giữ nhiệt đi theo.

Từ Hoài Nam nằm trong cốp xe, sau lúc yên tĩnh là tiếng ồn ào kéo đến.

Anh nghe thấy một giọng nữ the thé:

"Từ lưu manh đâu, cái thằng khốn nạn đó đâu rồi!"

Cái giọng như loa phường của cửa hàng đồng giá ngoài huyện ấy, Từ Hoài Nam nhận ra ngay.

Là Tô Ếch chứ còn ai! Lần trước còn gửi voice chửi anh: “Một gói hạt dưa, một gói kẹo, nhai rào rạo chửi đến khi nào anh khóc thì thôi!”

Từ Hoài Nam bỗng thấy căng hết cả trứng.

Trình Chu, Triệu Xuyên, hai người hại tôi thê thảm rồi!

Tuy Tô Ngộ Tình cũng nói, nhưng giọng nhỏ, dịu dàng nên nhanh chóng bị át bởi tiếng ồn.

Hai phù rể ngồi ghế trước xe chính, cô dâu và hai phù dâu ngồi ghế sau. Còn chú rể thì... vẫn trong cốp.

Đoàn xe tiến về hội trường.

Nửa tiếng sau đến nơi.

Trình Chu bước xuống mở cửa sau, đỡ cô dâu xuống xe.

Hội trường đám cưới trang trí theo chủ đề "Lãng mạn cả đời", hai bên đường là trụ hoa hồng đỏ tươi, cổng sắt đen chạm hoa cao lớn, bóng bay hồng, xanh, trắng trôi lơ lửng trên bầu trời.

Trong sân có ban nhạc biểu diễn những bản tình ca du dương.

"Anh Tiểu Chu, anh ấy đâu ạ?" – Tô Ngộ Tình kéo tay anh hỏi.

"Đợi chút, sắp tới rồi."

Tác giả có lời muốn nói:

Aaaa, đám cưới náo nhiệt ghê!

Lần này là thật rồi, chuẩn bị gặp mặt thôi.

Cậu Từ giữ gìn sức khỏe nhé!