Tối hôm đó.
Bạc Uyên vừa bước vào nhà, đã nhìn thấy Hạ Dao cuộn mình trên ghế sofa ngủ, vì da của cô rất trắng, hơn nữa còn mặc một chiếc váy ngủ dài cũng màu trắng, càng nổi bật trên chiếc ghế da màu đen rộng lớn, trông cô chẳng khác nào một thiên sứ lạc xuống chốn trần gian.
Bạc Uyên lại gần, nhìn gương mặt đang ngủ của cô, anh bỗng nhiên cảm thấy yên bình đến lạ thường, cảm giác chưa từng có này khiến anh cảm thấy lạ lẫm nhưng cũng rất hưởng thụ.
Anh cúi người xuống hôn nhẹ lên môi cô gái, chỉ là một nụ hôn rất nhẹ như chuồn chuồn lướt nước không pha chút tạp niệm nào, nhưng cô gái bên dưới bỗng nhiên vòng hai tay qua cổ anh cực kì tự nhiên, hôn lại, dù không mở mắt nhưng cô vẫn hôn anh một cách vô thức.
Nhìn cô như vậy, Bạc Uyên không khỏi bật cười, ngay sau đó hôn sâu xuống, đến khi cả hai đều thở dốc, lúc này Hạ Dao mới tỉnh táo lại.
“Anh về rồi.”
“Ngủ đến mức hôn ai cũng không biết.”
Bạc Uyên vỗ nhẹ một cái lên mông cô, Hạ Dao lập tức xụ mắt, ấm ức nói: “Em biết là anh.”
“Làm sao biết được.”
Bạc Uyên bế cô lên, để cô ngồi lên đùi mình.
“Mùi hương.”
Hạ Dao cũng ôm lấy cổ anh, còn không quên ngửi ngửi anh một cái.
“Trước đây, chúng ta đã từng gặp nhau sao?”
Cuối cùng anh vẫn không nhịn được, hỏi ra câu mà anh luôn muốn hỏi.
Khoảnh khắc câu hỏi ấy rơi xuống, không khí xung quanh như khựng lại một nhịp.
Hạ Dao đang ngoan ngoãn ngồi trong lòng anh, vòng tay ôm lấy cổ anh cũng bất giác siết chặt hơn một chút. Hàng mi dài khẽ run, ánh mắt vốn trong veo dịu dàng bỗng trở nên sâu thẳm, như mang theo vô vàn điều muốn nói nhưng lại không thể nói ra.
Cô không trả lời ngay.
Bạc Uyên nhìn rõ sự thay đổi trong ánh mắt ấy, trong lòng lại dấy lên cảm giác nôn nóng mơ hồ. Anh cúi đầu chạm nhẹ trán mình vào trán cô, giọng vẫn bình tĩnh: “Em biết anh... Nhưng anh không biết gì cả. Điều này không công bằng, đúng không?”
Hạ Dao khẽ cười, nhưng nụ cười ấy không còn đơn thuần mềm mại nữa, mà ẩn chứa chút chua xót dịu dàng. Cô ngẩng mặt lên nhìn anh, đầu ngón tay khe khẽ lướt qua đường viền gương mặt Bạc Uyên, động tác quen thuộc đến mức chính anh cũng cảm nhận được sự thân thuộc khó hiểu.
“Phải.” Cô khẽ gật đầu: “Không công bằng... Nhưng em vẫn rất vui vì anh đang ở đây.”
Cô đặt tay lên ngực anh, ngay vị trí trái tim đang đập loạn nhịp: “Anh không cần miễn cưỡng nhớ lại. Nếu có thể nhớ, tự nhiên anh sẽ nhớ. Nếu không nhớ được...” Cô khẽ cong môi, cười dịu dàng như thể chấp nhận tất cả: “Chúng ta có thể bắt đầu lại từ đầu, giống như em từng nói với anh rồi.”
Bạc Uyên im lặng nhìn cô hồi lâu.
Trong đáy mắt anh như có sóng ngầm kéo dài vô tận. Một phần lý trí muốn truy hỏi đến cùng, muốn phá vỡ lớp màn bí ẩn quanh cô. Nhưng phần còn lại... Lại chỉ muốn giữ cô trong vòng tay, chỉ cần cô vẫn ở đây, chỉ cần cảm giác này không biến mất, vậy là đủ.
Cuối cùng, anh chỉ siết tay ôm lấy eo cô.
“Vậy nói cho anh biết một chuyện thôi..” Ánh mắt anh sâu như vực, khóa chặt lấy cô: “Anh đã từng quan trọng với em đến mức nào?”
Hạ Dao khẽ sững người.
Ánh mắt anh mang theo một sức nặng khiến trái tim cô run lên. Cô không trốn tránh, chỉ lẳng lặng nhìn anh, như đang nhìn vào một quãng thời gian rất xa, xa đến mức chỉ còn lại ký ức mơ hồ nhưng lại khắc cốt ghi tâm.
Một lúc lâu sau, cô mới nhẹ nhàng lên tiếng: “Đến mức chỉ cần nghe thấy tên anh, em đã đủ can đảm sống tiếp.”
Bạc Uyên khẽ siết chặt cánh tay đang ôm cô.
Câu trả lời ấy không phải là lời tỏ tình, cũng không phải lời thề hẹn, nhưng lại như một nhát dao sắc bén đâm thẳng vào nơi sâu nhất trong lòng anh. Trái tim vốn luôn yên tĩnh của anh, bỗng chốc trở nên nặng nề.
“Vậy vì sao...” Anh trầm giọng, ánh mắt gần như không buông tha cô: “Nếu anh quan trọng đến vậy, vì sao bây giờ mới xuất hiện?”
“Bạc Uyên, chỉ cần anh sống tốt, như vậy với em là đủ rồi.”
Hạ Dao khẽ vuốt ve gương mặt mà cô luôn nhớ mong, chỉ cần anh vẫn còn sống, chỉ cần không liên lụy đến anh, cô đau khổ một chút cũng không sao.
Nhìn thấy ánh mắt này của cô, trái tim Bạc Uyên như bị ai đó bóp chặt, nghiền nát, đầy đau đớn, anh không hiểu rốt cuộc những gì cô nói là thật hay giả, rốt cuộc cô tiếp cận anh vì lý do gì, nhưng những cảm xúc của anh đối với cô là thật.