Chương 8: Đính hôn

Hạ Dao nằm trong lòng anh, như đang nghĩ gì đó.

Nghe thấy câu trả lời của cô, Bạc Uyên hơi khựng lại, nhìn cô như đang muốn hỏi ý cô là gì.

“Nơi này giống anh, lạnh lẽo.”

Đúng vậy, anh vốn là người lạnh lùng tàn nhẫn, trước giờ anh chưa từng phủ nhận điều này, nhưng khi nghe thấy cô gái nhỏ nói những lời này về mình, anh lại vô thức cảm thấy khó chịu.

“Nhưng không sao, em thích anh như vậy.”

Hạ Dao nhìn thẳng vào mắt anh, mắt cô vẫn sáng như đêm hôm đó, như muốn hút người ta vào trong.

Bạc Uyên nhếch môi, cô gái này đúng là rất biết lấy lòng anh, Bạc Uyên cúi xuống hôn lên môi cô.

Ngày hôm sau, trong văn phòng tổng giám đốc.

Bạc Uyên ngồi tựa lưng vào chiếc ghế da cao cấp, ánh sáng ngoài cửa kính phản chiếu lên gương mặt anh những vệt sáng lạnh lẽo. Ngón tay thon dài gõ nhịp trên tay vịn, tư thế ung dung lười biếng như thường ngày.

Thẩm Thần đứng bên cạnh, giọng điệu nghiêm túc báo cáo, vẫn chưa điều tra được gì về Hạ Dao. Tất cả hồ sơ, thông tin cá nhân, lịch sử sinh hoạt, đều trống rỗng một cách bất thường, như thể có ai đó đã cố tình xóa sạch dấu vết.

Căn phòng chìm vào im lặng.

Ánh mắt Bạc Uyên hơi tối lại. Anh đưa tay khẽ xoa trán. Hình ảnh cô gái đêm đó lại chậm rãi hiện lên, nụ cười dịu dàng, đôi mắt sâu hun hút, và cảm giác đau đớn đến nghẹt thở khi nghe thấy cái tên ấy...

Anh mở mắt ra, giọng nói trầm thấp vang lên trong không khí tĩnh lặng: “Thẩm Thần, vụ tai nạn xe hơi năm năm trước ở nước Y, thật sự là tôi không quên mất thứ gì sao?”

Kể từ sau vụ tai nạn đó, Bạc Uyên bị mất trí nhớ cục bộ, anh chỉ nhớ được khoảng thời gian trước khi đến nước Y, còn lại đều không nhớ được gì nữa. Sau khi bị tai nạn, anh được đưa về nước, phải điều trị mất một năm mới bình phục hoàn toàn. Nhưng cũng từ đó, anh bỗng nhiên cảm thấy trống rỗng, giống như đã quên mất một thứ gì đó, nhưng mỗi khi cố nhớ lại thì đầu óc lại bắt đầu đau đớn.

Thẩm Thần khựng lại.

Đây không phải lần đầu tiên Bạc Uyên hỏi anh ta chuyện này, nhưng năm đó anh ta mới chỉ là trợ lý thử việc, không đi theo Bạc Uyên đến nước Y nên cũng không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, Bạc Uyên đến nước Y và ở lại đó hai năm, không biết rốt cuộc anh ở đó làm gì, chỉ biết anh đến nước Y để mở rộng thế lực, nhưng vẫn không ai biết mọi chuyện là như thế nào. Ngay cả người trong cuộc là Bạc Uyên cũng quên hoàn toàn khoảng thời gian đó.

Đúng lúc này, điện thoại bên cạnh rung lên, Bạc Uyên nhìn thoáng qua rồi bắt máy.

“Mẹ.”

“Bạc Uyên, con đã về nước rồi sao? Chuyện đính hôn của con và Tĩnh Du khi nào con mới quyết định đây.”

Tô Nhã Lan ở đầu dây bên kia có chút sốt ruột nói. Con trai bà ta năm nay đã hơn 30 tuổi rồi mà vẫn chưa kết hôn, cũng không có người phụ nữ nào bên cạnh, kể từ tai nạn năm năm trước lại càng tránh xa mọi người làm bà ta không khỏi lo lắng.

Lâm Tĩnh Du là đứa con dâu bà ta đã lựa chọn rất kỹ lưỡng từ trong số thiên kim tiểu thư ở thủ đô, từ gia thế nhan sắc đến học thức đều vượt xa những người khác, đặc biệt nhà họ Lâm cũng là gia tộc hàng đầu thủ đô, không thua kém gì nhà họ Bạc.

Bà ta đã đưa Bạc Uyên đi gặp Lâm Tĩnh Du, đứa con trai này của bà ta luôn tỏ ra lạnh nhạt, khiến bà ta rất sốt ruột.

“Mẹ, chuyện này tạm thời đừng nhắc đến nữa, dạo này con hơi bận.”

Nói xong, anh dứt khoát cúp máy.

Tô Nhã Lan nhìn màn hình điện thoại tối đen, khuôn mặt lập tức nhăn nhó, đứa con trai này của bà ta càng ngày càng không nghe lời, chỉ biết làm bà ta mất mặt.

“Dì, dì đừng vội, anh Bạc Uyên chắc dạo này đang bận thôi.”

Lâm Tĩnh Du ngồi bên cạnh Tô Nhã Lan, rót một tách trà đưa cho bà ta, giọng điệu ngoan ngoãn lễ phép.

“Tĩnh Du, để cháu thiệt thòi rồi, dì nhất định sẽ bắt thằng nhóc Bạc Uyên này đính hôn với cháu càng sớm càng tôt, có gia đình rồi nó mới không suốt ngày ở bên ngoài nữa.”

Tô Nhã Lan rất hài lòng về Lâm Tĩnh Du, ngoan ngoãn hiểu chuyện, biết quy cũ, rất xứng với con trai của bà ta.

“Dạ, không có gì thiệt thòi cả, dì cũng không cần thúc giục anh Bạc Uyên, công việc vẫn quan trọng hơn.”

Lâm Tĩnh Du mỉm cười dịu dàng, ánh mắt sâu xa, vị trí bà chủ tương lai nhà họ Bạc chắc chắn chỉ có thể là của cô ta, nên cô ta cũng không cần vội.