Chương 7: Nhà của anh

Vừa mới mở cửa phòng khách sạn, một bóng dáng mảnh mai thơm ngát đã lao thẳng vào lòng Bạc Uyên.

“Anh về rồi.”

Hạ Dao mỉm cười, đôi mắt cong cong.

Nhìn thấy cô như vậy, trái tim Bạc Uyên như có một dòng mật chảy vào, ngọt ngào không thôi, anh khẽ vuốt ve mái tóc đen dài của cô, mái tóc này thật sự rất mềm rất mượt.

Những ngón tay thô ráp theo bản năng lần theo đường nét gương mặt, lướt nhẹ qua đôi môi nhỏ nhắn ửng hồng. Cảm giác mềm mại, ẩm ướt ấy chạm đến tận đáy lòng anh, giống như một loại thuốc phiện âm thầm lan tỏa, không dữ dội nhưng đủ khiến người ta nghiện ngập, cam tâm tình nguyện sa vào mà chẳng muốn tỉnh lại.

Anh bất ngờ cúi xuống hôn cô, nụ hôn vừa sâu vừa mạnh bạo, giống như muốn ăn tươi nuốt sống cô.

Hạ Dao bị anh hôn có chút bất ngờ nhưng cô không đẩy anh ra, chỉ nhẹ nhàng đáp lại nụ hôn ấy.

Đến khi cô sắp ngất đi vì thiếu oxy, anh mới hơi buông cô ra.

“Thở đi.”

Giọng nói khàn khàn vang lên bên tai, như một chất xúc tác khiến trái tim của Hạ Dao đang đập loạn càng như muốn nhảy khỏi l*иg ngực.

Cảm giác như mọi thứ chỉ như mới ngày hôm qua, chẳng có gì thay đổi...

“Bạc Uyên, hôm em đi.”

Hạ Dao say mê nhìn người đàn ông trước mặt, anh vẫn không có gì thay đổi, vẫn đẹp như thần linh, vẫn quyến rũ như vậy, vẫn nói những lời đó, vẫn là Bạc Uyên của cô, đúng chứ?

Nhìn cô gái ánh mắt mơ màng, xinh đẹp động lòng người trong lòng nói lời như thế, có người đàn ông nào có thể cưỡng lại được, chút lý trí còn sót lại của Bạc Uyên lập tức sụp đổ, điên cuồng chiếm lấy cô.

Hạ Dao lại đắm chìm trong vòng tay đó, cô vẫn khóc như hôm qua, Bạc Uyên lại dịu dàng lau đi những giọt nước mắt ấy.

Trong lúc mơ màng, Hạ Dao nghe anh thì thầm bên tai.

“Ngày mai anh phải quay về.”

Hạ Dao tựa đầu vào l*иg ngực anh, cô chưa ngủ, chỉ là quá mệt nên nhắm mắt nghỉ ngơi. Nghe anh nói, cô khẽ động đậy rồi ngẩng lên, đôi mắt sáng long lanh nhìn thẳng vào anh, không do dự: “Em đi theo anh.”

Ánh mắt ấy, trong veo mà rực rỡ như ôm trọn cả dải ngân hà, khiến tất cả những lời Bạc Uyên đã chuẩn bị sẵn đều nghẹn lại ở cổ họng. Trong khoảnh khắc đó, anh bỗng phát hiện mình hoàn toàn không thể từ chối cô.

Anh không rõ rốt cuộc bản thân đang làm sao, chỉ biết rằng, trước người con gái này, mọi nguyên tắc đều trở nên vô nghĩa. Bạc Uyên cúi xuống, khẽ chạm môi lên môi cô, giọng trầm khàn vang lên bên tai: “Ừm.”

...

Thủ đô.

Khi tất cả mọi người trong nhà nhìn thấy ông chủ của họ bế một cô gái trở về, ai cũng kinh ngạc không thôi, họ không dám nhìn thẳng, chỉ có thể cúi đầu xuống, từ trước đến nay không ai dám nhìn thẳng vào Bạc Uyên, mọi người đều sợ anh.

“Ông chủ, tôi đã dọp dẹp phòng ngủ chính xong xuôi.”

Quản gia là một ông lão, ông ấy đã đi theo chăm sóc Bạc Uyên từ khi anh còn là một đứa trẻ, nên trong nhà chỉ có ông ấy dám nói chuyện với anh.

“Ừm.”

Bạc Uyên đáp một câu rồi bế thẳng Hạ Dao lên tầng trên.

“Đây là phòng của anh sao?”

Hạ Dao vừa được đặt xuống giường, đã tò mò nhìn khắp nơi. Cô rất tò mò về nơi này, đây là nhà của Bạc Uyên sao?

“Ừm, đi tắm nhé?”

Bạc Uyên có chút không hiểu sao cô lại tò mò như vậy.

“Anh đi tắm trước đi, em muốn đi tham quan một lát, được chứ?”

Cô dùng ánh mắt ngây thơ ướŧ áŧ nhìn Bạc Uyên, cứ hễ cô dùng ánh mắt này nhìn anh, Bạc Uyên lại cảm thấy bản thân mình mất kiểm soát, anh nhắm mắt, cố gắng bình tĩnh lại.

“Được, muốn gì cứ nói với quản gia là được.”

Nói rồi anh nhanh chóng bước vào phòng tắm, như thể nếu nhìn cô thêm hai giây thì đừng nói là tham quan, có khi cô còn không thể bước chân ra khỏi phòng được.

Hạ Dao đi xuống tầng, tất cả người hầu trong nhà thấy cô xuống đều không dám ngẩng đầu lên, quản gia đi tới: “Tiểu thư, cô cần gì sao?”

“Không có gì, tôi chỉ muốn tham quan một chút.”

Cô mỉm cười, nụ cười tươi sáng rực rỡ, đến cả quản gia cũng cảm thấy nụ cười của cô rất đẹp.

“Vậy để tôi dẫn đường giúp cô.”

“Cảm ơn ông, quản gia Trương.”

Quản gia Trương hơi bất ngờ, hình như ông ấy chưa giới thiệu mình với cô, tại sao cô lại biết tên ông ấy?

Có lẽ ông chủ đã nói với cô.

Cô được quản gia Trương đưa đi xem biệt thự, nói là biệt thự thì chẳng bằng nói là dinh thự, nơi này thật sự rất lớn, nhưng cách bài trì ở đây trông chẳng khác nào một khu quân sự, vắng vẻ lạnh lẽo, cứng nhắc.

Hạ Dao đi mệt rồi, vừa bước vào nhà chính đã thấy Bạc Uyên ngồi trên chiếc ghế sofa da thật màu đen, đang xem tài liệu gì đó.

Cô bước đến ngồi vào lòng anh hết sức tự nhiên.

Bạc Uyên cũng không hề khó chịu, rất tự nhiên vòng tay ôm lấy eo cô, dù chỉ mới gặp cô chưa được mấy ngày, nhưng những cảm giác thoải mái quen thuộc này như đã ăn sâu vào trong xương tủy của anh.

“Thế nào? Có gì vui không?”

Bạc Uyên vừa tiếp tục xem tài liệu vừa hỏi cô.

“Rất giống anh.”