Chương 6: Cô ấy vẫn ở đó sao?

“Nói đi”

Bạc Uyên không ngẩng đầu, chỉ tiện tay rút khăn giấy, cẩn thận lau khóe môi cho Hạ Dao rồi đưa ly nước đến trước mặt cô. Ánh mắt anh lướt qua chiếc đĩa gần như vẫn còn nguyên, khẽ cau mày, lượng thức ăn này, còn ít hơn cả mèo.

Thảo nào thân hình lại gầy đến vậy.

Trong đầu anh thoáng hiện lên suy nghĩ, sau này phải chuẩn bị thêm mấy món bồi bổ cho cô, nuôi cho béo lên một chút mới được.

Nhưng vừa nghĩ xong, chính Bạc Uyên cũng khựng lại, trong lòng dâng lên một cảm giác khó gọi tên. Anh định giữ cô lại bên mình sao?

“Hôm nay có một cuộc gặp mặt với tổng giám đốc Vương, chúng ta cần xuất phát ngay bây giờ.”

Thẩm Thần không dám nhìn thẳng, chỉ có thể cúi đầu nói.

“Tôi biết rồi, ra ngoài trước đi.”

Bạc Uyên vẫn không ngẩng đầu lên.

Thẩm Thần đến lúc bước ra ngoài rồi vẫn không thể tin được vào những gì mình vừa thấy, chẳng lẽ người ông chủ muốn anh ta điều tra tối qua chính là cô gái này sao. Lúc nãy anh ta không dám nhìn thẳng, nên cũng không thấy rõ gương mặt của cô.

Trong phòng, Thẩm Thần vừa ra ngoài, Hạ Dao đã nhìn anh đầy đáng thương nói: “Anh phải ra ngoài sao?”

“Ừm.”

“Vậy... Em đợi anh.”

Hạ Dao không muốn anh đi, nhưng cô cũng biết mình không thể giữ anh bên mình suốt ngày được, cô không thể là người ích kỷ.

“Tôi sẽ về sớm.”

Bạc Uyên nhìn ra được tâm trạng sa sút của cô, nhưng anh vẫn có chuyện cần làm, nên sau khi cho cô ăn xong, anh ra ngoài gặp tổng giám đốc Vương.

...

Trên xe, Bạc Uyên tựa lưng ra sau ghế, trong đầu không ngừng hiện lên hình ảnh của cô gái kia.

“Tổng giám đốc Bạc, tôi đã cho người điều tra về người phụ nữ đó rồi. Nhưng thông tin thu thập được rất ít, cô ấy là trẻ mồ côi, lớn lên ở vùng núi, và chỉ mới đặt chân tới nước M cùng ngày với chúng ta. Ngoài ra, không còn manh mối nào đáng giá. Tôi cảm thấy anh vẫn nên cẩn thận với cô ấy.”

Một người phụ nữ quá đỗi kỳ lạ. Mới gặp lần đầu đã ngủ cùng anh, liên tục nói nhớ anh, rồi lại khóc không ngừng trước mặt anh. Nếu nói cô tiếp cận anh mà không hề có mục đích, nghe thế nào cũng không hợp lý.

Vậy mà không hiểu vì sao, mỗi lần nhìn thấy cô, trái tim anh lại như bị ai đó bóp chặt, đau đến khó chịu. Anh chỉ muốn che chở, nâng niu, cưng chiều cô vô điều kiện.

Ngay cả Bạc Uyên cũng không khỏi nghi ngờ bản thân. hay là anh thật sự đã trúng tà, bị thứ gì đó mê hoặc mất rồi.

Chiếc xe dừng lại ở hội sợ bậc nhất nước M, vừa xuống xe đã có người lập tức hứng khởi ra đón tiếp.

“Bạc Gia, chúng tôi đã đợi anh từ sớm...”

Tổng giám đốc Vương vẻ mặt nịnh nọt dẫn đường cho Bạc Uyên.

Vừa vào trong phòng VIP lớn nhất hội sở, đập vào mắt là khung cảnh vô cùng choáng ngợp, xa hoa.

Cánh cửa nặng nề bằng gỗ tối màu, hương rượu thượng hạng khẽ lan tỏa trong không khí, ở trung tâm là bộ sofa da thật màu trầm, bàn kính đen bóng loáng đặt đủ loại rượu phía trên, ly pha lê tinh xảo, mỗi món đồ đều toát lên sự xa xỉ.

Bên cạnh còn có một hàng cô gái ăn mặc nóng bỏng đứng đó, mỗi người một vẻ, không ai giống ai.

“Xin mời Bạc Gia, mong anh không chê.”

Tổng giám đốc Vương cảm thấy mình đã đủ thành ý lắm rồi, tất cả những gì ông ta chuẩn bị tối nay đều chỉ để phục vụ vị Bạc Gia khó chiều này.

“Tổng giám đốc Vương có lòng rồi.”

Bạc Uyên lịch sự đáp một câu rồi đi tới ngồi thẳng xuống vị trí trung tâm.

“Lần này vẫn phải nhờ mối quan hệ của Bạc Gia, chúng tôi mới thuận lợi vận chuyển hàng đến nơi như vậy, đây là chút tấm lòng của tôi.”

Ông ta vừa nói vừa ra hiệu cho trợ lý bên cạnh, ngay sau đó một chiếc va ly đầy ắp vàng thỏi được chuyển đến trước mặt Bạc Uyên.

Lần này để mời Bạc Uyên đích thân tới nước M, tất nhiên không thể để anh chịu thiệt thòi, tổng giám đốc Vương đã tốn rất nhiều công sức.

Bạc Uyên chỉ ngồi đó, không buồn liếc đống vàng kia lấy một lần.

Tổng giám đốc Vương thấy anh thờ ơ như vậy, lập tức gọi 2 cô gái tới.

“Còn không mau rót rượu cho Bạc Gia!”

Ngay khi hai cô gái kia bước đến gần anh, Bạc Uyên lúc này mới nhấc mí mắt, ánh mắt đầy lạnh lẽo nhìn họ, cảm giác như thể nếu hai người họ dám lại gần sẽ mất mạng ngay lập tức, hai cô gãi sợ hãi đứng im tại chỗ không dám nhúc nhích.

Thẩm Thần ở bên cạnh cười lạnh, tiếp đón ông chủ nhà anh ta mà không tìm hiểu trước sao? Ông chủ nhà anh ta rất ghét người là lại gần kể cả trai hay gái đều ghét.

“Tổng giám đốc Vương, chắc ông hiểu lầm gì đó rồi, lô hàng đó bây giờ đâu còn phải là của ông, ông cần gì phải cảm ơn tôi.”

Bạc Uyên liếc mắt nhìn người đàn ông đối diện, vẻ mặt lạnh nhạt.

“Hả?”

Tổng giám đốc Vương vẫn chưa kịp hiểu lời của anh là có ý gì, ngay giây tiếp theo, cửa phòng bị đẩy ra, 2 người đàn ông máu me bê bết bị kéo vào trong.

“Bạc Gia, đây là...”

Nhìn thấy người bị kéo vào, tổng giám đốc Vương như rơi vào hầm băng, cả người lạnh toát.

“Không nhận ra cả thuộc hạ của mình sao?”

Bạc Uyên ung dung tự rót cho mình một ly rượu, nhưng không uống chỉ lắc rượu trong ly.

“Bạc Gia, chắc là có hiểu lầm...” Tổng giám đốc Vương lắp bắp nói không hết câu.

“Hiểu lầm? Ha, vậy thì xuống giải thích với diêm vương đi.”

Nói xong, anh uống cạn ly rượu rồi bước thẳng ra cửa.

Một đám người mặc đồ màu đen lập tức xông vào, khống chế tổng giám đốc Vương, ông ta còn chưa kịp phản ứng thì đã bị ép xuống sàn nhà.

“Bạc Uyên, anh không thể làm như thế với tôi, tôi sẽ...”

“Sẽ thế nào? Cứ giữ được mạng của mình đi rồi hãy nói, đây là cái giá mà ông phải trả vì dám đâm sau lưng tôi!”

Bạc Uyên dừng bước, ánh mắt đầy lạnh lẽo nhìn người đàn ông dưới chân, như thể đang nhìn sâu bọ.

Anh đã ra tay giúp ông ta, đích thân mở đường để lô hàng được vận chuyển thuận lợi, an toàn đặt chân tới nước M. Không nói đến chuyện khác, chỉ riêng ân tình này thôi cũng đủ để đối phương phải ghi nhớ cả đời.

Vậy mà người đó không những không biết điều, còn âm thầm cấu kết với đối thủ của anh, lợi dụng lúc tình hình chưa rõ ràng để khai khống số lượng hàng hóa, toan tính trục lợi trên lưng anh. Chỉ cần sơ suất một bước, toàn bộ rủi ro và hậu quả phía sau đều sẽ đổ hết lên đầu anh.

Nếu không phải anh kịp thời phát hiện, ra tay xử lý trước khi sự việc vượt khỏi tầm kiểm soát, thì lần này e rằng anh đã bị kéo vào một mớ phiền phức không nhỏ. Nghĩ đến đây, ánh mắt anh dần trở nên lạnh lẽo, có những người, một khi đã phản bội, thì tuyệt đối không thể cho cơ hội lần thứ hai.

Tổng giám đốc Vương lúc này đã hối hận đến xanh ruột, chỉ vì chút lợi ích nhất thời mà bây giờ tính mạng gặp nguy hiểm.

Còn chưa kịp nói thêm lời nào, người đàn ông đã bước ra khỏi phòng.

Lên xe, Bạc Uyên nhắm mắt lại nghỉ ngơi, Thẩm Thần lái xe phía trước bỗng nhiên nghe anh nói.

“Cô ấy vẫn ở đó sao?”

Cô ấy ở đây tất nhiên là cô gái nằm trong lòng anh hồi sáng.

“Đúng vậy.”

Thẩm Thần đã cho người theo dõi cô từ khi hai người ra ngoài, đến giờ cô vẫn chỉ ở trong khách sạn không hề bước chân ra khỏi cửa.