Chương 5: Dỗ dành

Nhưng vì ông chủ đã dặn dò, anh ta vẫn đáp: “Vâng.”

Bạc Uyên cúp máy, rơi vào trầm tư.

Cảm xúc của anh tối nay rất kỳ lạ, từ khi cô gái kia đứng trước mặt anh, anh hoàn toàn không thể điều khiển nổi bản thân mình, để mặc cô dẫn dắt theo từng hơi thở, từng ánh nhìn, thật sự rất kỳ lạ, kể cả những lời cô đã nói cũng vậy.

Em rất nhớ anh...

Em là Hạ Dao...

Anh đã gặp cô rồi sao?

Một cơn đau nhói thoáng lướt qua đầu, khiến anh khẽ cau mày, phải đưa tay lên xoa trán để ép mình tỉnh táo lại.

Trở về phòng ngủ, ánh mắt anh dừng lại trên thân hình nhỏ bé đang cuộn mình trong chăn ấm. Khuôn mặt cô bình yên, mềm mại, ngủ say không hề phòng bị. Trong khoảnh khắc ấy, l*иg ngực anh bỗng trở nên dịu lại, có một cảm giác ấm áp lạ thường len lỏi vào tim, cảm giác nhẹ nhàng này thật quá đỗi lạ lẫm đối với anh.

...

Trưa hôm sau, Hạ Dao tỉnh dậy, bên cạnh đã không còn ai.

Cô ngồi dậy, mơ màng nhìn ra ngoài cửa sổ, không biết là mơ hay thật, có lẽ chỉ là một giấc mơ, một giấc mơ cô không muốn tỉnh dậy.

Đúng lúc cô đang ngẩn ngơ, cánh cửa phòng ngủ đột nhiên mở ra. Bạc Uyên ăn mặc chỉnh tề xuất hiện trước cửa.

“Bạc Uyên...”

Hạ Dao nhìn thấy anh, nước mắt không tự chủ được mà rơi xuống, giống như vòi nước bị hỏng, rơi không ngừng.

Bạc Uyên nhìn thấy cô gái vừa mới tỉnh dậy đã khóc nức nở, lòng anh bỗng thắt lại, anh vội vàng bước đến bên giường, dỗ dành cô: “Sao lại khóc nữa rồi?”

Không hiểu sao, nhìn cô khóc, anh lại thấy rất đau lòng, trái tim như có ai đó bóp chặt, khiến anh không thở nổi.

Hạ Dao ôm chầm lấy anh, không hề quan tâm bản thân vẫn chưa mặc gì, cứ thế bám chặt lấy anh, giống như thể chỉ cần buông ra là anh sẽ biến mất.

“Đừng khóc nữa.”

Bạc Uyên nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô, không ngừng dỗ dành. Anh thật sự không hiểu nổi, từ khi nào mình lại có kiên nhẫn ở đây dỗ dành phụ nữ khóc.

Sau một hồi lâu, có lẽ đã khóc mệt, Hạ Dao gục đầu lên vai anh, nhưng vẫn không buông anh ra.

Cuối cùng, Bạc Uyên đành ôm cô đi mặc quần áo, giúp cô rửa mặt chải tóc. Cô ngoan ngoãn phối hợp, cứ như đã quá quen với việc được anh chăm sóc.

Đến khi ngồi xuống bàn ăn, cô vẫn ngồi trên đùi Bạc Uyên để anh đút từng miếng.

Và cảnh tượng Thẩm Thần nhìn thấy khi bước vào chính là, ông chủ luôn ghét người lạ lại gần nhà mình, đang ngồi trên ghế sôfa, ôm một cô gái trong lòng, đang kiên nhẫn dỗ dành cô ăn cơm.

Anh ta thề rằng đây là cảnh tượng đáng sợ nhất mà anh ta gặp trong đời, còn đáng sợ hơn cả việc anh ta thấy ông chủ nhà mình gϊếŧ người.

“Tổng giám đốc Bạc...”

Thẩm Thần khó khăn lên tiếng, mặc dù không thể tin nổi nhưng anh ta vẫn chỉ có thể tỏ ra bình tĩnh nói.