Chương 3: Chắc anh cũng rất nhớ em rồi

Bạc Uyên nghiến chặt răng, cơ mặt căng cứng, cố đè nén cảm giác chấn động đang cuộn trào.

"Cô là ai?" Anh lặp lại lần nữa.

Rõ ràng có người đột nhiên xuất hiện ngay trong phòng anh mà không báo trước, theo lý trí anh đáng lẽ phải nổi giận, phải lập tức giữ khoảng cách rồi cho người ném cô ra ngoài, phải khiến cô trả giá vì dám đến gần anh. Nhưng hết lần này đến lần khác, anh lại để cô tiến gần hơn, gần hơn nữa rồi cuối cùng chỉ còn cách anh nửa bước chân. Chuyện này hoàn toàn không giống với Bạc Uyên lạnh lẽo, vô tình mà tất cả mọi người đều biết.

Hạ Dao chỉ mỉm cười, đôi mắt vẫn dịu dàng như nước: “Anh có muốn em không?”

Cô nhẹ nhàng hỏi, giọng nói mềm đến mức khiến tim anh run rẩy.

Cô vươn tay ra, khẽ chạm vào bàn tay đang siết chặt bên người anh.

Khoảnh khắc đầu ngón tay cô chạm vào da anh, cả cơ thể Bạc Uyên như bị một dòng điện vô hình quét qua. Anh vô thức nín thở, lý trí bị kéo căng đến mức gần như đứt gãy. Cảm giác nóng rực mà anh đang cố đè nén lập tức bùng lên dữ dội hơn, trái tim đập loạn, máu trong người sôi trào, từng tế bào như đang gào thét vì sự tiếp xúc ấy.

Cô nắm lấy tay anh, không mạnh, không cưỡng ép, chỉ nhẹ nhàng đến đau lòng.

“Nếu anh không muốn, em sẽ rời đi ngay lập tức.”

Lời nói nhẹ như gió, nhưng lại khiến tâm trí anh càng thêm rối loạn. Anh không hiểu tại sao cơ thể mình lại nóng đến vậy, tại sao trái tim như muốn phá tung l*иg ngực để chạy đến gần cô hơn nữa. Mọi suy nghĩ trở nên hỗn loạn, duy chỉ có sự hiện hữu của cô là rõ ràng đến mức gần như nhấn chìm anh.

Sau một hồi lâu không nhận được câu trả lời, khi cô khẽ thở dài, chuẩn bị xoay người rời đi.

Bàn tay anh bất ngờ siết chặt lấy cổ tay cô.

Trong khoảnh khắc lý trí còn chưa kịp can thiệp, cơ thể anh đã đi trước. Anh kéo mạnh cô lại, đè cô xuống giường, mang toàn bộ sự giằng xé, khát vọng cùng sự cuồng loạn bị đè nén vào trong hành động này.

“Rốt cuộc cô là ai?”

Bạc Uyên cố gắng đè nèn du͙© vọиɠ, giọng nói khàn khàn trầm thấp. Anh thực sự không hiểu nổi bản thân mình. Người trước giờ luôn có thể kiềm chế bản thân rất tốt, kể cả khi bị bỏ thuốc vẫn có thể giữ tỉnh táo, vậy mà trước mặt cô gái này tất cả lại chỉ như một trò đùa.

“Em là Hạ Dao.”

Hạ Dao nhìn người đàn ông đang cố kiềm chế bản thân trước mặt, cô vòng tay qua cổ anh, kéo anh lại gần mình hơn, nở một nụ cười đầy mê hoặc, khác hoàn toàn với nụ cười dịu dàng trước đó, nụ cười này như một hồ ly tinh câu hồn người khác, khiến người ta không thể rời mắt.

“Bạc Uyên, ở trước mặt em, anh không cần phải kiềm chế, chắc anh cũng rất nhớ em rồi...”