Khoảnh khắc đối diện với cô, Bạc Uyên cũng không rõ nên gọi cảm xúc trong lòng mình là gì. Không phải xa cách, cũng chẳng còn là sự đề phòng đầy lý trí. Từ trước đến nay anh nổi tiếng là người lạnh lùng tàn nhẫn, rất ghét người lạ lại gần, không cho phép bất kỳ kẻ nào bước chân vào không gian riêng tư của mình, và những kẻ dám phạm phải điều cấm kỵ của anh đều phải trả giá đắt. Thế nhưng, khi ánh mắt chạm vào cô gái ấy, tất cả những lớp phòng bị vốn chắc chắn như thành đồng trong anh lại trở nên mong manh.
Rõ ràng đầu óc vẫn đang cảnh giác, vẫn đang nhắc nhở anh cô gái này không bình thường, nhưng trái tim anh lại như bị ai đó tùy ý siết chặt, càng lúc càng nóng, càng lúc càng hỗn loạn. Trong l*иg ngực, có thứ gì đó vừa cuồng loạn vừa đau đớn đang gào thét đòi được giải thoát, muốn lại gần cô, muốn chạm vào cô, muốn kéo khoảng cách giữa hai người về con số không.
Đây là một loại xúc cảm hoàn toàn xa lạ, mạnh mẽ đến mức khiến anh gần như mất kiểm soát, một thứ cảm xúc mà trước nay Bạc Uyên chưa từng có.
Rõ ràng ký ức của anh hoàn toàn trống rỗng, anh thật sự không nhớ nổi cô gái này là ai, nhưng trái tim lại phản ứng trước khi lý trí kịp ngăn cản, khiến anh chẳng thể thản nhiên như thường ngày.
Cô gái chậm rãi bước xuống khỏi bệ cửa sổ. Tà váy nhẹ nhàng lay động theo từng bước chân, dáng người mềm mại như nước, ung dung mà linh hoạt đến kỳ lạ. Không khí theo chuyển động của cô dường như cũng khẽ dao động, mà người đàn ông đứng trong sự dao động ấy chẳng cách nào tránh né. Mái tóc đen dài xõa xuống sau lưng, ánh trăng lướt qua từng lọn tóc, khiến cô vừa chân thật, lại vừa tựa ảo ảnh trong mộng.
Từ đầu đến cuối ánh mắt cô vẫn không rời khỏi anh, sâu đến mức có thể hút người ta vào trong đó.
Cô dừng lại trước mặt anh, đứng gần đến mức anh có thể ngửi thấy mùi hương dịu nhẹ của cô. Cô ngẩng đầu, chăm chú nhìn anh như muốn khắc rõ từng đường nét của anh vào sâu trong tim.
Cô khẽ mỉm cười, giọng nói mềm mại mà kiên định.
“Nếu anh đã quên, cũng không sao.”
“Chúng ta có thể bắt đầu lại từ đầu.”
Cô hơi rũ mắt xuống, rồi lại nhìn anh bằng ánh mắt dịu dàng đến lay động lòng người.
Cô nhẹ nhàng tự giới thiệu, từng chữ phát ra đều như chạm vào dây thần kinh đang căng chặt của anh.
“Bạc Uyên, em là Hạ Dao.”
Tên gọi ấy rơi vào tai, trong nháy mắt như một mũi dao sắc bén đâm thẳng vào tim. Trái tim Bạc Uyên đột nhiên thắt lại, đau đớn, nghẹn ngào, nặng nề đến mức anh suýt không thở nổi.
Hạ Dao.
Hai chữ ấy vang vọng như hồi âm từ tận nơi sâu kín nhất, kéo theo một nỗi đau mơ hồ nhưng đủ khiến anh hít thở không thông.