Chương 19: Quà cảm ơn

Sáng hôm sau, đúng tám giờ, Hạ Dao đã có mặt trước quán cà phê như đã hẹn. Ánh nắng ban mai rơi xuống nền gạch sáng bóng, gió nhẹ khẽ lay cửa kính phát ra tiếng leng keng dịu tai. Vừa bước vào, cô lập tức nhìn thấy người phụ nữ đang ngồi ở vị trí gần cửa sổ.

Hàn Nguyệt đã đến từ trước.

Cô ấy khoanh chân ngồi tự nhiên trên ghế sofa màu xám nhạt, dáng người thẳng tắp, lưng dựa ghế mà vẫn mang theo khí thế áp đảo.

Gương mặt Hàn Nguyệt xinh đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt, đường nét sắc sảo, đôi môi đỏ cong cong, ánh mắt đen sâu thẳm mang theo chút hoang dã quyến rũ. Trong cái đẹp ấy có sự mạnh mẽ không cần che giấu, có sự tự do không chịu bị trói buộc.

Chỉ cần cô ấy ngồi đó thôi cũng đã đủ thành tâm điểm, là kiểu phụ nữ vừa nóng bỏng vừa mang theo sức hút nguy hiểm, khiến người khác không dám đến quá gần, nhưng lại chẳng thể rời mắt.

Nhận ra Hạ Dao, Hàn Nguyệt khẽ nhướng mày, khóe môi cong lên một nụ cười nhàn nhạt: “Đến rồi à?”

Hạ Dao bước tới, ngồi xuống đối diện cô: “Cảm ơn cô hôm qua đã giúp tôi.”

Nói xong, Hạ Dao lấy một chiếc hộp nhỏ tinh xảo đặt lên bàn, đẩy về phía Hàn Nguyệt: “Đây là quà cảm ơn.”

Hàn Nguyệt nhìn chiếc hộp, hơi nhíu mày: “Không cần khách sáo như vậy đâu.”

Nhưng thấy ánh mắt nghiêm túc của Hạ Dao, cô ấy vẫn mở ra.

Bên trong là một bộ trang sức kim cương hoàn hảo, vòng cổ, hoa tai và nhẫn đồng bộ. Trung tâm mỗi món là một viên đá màu đỏ sẫm, ánh lên sắc màu sâu như rượu vang nhưng lại có độ trong suốt hiếm thấy. Không phải kiểu màu đỏ chói mắt, mà mang cảm giác quý giá, bí ẩn, giống như viên đá được sinh ra từ nơi sâu thẳm nhất của đất, vừa kiêu ngạo vừa xinh đẹp đến nghẹt thở.

Ánh mắt Hàn Nguyệt hiện rõ một tia kinh ngạc: “Đây là loại đá gì vậy? Tôi chưa từng thấy trên thị trường… Không giống ruby, cũng không giống kim cương máu.”

Hạ Dao chỉ mỉm cười: “Chỉ là một chút lòng thành. Không đáng gì đâu.”

“Không đáng?” Hàn Nguyệt bật cười, ánh mắt chăm chú nhìn bộ trang sức như chiêm ngưỡng một tác phẩm nghệ thuật hiếm có.

Cô ấy ngẩng đầu nhìn Hạ Dao.

Hôm nay Hạ Dao mặc một chiếc váy dài màu trắng ngà, dáng người mảnh mai, khí chất nhẹ nhàng nhưng không hề yếu đuối. Ánh nắng chiếu lên mái tóc đen dài của cô, giống như được phủ một tầng sáng mềm mại. So với đêm qua, cô vẫn xinh đẹp, vẫn dịu dàng, nhưng lại thêm vài phần lạnh lùng khó diễn tả.

“Không cần phải cảm ơn tôi đâu, mấy loại đàn ông bẩn thỉu chỉ biết sống bằng nửa thân dưới trông phát tởm.”

Thực ra, cô ấy cũng không thích xen vào chuyện của người khác, nhưng nhìn thấy cô gái này, cô ấy vẫn muốn bảo vệ. Cô ấy đã bị vẻ đẹp của cô thu hút ngay từ cái nhìn đầu tiên rồi.

Hạ Dao bật cười khẽ, giọng nói mềm mại mà chân thành: “Nhưng tôi vẫn muốn cảm ơn. Cô đã giúp tôi đúng lúc nhất.”

Rất đúng lúc.

“Cô có muốn làm bạn với tôi không?” Hàn Nguyệt càng nhìn càng thích người trước mặt, không hề giả tạo, ngạo mạn như đám tiểu thư khác. Cô ăn mặc trông rất giản dị, nhưng vẫn xinh đẹp thoát trần. Không hiểu sao Hàn Nguyệt rất muốn làm bạn với cô, cảm thấy rất thoải mái.

“Hả?” Hạ Dao hơi bất ngờ nhìn cô ấy.

“Tôi là Hàn Nguyệt, chắc cô nhỏ tuổi hơn tôi nhỉ? Vậy cô gọi tôi là chị đi, từ nay tôi sẽ bảo vệ cô, được chứ? Nếu một ngày nào đó tên Bạc Uyên đó đá cô, thì đến tìm tôi.”

Hàn Nguyệt thoải mái nói, giống như thể chắc chắn một ngày nào đó Bạc Uyên sẽ bỏ rơi Hạ Dao, không phải cô ấy có ác ý với Hạ Dao, mà đây là sự thật trong giới này, dù cô đang ở cạnh Bạc Uyên nhưng rõ ràng trong giới vẫn chưa ai biết điều này, có thể Bạc Uyên chỉ đang bao nuôi cô, chơi chán rồi bỏ, hơn nữa trông cô cũng xa lạ, có lẽ không phải người trong giới thượng lưu, vì vậy càng không thể ở bên cạnh anh lâu được, trong giới này quan trọng nhất là quyền lực địa vị và tiền bạc, tình cảm gì đó chỉ là thứ linh tinh.

Hàn Nguyệt đã nhìn rõ sự thối nát của nó, nên mới thoải mái nói ra như vậy.

“Anh ấy sẽ không bỏ rơi tôi đâu, nhưng vẫn cảm ơn chị Hàn, tôi tên là Hạ Dao.” Hạ Dao nhìn xuống ly cà phê trước mặt, không biết đang nghĩ gì nói.

Thấy cô đã gọi mình là chị Hàn, Hàn Nguyệt vui vẻ nói: “Vậy phải mua quà ra mắt cho Dao Dao của chúng ta chứ nhỉ? Đi mua sắm nhé?”

Dù sao cô ấy cũng lớn tuổi hơn Hạ Dao, hơn nữa người ta còn vừa tặng cô ấy món quá trông giá trị đến vậy, Hàn Nguyệt xưa nay chưa từng để người bên cạnh mình chịu thiệt lâp tức đưa cô đi mua sắm.

Trung tâm thương mại lớn nhất thủ đô, ánh đèn rực rỡ trải dài như không bao giờ tắt, từng nhãn hiệu xa xỉ nối tiếp nhau khiến người ta hoa mắt. Hàn Nguyệt đưa Hạ Dao đi hết cửa hàng này sang cửa hàng khác. Váy, túi xách, phụ kiện, giày cao gót… Cái gì đẹp mắt là cô ấy lập tức dừng chân.

“Sở thích lớn nhất của phụ nữ chính là mua sắm.” Hàn Nguyệt nhướn mày cười, ánh mắt lấp lánh: “Phụ nữ chúng ta phải biết chiều chuộng bản thân.”

Hạ Dao hiếm khi trải nghiệm cảm giác như vậy, ban đầu còn hơi gượng gạo, nhưng dần dần, sự vui vẻ của Hàn Nguyệt giống như có sức lan tỏa kéo theo cả cô.

Nhưng niềm vui này không kéo dài được quá lâu.