Chương 18: Đáp lễ

“Chúng ta đi thôi.” Bạc Uyên cắt ngang lời của ông ta, dẫn Hạ Dao rời đi.

Hàn Nguyệt và người đàn ông đều sững sờ, Hàn Nguyệt nhướng mày nhìn hai người rời đi, đây là tha cho ông ta sao? Nhưng cô ấy không quan tâm cũng xoay người rời đi.

Bạc Uyên không đưa Hạ Dao quay về căn phòng VIP bãn nay mà đưa thẳng ra xe, vào trong xe rồi, anh để Hạ Dao ngồi trên đùi mình, nói với Thẩm Thần phía trước.

“Đi xử lý tên vừa rồi ở gần nhà vệ sinh khu VIP.”

Thẩm Thần có chút mờ mịt không hiểu ông chủ đang nói gì, nhưng khi thấy vẻ mặt lạnh lẽo của anh, anh ta lập tức làm việc.

Không biết tên mù nào lại chọc giận ông chủ nhà anh ta, lần gần nhất anh ta nhìn thấy vẻ mặt này của ông chủ chắc chỉ là khi có vài tên không biết sống chết đυ.ng vào việc làm ăn của anh.

Sau khi dặn dò xong, Bạc Uyên vẫn ôm chặt Hạ Dao, không có chút cảm xúc nào.

Đến khi bế cô vào phòng ngủ chính, anh mới ép cô xuống giường, điên cuồng hôn xuống, hôn từng tấc da trên người cô, không bỏ sót chút nào.

Hạ Dao khó khăn chống đỡ sự mạnh bạo của anh, rất khác so với những lần trước đây, lần này anh như muốn nuốt trọn cô vào trong, muốn chiếm đoạt hết mọi thứ của cô.

Hạ Dao khó khăn thở dốc, cũng không hiểu sao anh lại đột nhiên như vậy.

“Bạc Uyên...”

Trong lúc mơ màng, cô gọi anh một tiếng.

“Hửm?” Bạc Uyên dừng lại, nhìn cô gái không còn mảnh vải trên người, mắt long lanh ánh nước nhìn anh, anh nuốt khan một tiếng, giọng khàn khàn.

“Sao vậy? Anh không vui sao?” Hạ Dao có thể cảm nhận được anh đang bực bội nhưng không hiểu tại sao.

“... Ừm.” Bạc Uyên không rõ cảm xúc của mình lúc này là gì, anh tức giận vì bản thân không bảo vệ được cô, tức giận vì đã để cô đến những nơi như vậy.

Anh cúi xuống hôn cô, lần này nhẹ nhàng hơn nhiều.

Anh bỗng nhiên cảm thấy gần đây mình mất kiểm soát rất nhiều lần, đặc biệt là mỗi khi có chuyện liên quan đến cô.

Chỉ cần nghĩ đến việc gã đàn ông bẩn thỉu kia muốn đυ.ng vào cô, cảm giác tức giận không chỗ phát tiết lập tức sôi trào, anh phải băm ông ta ra thành trăm mảnh.

“Không sao, em ở đây.” Hạ Dao nhẹ nhàng vỗ lên lưng anh, thật nhẹ nhàng.

Nghe những lời này của cô, Bạc Uyên hơi khựng lại, nhìn cô. Đáng lẽ anh mới phải là người nói câu đó, đáng lẽ anh phải là người bảo cô không sao, có anh ở đây, không ai có thể làm tổn thương cô.

Nhưng không hiểu sao, khi nghe cô nói vậy, trái tim anh lại điên cuồng đập loạn nhịp, giống như có thứ gì đó đang chảy ra, ngọt ngào, ấm áp, dịu dàng, lấp đầy trái tim vẫn luôn trống trải của anh.

“Ừm.” Cuối cùng, anh vẫn không nói ra được lời nào, chỉ ừm một tiếng rồi cúi xuống hôn cô.

Trong văn phòng tổng giám đốc, Lâm Thần đứng trước bàn làm việc.

“Tổng giám đốc Bạc, tôi đã xử lý tên hôm qua, đúng là ông ta định kéo cô Hạ đi, nhưng may là cô Hàn Nguyệt đến kịp lúc nên chưa có chuyện gì xảy ra.”

Lâm Thần đưa đoạn camera giám sát tới cho Bạc Uyên xem, anh nhìn lướt qua, có một giây không biết cô đã nói gì mà khiến người đàn ông kia hơi lùi lại một chút, nhưng Bạc Uyên không để tâm, tiếp tục xem tài liệu.

“Đáp lễ.”

Ý anh là Hàn Nguyệt, dù sao cô ấy cũng đã giúp đỡ Hạ Dao, anh vẫn phải cảm ơn.

“Vậy chúng ta nên đáp lễ như thế nào?” Lâm Thần đứng bên cạnh hỏi.

Bạc Uyên suy nghĩ một lát rồi nói: “Để Hạ Dao quyết định.”

“Vâng.”

Lâm Thần lập tức quay về biệt thự, báo cho Hạ Dao biết.

Hạ Dao đang ở vườn, nghe Lâm Thần nói vậy cũng suy nghĩ một hồi.

“Đúng là tôi nên đích thân cảm ơn cô ấy, anh có thể hẹn cô ấy gặp tôi được không?”

“Được, cô Hạ.”

Lâm Thần cũng hơi ngạc nhiên vì ông chủ nhà mình lại sẵn sàng tạo mối quan hệ cho Hạ Dao, anh ta cứ tưởng ông chủ chỉ đang nuôi chim hoàng yến trong nhà nhưng có vẻ không phải.

Anh ta lập tức liên hệ với phía Hàn Nguyệt.

“Cô Hạ, cô Hàn Nguyệt đã đồng ý gặp cô vào sáng ngày mai, thông tin cụ thể tôi sẽ gửi sau.”

“Được, cảm ơn anh.”

Hạ Dao mỉm cười dịu dàng với Lâm Thần.

Sau khi Lâm Thần rời đi, cô quay sang nhìn Trì Nhược San nói: “Đi lấy một bộ trang sức nằm trong bộ sưu tập chưa ra mắt tới cho tôi.”

“Vâng, chủ nhân.” Trì Nhược San lập tức đi làm việc.