Cô dừng bước.
Ngẩng đầu lên, đập vào mắt là một gã đàn ông bụng phệ, mặt đỏ bừng vì rượu, hơi men nồng nặc quẩn quanh.
Đôi mắt ông ta đυ.c ngầu nhưng lại lóe lên ánh nhìn dơ bẩn, trần trụi quét từ khuôn mặt thanh tú của cô xuống bờ vai mảnh khảnh, rồi chậm rãi lướt xuống thân hình thon gọn, ánh mắt tham lam chẳng thèm che giấu.
Khóe miệng ông ta nhếch lên, nụ cười mập mờ khiến người ta chỉ muốn tránh xa.
Ban nãy ông ta nhìn thấy cô đi vào nhà vệ sinh, dáng vẻ cô gái xinh đẹp, khí chất sạch sẽ khác biệt hẳn đám người ồn ào ngoài kia, khiến du͙© vọиɠ ông ta nổi lên, cố ý đứng đây chờ.
“Người đẹp.” Ông ta nhếch môi, giọng nói lè nhè: “Đi với anh một chuyến đi, anh không để em thiệt đâu…”
Hạ Dao mặt không cảm xúc nhìn ông ta, ánh mắt lạnh như băng. Cô chẳng nói lời dư thừa, chỉ nhả ra một chữ, giọng điệu sắc bén như dao: “Cút.”
Lạnh lẽo, vô cảm, hoàn toàn không giống dáng vẻ nhẹ nhàng khi đối diện với Bạc Uyên. Khí thế quanh người cô đột nhiên thay đổi, như có một tầng áp lực vô hình đè xuống.
Gã đàn ông khựng người trong chớp mắt, sống lưng thoáng lạnh, nhưng rồi ông ta nhanh chóng tự cười nhạo chính mình. Một cô gái nhỏ nhìn có vẻ mong manh yếu ớt như vậy thì có thể làm gì được ông ta chứ? Chắc chỉ do ông ta uống say quá nên ảo giác thôi.
“Đừng có rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt.” Ông ta đưa tay định túm lấy cánh tay cô.
Ngay đúng khoảnh khắc đó, ánh mắt Hạ Dao lập tức trở nên sắc lạnh.
Bỗng nhiên một lực mạnh kéo cô về phía sau.
Một giọng nữ lạnh lùng vang lên, mang theo sự áp chế khiến người ta không dám phản kháng: “Bàn tay bẩn thỉu đó, rụt về đi.”
Hạ Dao bị kéo ra sau lưng đối phương. Cô hơi ngẩn người, người phụ nữ trước mặt cao ráo xinh đẹp, đầy khí thế.
Gã đàn ông vừa nhìn thấy cô ấy lập tức cứng người, men say tan mất nửa: “Chị... Chị Hàn... Tôi... Tôi chỉ đùa chút thôi...”
“Đùa?” Hàn Nguyệt cười khẽ, nhưng nụ cười không hề chạm tới đáy mắt. Cô ấy đặt tay lên vai ông ta: “Vậy để tôi đùa với ông nhé?”
“Chị Hàn... Tôi không dám nữa.”
Người đàn ông lập tức cầu xin, đùa gì chứ, người phụ nữ này nổi tiếng điên không ai bằng, ai biết cô ấy sẽ làm gì ông ta.
Hàn Nguyệt quay người lại, ánh mắt dịu xuống vài phần, rơi lên người Hạ Dao: “Cô không sao chứ?”
Hạ Dao lắc đầu, giọng nhẹ nhưng vẫn còn chút lạnh: “Không sao. Cảm ơn.”
“Ở chỗ này, cảnh giác cao một chút vẫn tốt hơn.” Hàn Nguyệt mỉm cười nói, khác hẳn với giọng điệu lạnh lẽo khi nói chuyện với gã đàn ông.
Hàn Nguyệt nhìn cô gái trước mặt, càng nhìn càng thấy xinh đẹp, lúc nãy trong nhà vệ sinh cô ấy đã thấy Hạ Dao xinh đẹp rồi, muốn lại bắt chuyện với cô những cô đã quay người rời đi, ai ngờ vừa bước ra đã thấy tên béo này quấy rầy cô gái nhỏ xinh đẹp này.
“Chuyện gì đây?”
Hàn Nguyệt còn chưa kịp nói thêm lời nào, sau lưng bỗng vang lên giọng nói trầm thấp lạnh nhạt của đàn ông.
Tất cả đều quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Bạc Uyên khí thế bức người bước tới, đi đến trước mặt Hạ Dao, kéo cô vòng lòng.
Thấy cô đi lâu như vậy không quay về nên anh ra xem thử, sợ cô đi lạc.
“Hóa ra là người của tổng giám đốc Bạc sao.” Hàn Nguyệt thấy cảnh này, cũng thoáng ngạc nhiên nhưng rồi cũng thấy chẳng có gì, dù sao cô ấy cũng không để tâm đến mấy lời đồn không gần phụ nữ gì đó của Bạc Uyên ngoài kia.
Cô ấy không tin trên đời thật sự có loại đàn ông như vậy, nhìn mà xem chẳng phải người được mọi người sùng bái đồn rằng không thích phụ nữ bây giờ lại đang ôm một cô gái sao.
Nếu nói thì phải nói tiêu chuẩn của anh rất cao, đến bây giờ mới gặp được người đủ tiêu chuẩn mà thôi.
Hàn Nguyệt lại nhìn về phía cô gái, dáng vẻ mong manh, da trắng như sứ, tóc dài, gương mặt xinh đẹp. Chậc, đừng nói là Bạc Uyên đến cả cô ấy còn thích muốn bảo vệ.
“Sao đi lâu vậy?” Bạc Uyên không quan tâm Hàn Nguyệt, cúi xuống nhìn người trong lòng.
“Tôi tình cờ nhìn thấy bạn gái anh bị tên béo này quấy rối.” Hàn Nguyệt tốt bụng nhắc nhở, sau đó tránh sang một bên để lộ tên bụng phệ đang run lẫy bẩy đằng sau.
Chết tiệt, sao ông ta lại đυ.ng vào người của Bạc Uyên, người này xưa này nổi tiếng là diêm vương, tính khí thất thường, còn điên hơn cả Hàn Nguyệt kia, mà quan trọng là từ khi nào bên cạnh anh là có phụ nữ vậy chứ.
“Tổng... Tổng giám đốc Bạc, chỉ là hiểu lầm thôi...”