Chương 16: Công khai

Thấy một hồi lâu cô vẫn không trả lời, Bạc Uyên dừng lại nhìn sang cô, chẳng lẽ cô không thích sao.

“Sao vậy? Nếu không thì em muốn đi đâu?”

Hạ Dao chọc chọc miếng bánh bao trên bàn, ngước mắt lên nhìn anh: “Chỗ mà anh hay đến.”

Nghe cô nói vậy, Bạc Uyên hơi sững lại, chỗ mà anh hãy đến ngoài công ty thì chỉ có chỗ tụ tập với mấy người kia, không thì là nhà.

Hôm nay anh không cần đến công ty nên mới muốn dẫn cô ra ngoài, nhà thì cô luôn ở rồi, chẳng lẽ cô muốn dẫn anh đến mấy chỗ tụ tập đó.

Nhìn cô gái mong manh, đôi mắt trong veo như thiên thần trước mặt, trông thế nào cũng thấy không hợp với mấy chỗ như vậy. Nhưng khi nhìn vào ánh mắt của cô, Bạc Uyên vẫn không nỡ nói lời từ chối.

Thế là đúng 7h tối, Bạc Uyên bế cô ngồi lên xe, đi đến quán bar thường tới.

Tối nay, Hạ Dao vẫn mặc một chiếc váy màu trắng, để lộ chiếc cổ thiên nga trắng nõn, tóc dài xõa xuống vai xinh đẹp động lòng người, Bạc Uyên càng nhìn càng nhíu mày, cuối cùng vẫn khoác chiếc áo khoác của mình lên cho cô.

“Lát nữa họ nói gì em cũng không cần quan tâm.”

Hạ Dao nghiêng đầu có chút không hiểu nhìn anh.

“Cũng đừng nhìn họ quá nhiều, nghe chưa.”

Thấy cô dùng ánh mắt long lanh như có cả dải ngân hàng trong mắt nhìn mình, Bạc Uyên khẽ hôn một cái lên trán cô, cô mà dùng ánh mắt này nhìn mấy tên nhóc kia, chắc anh sẽ phát điên ngay tại chỗ.

Đến nơi, vừa mở cánh cửa phòng VIP, mùi rượu, mùi thuốc lá nồng nặc đã phả vào mặt, Hạ Dao hơi cau mày, không phải khó chịu mà là đã lâu rồi không ngửi thấy những thứ này khiến cô có chút không kịp thích ứng.

Còn Bạc Uyên thấy cô nhíu mày tưởng cô khó chịu, quay sang nhìn mấy người trong phòng.

“Đừng hút thuốc nữa.”

Anh vừa lên tiếng, Khương Trạch Thâm đang hút thuốc lập tức cợt nhã nhìn về phía anh.

“Sao hôm nay khó...” Tính thế?

Anh ta còn chưa kịp nói hết câu, quay lại nhìn thấy cô gái nhỏ đứng bên cạnh Bạc Uyên, điếu thuốc trên tay cũng rơi xuống đất, trợn tròn mắt.

Hai người còn lại cũng nhìn theo anh ta, ai cũng sững sờ.

Chỉ thấy cô gái nhỏ đứng bên cạnh Bạc Uyên, khoác áo của anh, làn da trắng muốt, khuôn mặt xinh đẹp tinh xảo, tương phản hoàn toàn với chốn xa hoa đồi trụy này, nếu phải miêu tả thì giống như thiên thần bước xuống địa ngục.

Mấy người bọn họ là đám quỷ tay sai của diêm vương, còn diêm vương thì đang đứng cạnh thiên thần.

“Mấy người còn nhìn nữa, tôi không ngại móc mắt mấy người.”

Bạc Uyên thấy ba người kia nhìn chằm chằm Hạ Dao, lập tức nhíu mày, dẫn cô đến chiếc ghế trung tâm, để cô ngồi xuống bên cạnh.

Khương Trạch Thâm khó khăn nuốt nước bọt, thật không biết phải nói gì. Anh ta chỉ mới nhìn lâu một chút, người này đã hận không chém chết anh ta ngay tại chỗ. Đây là gì? Chính là có sắc quên bạn trong truyền thuyết đó sao.

“Cô ấy là Hạ Dao, tôi dẫn cô ấy ra ngoài đi dạo.”

Này, người anh em có ai lại đi dạo ở quán Bar như thế này không?

Khương Trạch Thâm nghĩ thì nghĩ vậy nhưng không dám nói ra ngoài.

“Chào cô Hạ, tôi là Phó Ngạn, đây là Khương Trạch Thâm và Lục Dương. Chúng tôi đều là bạn tốt của Bạc Uyên.”

Phó Ngạn là người đầu tiên lên tiếng chào hỏi, trong số bốn người đàn ông ở đây, ngoài Bạc Uyên tính tình lạnh nhạt, anh ta là người điềm tính nhất. Nhìn thấy thái độ của Bạc Uyên dành cho cô gái này, anh ta có thể đoán được anh rất cưng chiều cô, còn đặc biệt hẹn họ hôm nay, chín phần là muốn giới thiệu bọn họ với cô, chẳng khác nào đang công khai.

“Chào mọi người, tôi là Hạ Dao.”

Nhìn ba người đàn ông mỗi người một vẻ trước mặt, Hạ Dao lịch sự chào hỏi bọn họ, thì ra đây là bạn của Bạc Uyên, đều là những người xuất sắc hàng đầu ở thủ đô, thật may vì anh không một mình.

“Không cần quan tâm đến họ.”

Bạc Uyên vừa nói vừa đưa một ly nước trái cây cho cô, trước giờ trong phòng VIP của họ chưa từng xuất hiện loại nước tầm thường này, nhưng vì sự xuất hiện của cô, trên bàn bày đủ loại rượu thượng hạng lại xuất hiệu một ly nước trái cây lạc lỏng.

“Bạc Uyên, cậu giỏi thật đấy, vậy mà lại lén lút giấu phụ nữ sau lưng chúng tôi.”

Khương Trạch Thâm lấy ra một điếu thuốc, định châm lửa hút, vừa liếc sang đã thấy ánh mắt cảnh cáo của Bạc Uyên, anh ta chỉ đánh ngậm điếu thuốc trong miệng, không châm lửa.

Chết tiệt, giờ đến hút một điếu thuốc cũng không được.

Mấy người đàn ông đều ăn ý không nói chuyện quá nhiều với Hạ Dao, vẫn giống như bình thường thảo luận về mấy vụ làm ăn kinh doanh.

Nói đùa gì chứ, họ mới nhìn cô có một chút, người kia đã như hung thần ác sát cầm đao kề cổ, họ mà nói chuyện với cô hai câu, chắc chắn sẽ mất đầu.

“Nếu không thoải mái thì chúng ta về nhé?”

Bạc Uyên luôn cảm thấy cô không hợp với nơi này, nhìn cô gái nhỏ bên cạnh, anh cúi xuống thì thầm.

“Không sao, em vào nhà vệ sinh một lát.”

“Có cần anh đi cùng không?” Bạc Uyên bây giờ chẳng khác nào bảo mẫu, nhíu mày hỏi cô.

“Em tự đi được.” Hạ Dao thấy anh như vậy thì hơi buồn cười, hôn một cái lên má anh rồi bước ra ngoài.

Hạ Dao bước vào nhà vệ sinh, xoa xoa trán, chấn thương để lại tệ hơn cô nghĩ, mỗi khi đến những nơi ồn ào luôn khiến cô thấy nhức đầu khó chịu.

Cô rửa mặt cho tỉnh táo lại. Vừa mới bước ra khỏi nhà vệ sinh, trước mặt bỗng nhiên xuất hiện một bóng đen.