Chương 15: Ra ngoài

Hạ Dao ngồi trên ban công bên ngoài phòng ngủ chính, nhìn về phía xa, phòng ngủ chính nằm ở tầng hai, từ trên ban công nhìn xuống cũng rất cao, nhưng cô lại ngồi đung đưa chân thoải mái trên đó, dáng vẻ tự do thoải mái. Sau lưng cô, một người phụ nữ mặc đồ người hầu cung kính cúi người.

“Chủ nhân, Bạc Gia không còn cho người theo dõi ngài nữa, phía bên kia cũng đã dọn dẹp xong xuôi.”

“Anh ấy đi găp ba người kia sao?”

Hạ Dao vẫn nhìn về phía xa, như lơ đãng hỏi.

“Vâng, có vẻ là hỏi chuyện về ngài.”

“Được rồi, ra ngoài đi.”

Sau khi người kia rời đi không lâu, xe của Bạc Uyên cũng từ từ đi vào, Hạ Dao nhìn chiếc xe, đáy mắt không gợn sóng.

Người đàn ông này vẫn luôn đa nghi, cảnh giác như xưa, dù nằm chung trên một chiếc giường, anh vẫn đề phòng cô.

Thôi vậy, dù sao cách cô xuất hiện lại trước mặt anh cũng không rõ ràng gì, nếu đổi lại là cô thì chắc cô cũng sẽ như vậy thôi.

Hạ Dao bước xuống ban công, bàn chân nhỏ nhắn bị bong gân lúc nãy còn được Bạc Uyên bôi thuốc, bây giờ lại trông như thể không hề có vấn đề gì, đi lại vô cùng tự nhiên.

“Chưa ngủ sao?”

Bạc Uyên đẩy cửa bước vào, nhìn thấy cô ngồi trên giường, giống như đang đợi anh.

Hạ Dao nhìn anh, không nói gì, chỉ yên lặng dơ tay ra. Khóe môi Bạc Uyên nhếch lên, đáy mắt cũng mang theo chút cưng chiều bước tới bế cô vào lòng.

“Sao vậy?”

“Chỉ là em rất nhớ anh.”

Hạ Dao gục đầu vào vai anh thì thầm.

Họ mới gặp nhau một tháng, hầu như ngày nào cũng gặp, vậy mà cứ hễ gặp anh là cô lại nói nhớ anh, giọng điệu còn mang theo chút buồn buồn, khiến tim Bạc Uyên như muốn tan chảy.

Anh đặt cô nằm xuống giường, vỗ nhẹ lưng cô, dỗ dành cô ngủ. Chuyện này đã trở thành thói quen của anh những ngày gần đây, nhìn người phụ nữ trong lòng dần dần ngủ say, anh mới hôn nhẹ cô một cái, bước vào thư phòng.

“Tổng giám đốc Bạc, tôi đã điều tra, vẫn như cũ, không có gì bất thường trong quá trình sinh sống hai năm ở nước Y của anh, ngoài việc đi gặp gỡ một vài người thì hầu như đều ở trong biệt thự của anh.”

Bạc Uyên nhíu mày, vì sau khi bị tai nạn, anh đã phải điều trị một năm, sau khi tỉnh lại mất trí nhớ về khoảng thời gian hai năm ở nước Y, cho người điều tra lại, thì hầu như không có bất kỳ điều gì bất thường.

Cũng giống hệt như phong cách trước giờ của anh, nên suốt năm năm qua anh cũng không nghi ngờ hay điều tra lại, nhưng sự xuất hiện của Hạ Dao lại khiến anh bất an, như thể đã bỏ lỡ mất điều gì đó quan trọng.

“Căn biệt thự đó bây giờ thế nào?”

“Sau khi anh bị tai nạn, tất cả người giúp việc đều được cho nghỉ, nhưng vẫn có người thường xuyên đến dọn dẹp.”

Lâm Thần nhìn những thông tin trước mặt, báo cáo chi tiết.

Anh ta cũng không cảm thấy có gì không đúng, phong cách của Bạc Uyên trước giờ vẫn luôn như vậy, chỉ có công việc, không quan tâm đến thứ gì khác.

“Cậu tìm lại những người giúp việc trước kia, điều tra xem có chuyện gì xảy ra khi tôi ở biệt thự đó không.”

Trước đây, anh không cho người điều tra quá sâu về chuyện này, vì trong đầu anh luôn mặc định anh chỉ có công việc.

Nhưng bỗng nhiên trong đầu lại lóe lên một suy nghĩ, khiến trái tim anh thấy đau nhức.

Khi hai người đàn ông trong phòng đang nói chuyện, mà không hề để ý rằng có một bóng dáng mảnh mai, đang đứng sát vào cánh cửa. Khóe môi hơi cong lên không biết có phải cười hay không.

Sáng sớm, Hạ Dao và Bạc Uyên cùng nhau ăn sáng.

“Em có muốn ra ngoài không?” Bạc Uyên vừa rót sữa cho cô vừa hỏi.

Dạo gần đây ngày nào anh cũng ăn sáng đều đặn cùng với Hạ Dao, bữa sáng của cô khi nào cũng có một ly sữa, giống như trẻ con uống nhiều sữa mới lớn được.

Mặc dù căn biệt thự này rất rộng lớn, có thể làm sân bóng đá còn được, nhưng thấy cô gái nhỏ ngày nào cũng quẩn quanh trong nhà đợi anh, Bạc Uyên có chút không nỡ.

“Đi đâu vậy?” Hạ Dao nhận lấy ly sữa, ánh mắt sáng rực nhìn anh, đúng là cũng khá lâu rồi cô không ra khỏi nhà.

“Đi mua sắm nhé?” Bạc Uyên chưa từng ở cạnh phụ nữ, không biết phụ nữ thích gì, nhưng nhìn ba người Khương Trạch Thâm khi quen phụ nữ, ngoài mua sắm thì cũng chỉ có mua sắm, anh cảm thấy chắc có lẽ phụ nữ ai cũng thích mua sắm nên đề nghị với cô.