Chương 14: Tại sao cô ta phải biết

“Chết tiệt, ai mà biết, tôi phải hỏi cậu ta cho ra lẽ.”

Khương Trạch Thâm cũng không biết phải diễn tả cảm xúc của mình như thế nào. Bên cạnh anh em tốt của mình bỗng dưng xuất hiện một người phụ nữ, mà anh ta lại chẳng hề biết gì, bảo không tức giận là giả.

Thế là anh ta lại gọi lại cho Bạc Uyên.

“Chuyện gì nữa?”

Bạc Uyên đã bôi thuốc cho Hạ Dao xong, vào thư phòng xem tài liệu, thấy anh ta gọi tới thì không khỏi cau mày.

“Tại sao không nói với chúng tôi?”

Nghe thấy giọng điệu khó chịu của anh, Khương Trạch Thâm chỉ hận không thể bay ngay tới đánh cho anh một trận, anh ta mới là người phải tức giận mới đúng, rõ ràng là bạn tốt mà đến chuyện này cũng giấu anh ta.

“Cậu cũng đâu hỏi?”

Một câu nói thành công chặn họng Khương Trạch Thâm, đúng là anh ta chưa từng hỏi, vì căn bản anh ta không nghĩ tới khả năng bên cạnh Bạc Uyên sẽ xuất hiện một người phụ nữ.

“Nhưng... Ít nhất cũng phải thông báo cho anh em biết chứ, rốt cuộc cô ấy là ai?”

30 phút sau, vì sự lải nhải càm ràm của Khương Trạch Thâm, Bạc Uyên bước vào căn phòng VIP quen thuộc, ngồi vào vị trí quen thuộc.

“Nói đi, rốt cuộc cô ấy là ai?”

Khương Trạch Thâm quyết tâm phải biết bằng được mọi chuyện, nếu không đêm nay anh ta chắc chắn sẽ mất ngủ, anh ta còn nói nếu Bạc Uyên không đến anh ta sẽ chạy thẳng đến nhà Bạc Uyên.

“Các cậu không biết.”

Bạc Uyên rót cho mình một ly rượu định uống, nhưng dường như nhớ ra gì đó lại đặt xuống.

“Không biết? Có thiên kim tiểu thư hào môn nào ở thủ đô mà chúng tôi không biết chứ? Chẳng lẽ là người nước ngoài?”

Giới thượng lưu tài phiệt ở thủ đô nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, nhưng từ nhỏ đã lớn lên ở nhà họ Khương, gia tộc hàng đầu thủ đô, có ai mà anh ta chưa từng gặp chứ, nói anh ta không biết chỉ có thể đang khinh thường anh ta.

“Chẳng lẽ không phải người trong giới?”

Phó Ngạn ở bên cạnh, tinh ý nhận ra, nếu là người trong giới chắc giờ phút này đã làm ầm lên hết rồi chứ đâu thể nào yên lặng ở bên cạnh Bạc Uyên thần không biết quỷ không hay như vậy.

Bạc Uyên là ai chứ, là người nắm trong tay mạch máu kinh tế của cả nước, còn chưa kể đến những thân phận khác, có người phụ nữ nào mà không muốn có được anh, mà có được rồi chắc chắn chỉ hận không thể khua chiêng múa trống cho cả thế giới biết, chỉ cần nhìn Lâm Tĩnh Du là biết, dù còn chưa thật sự đính hôn, tin tức cô ta là vợ tương lai của Bạc Uyên đã truyền khắp trong giới rồi.

“Ừm.”

Bạc Uyên nhàn nhạt đạp, xoay xoay ly rượu trong tay.

“Này, đừng nói là cậu định chơi trò hoàng tử và công chúa lọ lem đấy nhé? Cha mẹ cậu sẽ đồng ý sao?”

Lục Dương bên cạnh lúc này cũng tò mò nhìn người đàn ông lạnh nhạt kia. Nếu không ở trong giới thì chắc chắn là người bình thường, mà người bình thường thì sao xứng với Bạc Uyên được, họ đã cảm thấy như vậy rồi thì đừng nói đến cha mẹ anh.

“Họ không quản được.”

Anh làm gì còn phải xem sắc mặt của họ sao, đó không phải là Bạc Uyên.

“Này, vậy thật sự chỉ là một người bình thường?” Khương Trạch Thâm xác nhận lại lần nữa, sợ mình bỏ qua chi tiết nào đó.

Người bình thường?

Bạc Uyên không cảm thấy Hạ Dao là người bình thường, nhưng cũng không quá để ý đến việc cô là ai, anh đã cho Thẩm Thần điều tra, cũng đã theo dõi cô, không thấy có bất kỳ dấu hiệu bất thường nào, chỉ có quá khứ là hoàn toàn trống không, giống như cô hoàn toàn không có quá khứ, từ trên trời bước xuống ở bên cạnh anh.

“Ừm...”

Anh trả lời qua loa một câu.

Nghe vậy, ba người còn lại trong phòng không khỏi đưa mắt nhìn nhau, ai cũng biết việc Lâm Tĩnh Du đã đợi Bạc Uyên rất nhiều năm, hai nhà còn đang tính đến chuyện đính hôn, mặc dù cô ta đã nói sẽ giải quyết tin đồn này, nhưng ai cũng ngầm khẳng định họ là một đôi, đây cũng là lý do không có người phụ nữ nào dám tiếp cận Bạc Uyên, một là vì thật sự không dám lại gần người đàn ông đáng sợ này, hai cũng vì Lâm Tĩnh Du.

Lâm Tĩnh Du nhìn bên ngoài luôn tỏ ra đoan trang, hiền thục, đúng chuẩn một người vợ hào môn, nhưng sau lưng làm gì thì không phải ai cũng biết, trước đây có một nhân viên trong tập đoàn Bạc Thị vì mọi người trong công ty đồn là có tình cảm với Bạc Uyên, vậy mà chẳng hiểu sao sau khi Lâm Tĩnh Du đến gặp cô ta có một lần, ngày hôm sau cô ta đã biến mất, từ đó trở đi, không còn ai dám tiếp cận tổng giám đốc Bạc nữa.

“Vậy còn Lâm Tĩnh Du, cô ta biết chưa?” Khương Trạch Thâm từ nãy đến giờ cũng đã tiêu hóa xong tin tức này, hỏi một câu.

“Tại sao cô ta phải biết?” Bạc Uyên khó hiểu nhíu mày, từ khi nào anh phải báo cáo việc của mình với cô ta.

“Haha, đúng đúng cô ta không cần biết.” Khương Trạch Thâm cười ha hả nói.

Phó Ngạn ở bên cạnh uống rượu, chuyện thú vị còn ở phía sau. Dạo này cuộc sống nhàm chán, chuẩn bị có kịch vui để xem rồi.