Bạc Uyên vội vàng bước vào nhà, quản gia lập tức tiến lên: “Ông chủ, cô Hạ bị ngã cầu thang, tôi định đưa cô ấy đến bệnh viện nhưng cô ấy không muốn nên tôi đã mời bác sĩ Tần tới.”
Bạc Uyên đi tới ghế sofa, Hạ Dao nhìn thấy anh, ánh mắt đang vô hồn lập tức có ánh sáng trở lại, cô mỉm cười: “Anh về rồi.”
“Vết thương thế nào?” Bạc Uyên nhìn sang Tần An.
Tần An là bác sĩ riêng của Bạc Uyên, đây là lần đầu tiên anh ta thấy Bạc Uyên đưa một người phụ nữ về nhà, còn gọi anh ta tới đây chăm sóc cho cô.
“Không có gì nghiêm trọng, chỉ bị bong gân, hơi sưng một chút, đắp thuốc, hạn chế đi lại là được.”
“Ừm.” Thấy cô không có gì nghiêm trọng, Bạc Uyên mới thở phào nhẹ nhõm.
Tần An nhìn dáng vẻ này của anh không khỏi cảm thán, có lẽ đây là lần hiếm hoi anh ta thấy Bạc Uyên lo lắng thế này, đến cả vết thương bị đạn bắn cũng chưa từng thấy anh lo lắng như vậy.
“Tôi cho người đưa cậu về.”
Bạc Uyên dặn quản gia cho người đưa Tần An về, sau đó quỳ một gối xuống trước mặt Hạ Dao.
“Sao tự nhiên lại ngã?”
Bình thường trông cô yếu đuối mỏng manh, nhưng đâu đến nỗi hậu đậu như thế này.
“Chắc do em bất cẩn thôi...”
Hạ Dao không nhìn vào mắt anh, nói nhỏ như muỗi kêu.
“Không sao là được rồi.”
Anh bế cô lên, đi thẳng lên lầu.
“Không phải anh về nhà cũ sao?”
Hạ Dao tựa đầu vào l*иg ngực anh hỏi.
“Ừm, ăn xong rồi thì về.”
Bước chân Bạc Uyên vững chãi, ổn định, l*иg ngực ấm áp, hương thơm mát lạnh quen thuộc, khiến trái tim bất an của Hạ Dao lập tức dịu xuống.
Bạc Uyên đưa cô vào phòng ngủ đặt lên giường, còn mình thì đi tắm.
Hạ Dao nhìn cánh cửa phòng tắm đóng kín, rồi lại nhìn xuống chân mình, trong đôi mắt đen láy lóe lên một tia sáng.
Bạc Uyên tắm xong bước ra, trên người vẫn còn vương hơi nước, thấy Hạ Dao thất thần ngồi trên giường, anh đi tới ôm cô nằm xuống.
“Không sao, mấy hôm nữa sẽ khỏi thôi.”
Anh tưởng cô đang lo lắng cho vết thương ở chân của mình nên an ủi cô.
Hạ Dao vùi mặt vào ngực anh, hít lấy hương thơm mát lạnh, an tâm kia.
Mấy ngày tiếp theo, Bạc Uyên ngoài đến công ty thì chỉ về nhà, không còn thường xuyên tụ tập cùng với mấy người Khương Trạch Thâm nữa.
Cuộc sống trước đây của anh luôn là đi lúc sáng sớm về nhà lúc đêm khuya, dù sao cũng chẳng có gì đáng để anh quay về, thay vì nói là nhà thì nói là chỗ ngủ đúng hơn, vậy mà dạo gần đây anh lại ở nhà nhiều đến bất thường, mỗi khi Khương Trạch Thâm gọi điện bảo anh ra ngoài, Bạc Uyên đều nói bận ở nhà, ở nhà thì có gì mà bận chứ.
“Này, các cậu có thấy dạo này Bạc Uyên rất kỳ lạ không?”
Khương Trạch Thâm một tay kẹp đuối thuốc, dáng vẻ tùy tiện.
“Chắc là lại bận cho vụ nào đó thôi.” Lục Dương lại chẳng mấy quan tâm, dù sao tính cách của Bạc Uyên luôn lạnh lùng như vậy.
“Tôi nghe nói dạo này cậu ta chỉ toàn ở nhà... Chẳng giống cậu ta chút nào.” Khương Trạch Thâm là người quen biết Bạc Uyên lâu nhất trong số ba người, anh ta cũng tự cảm thấy mình hiểu rõ Bạc Uyên nhất, luôn cảm thấy có gì đó không đúng.
“Hỏi là biết thôi.”
Phó Ngạn nhấp một ngụm rượu, dáng vẻ điềm tĩnh lên tiếng.
“Chậc, để tôi gọi thử cho cậu ta...”
Khương Trạch Thâm cuối cùng vẫn không nhịn được, cầm điện thoại lên gọi cho Bạc Uyên, rất nhanh đầu dây bên kia đã truyền đến giọng nói trầm thấp của người đàn ông.
“Chuyện gì?”
“Bạc Uyên, ra ngoài uống một ly đi.” Khương Trạch Thâm nói.
“Bận.” Bạc Uyên vừa thoa thuốc cho Hạ Dao vừa nói vào trong điện thoại, chân của Hạ Dao đã gần như khỏi hẳn nhưng anh vẫn thoa thuốc đều đặn cho cô, sợ để lại di chứng gì đó.
“Giờ này còn bận gì chứ, chẳng lẽ dạo này có vụ gì mới sao?”
Khương Trạch Thâm nghĩ Bạc Uyên chắc lại đang lao đầu làm việc giống như trước kia, làm việc mà tưởng muốn đi chết.
“Không...”
“Ái...”
Bạc Uyên mới nói được một chữ, cô gái nhỏ bên cạnh bỗng rên lên một tiếng khe khẽ, hơi cau mày.
“Vẫn còn đau sao?”
Thấy Hạ Dao cau mày, động tác của anh lập tức trở nên nhẹ nhàng hơn, vốn dĩ anh đã rất nhẹ tay rồi, vậy mà vẫn làm cô đau sao.
Khương Trạch Thâm bên kia nghe thấy giọng của một người phụ nữ xa lạ vang lên, ban đầu còn tưởng mình nghe nhầm, nhưng khi nghe thấy Bạc Uyên quan tâm hỏi thì đầu như bị sét đánh trúng, sững sờ mất mấy giây.
“Không có gì thì cúp máy đây.”
Bạc Uyên định dơ tay cúp máy để xem tình trạng vết thương của Hạ Dao, Khương Trạch Thâm vội vàng nói: “Này, khoan đã, bên cạnh cậu có phụ nữ từ khi nào mà tôi không biết vậy?”
Chuyện này chẳng khác nào đảo lộn thế giới quan của anh ta, anh ta quen biết Bạc Uyên từ nhỏ, trong suốt khoảng thời gian này anh ta chưa từng thấy có người phụ nữ nào xuất hiện bên cạnh Bạc Uyên, không, đừng nói là phụ nữ, cho dù là đàn ông thì ngoài 3 người họ ra, Bạc Uyên không hề thân thiết với ai nữa cả.
Vậy mà bây giờ, bên cạnh Bạc Uyên lại xuất hiện một người phụ nữ, còn quan tâm hỏi cô đau sao?
“Ừm, cúp máy đây.”
Bạc Uyên chỉ trả lời một câu ngắn gọn rồi dứt khoát cúp máy, để Khương Trạch Thâm ngơ ngác, dù đã cúp máy một hồi lâu anh ta vẫn giữ nguyên tư thế nghe điện thoại.
“Sao vậy?”
Thấy anh ta ngẩn ngơ hồi lâu, Phó Ngạn tò mò hỏi.
“... Hình như bên cạnh Bạc Uyên có phụ nữ.”
Khương Trạch Thâm khó khăn nói ra những lời này.
“Thật sao? Không đùa đấy chứ?”
Lục Dương đang uống rượu cũng suýt chút nữa bị sặc, không dám tin hỏi lại.
“Thật...”
Khương Trạch Thâm cứ tưởng sau khi trải qua đủ loại sóng gió, chẳng có điều gì khiến anh ta phải kinh ngạc nữa cả, thì bây giờ biết chuyện này, anh ta vẫn có chút không tiêu hóa nổi.
“Vậy có nghĩa là... Bạc Uyên đang nuôi chim hoàng yến à?” Phó Ngạn có chút hứng thú nhếch lông mày.