“Tổng giám đốc Bạc, suốt ba tuần qua, cô ấy không hề ra ngoài, điện thoại cũng không liên lạc cho bất kỳ ai...”
Thẩm Thần có chút khó tin nói.
Bình thường một người ở nhà cả một ngày đã có chút không chịu nổi, Hạ Dao đã ở trong nhà Bạc Uyên suốt ba tuần không ra ngoài, thậm chí không liên lạc với bất kỳ ai. Điều này càng khiến anh ta hoài nghi.
Bạc Uyên ngồi trên ghế tổng giám đốc, không biết đang nghĩ gì bỗng nhiên nói: “Điều tra lại khoảng thời gian tôi đã ở nước Y năm năm trước.”
Ngoài khoảng thời gian mất trí nhớ đó ra, anh hoàn toàn không nghĩ đến khả năng nào có thể gặp được Hạ Dao, cô nói đã rất lâu không gặp anh, rất nhớ anh, cô còn biết rất nhiều chuyện về anh...
“Vâng.”
Thẩm Thần có chút bất đắc dĩ, chuyện năm năm về trước, không phải là anh ta chưa từng điều tra mà là chẳng có gì để điều tra cả, suốt hai năm ở nước Y, hành tung của Bạc Uyên rất bí ẩn, không có chút thông tin hoặc manh mối nào.
“Tổng giám đốc Bạc, chiều này phải quay về nhà cũ.”
Trước khi ra ngoài, Thẩm Thần không quên nhắc nhở Bạc Uyên, hôm qua Bạc Đình Xuyên đã gọi điện tới, nói Bạc Uyên hôm nay quay trở về nhà cũ ăn cơm.
“Biết rồi.”
Bạc Uyên lạnh nhạt đáp.
Thẩm Thần ra ngoài, Bạc Uyên đưa tay day trán, rồi gọi một cuộc điện thoại, rất nhanh bên kia đã nghe máy.
“Bạc Uyên...”
Một giọng nữ nhẹ nhàng vang lên, giống như một bàn tay vô hình xoa dịu sự khó chịu của anh.
“Hạ Dao, tối nay anh sẽ quay về nhà cũ ăn cơm...”
Không hiểu sao, anh lại không nỡ để cô ở nhà một mình, nhưng cũng không thể đưa cô đến nhà cũ.
“... Được, anh đi đường cẩn thận.” Hạ Dao im lặng hai giây, sau đó trả lời.
Cũng khá lâu rồi Bạc Uyên mới quay về nhà cũ, bình thường anh rất ít khi về, trừ khi có những dịp đặc biệt, giống như hôm nay.
Quản gia vừa nhìn thấy Bạc Uyên lập tức tiến lên đón.
“Cậu chủ đã về, bà chủ và ông chủ đang đợi cậu ở bên trong.”
Bạc Uyên không trả lời, chỉ lạnh nhạt đưa áo khoác cho người giúp việc, sau đó bước vào trong.
“Bạc Uyên về rồi, sao lại về muộn quá vậy.” Tô Nhã Lan vừa thấy con trai về thì vui vẻ hẳn lên, đi tới kéo anh vào trong.
“Ôi chao, Bạc Uyên về rồi đấy à, có đứa con trai như Bạc Uyên, Lão Xuyên ông đúng là có phúc.” Lâm Thừa Khánh vừa nói vừa cười.
“Có gì mà phúc, nó suốt ngày bận rộn bên ngoài, có mấy khi về cái nhà này.” Bạc Đình Xuyên tuy ngoài miệng thì trách móc, nhưng trong lòng lại vô cùng đắc ý, đứa con trai này của ông ta là niềm tự hào của cả nhà họ Bạc, có ai mà không ngưỡng mộ.
“Anh Bạc Uyên...” Lâm Tĩnh Du e thẹn đứng dậy chào hỏi, hôm nay cô ta mặc một bộ sườn xám cổ điển, tóc xoăn, trang điểm tỉ mỉ, đúng kiểu tiểu thư khuê các đoan trang.
“Chú Lâm, cha, mẹ.” Bạc Uyên lạnh nhạt lần lượt chào hỏi từng người.
Anh trước giờ luôn lạnh lùng như vậy nên mọi người cũng không quá để tâm, vì Bạc Uyên đã về mọi người bắt đầu ngồi vào bàn ăn.
Bữa cơm này đương nhiên là do Bạc Đình Xuyên đứng ra tổ chức, để Lâm Tĩnh Du và Bạc Uyên có thêm cơ hội tiếp xúc, đứa con trai này của ông ta bình thường chỉ lo làm việc, không còn quan tâm đến thứ gì khác.
Lâm Tĩnh Du được Tô Nhã Lan đẩy xuống ngồi bên cạnh Bạc Uyên, theo lời bà ta nói thì là trẻ ngồi với trẻ.
Bạc Uyên chẳng mấy bận tâm, ngồi xuống chỗ của mình bắt đầu dùng bữa.
“Tĩnh Du hình như mới ra mắt bộ sưu tập mới, rất được chào đón nhỉ?” Tô Nhã Lan nhìn sang Lâm Tĩnh Du, giọng điệu thân thiết.
“Dạ dì, cũng tạm thôi ạ.” Lâm Tĩnh Du tỏ vẻ khiêm tốn, cô ta là nhà thiết kế trang sức nổi tiếng vài năm trở lại đây, các tác phẩm của cô ta rất được chào đón.
“Tạm cái gì mà tạm, với độ tuổi của cháu mà có sự nghiệp như vậy đã là rất đáng nể rồi.” Tô Nhã Lan không ngừng khen ngợi Lâm Tĩnh Du.
“Dạ, nhưng vẫn không bằng anh Bạc Uyên được.” Lâm Tĩnh Du ngại ngùng nhìn sang Bạc Uyên bên cạnh, nhưng anh vẫn như không liên quan đến mình, tập trung ăn.
“Ôi chao, thẳng nhóc này, cái gì cũng tốt, chỉ là mãi chưa lấy vợ thôi, làm dì nhức hết cả đầu.” Tô Nhã Lan đặt đũa xuống, xoa xoa trán.
“Bạc Uyên còn trẻ, bà Tô lo xa làm gì, có ai mà không muốn gả vào nhà họ Bạc.” Lâm Thừa Khánh thấy Tô Nhã Lan xoa trán, có ý nói.
“Đâu phải ai cũng có thể bước chân vào nhà chúng tôi được, khắp thủ đô này, tôi chỉ ưng một mình Tĩnh Du nhà ông thôi.” Tô Nhã Lan cười nói.
“Dì... Dì đừng nói vậy.” Lâm Tĩnh Du e thẹn, hơi rũ mắt xuống.
Như thể cô gái 18 tuổi, chưa hiểu sự đời, bị người lớn trêu chọc không biết phải làm sao.
“Bạc Uyên, cha cũng thấy Tĩnh Du rất hợp với con, hay là...”
Bạc Đình Xuyên còn chưa nói hết câu, điện thoại của Bạc Uyên bỗng nhiên reo lên.
Bạc Uyên nhìn lướt qua, rồi đứng dậy bắt máy.
Mọi người trên bàn ăn đều khựng lại, sắc mặt Bạc Đình Xuyên cũng hơi thay đổi.
“Ôi, thằng bé này lúc nào cũng làm việc.” Tô Nhã Lan nhanh chóng lên tiếng xua tan bầu không khí gượng gạo.
“Tĩnh Du, sau này thiệt thòi cho cháu.”
“Dì, không sao đâu ạ, công việc quan trọng nhất.” Lâm Tĩnh Du vẫn ngoan ngoãn đáp.
Càng nhìn cô ta, Tô Nhã Lan càng thấy thích, con dâu bà ta phải nghe lời và hiểu chuyện như vậy mới đúng.
Bạc Đình Xuyên thấy vậy cũng gật đầu hài lòng, quay sang nhìn Lâm Thừa Khánh.
Lâm Tĩnh Du thấy người lớn trong nhà đều hài lòng về cô ta, trong lòng không khỏi mừng rỡ, chỉ cần người lớn đứng về phía cô ta, cô ta không tin không gả được cho Bạc Uyên.
Ngay khi Lâm Tĩnh Du đang mừng thầm trong lòng, Bạc Uyên đã quay lại nhưng không ngồi xuống mà chỉ nói: “Con có việc đi trước.”
“Ơ... Bạc Uyên...” Tô Nhã Lan còn chưa kịp hiểu, Bạc Uyên đã quay người rời đi.
“Dì, chắc công ty có việc đột xuất.”
Lâm Tĩnh Du lại bình tĩnh nói, ngoài công việc ra thì còn có việc gì khiến Bạc Uyên vội vàng rời đi như thế nữa chứ, bận rộn công việc cũng tốt, cô ta không cần lo anh sẽ thích người phụ nữ khác.