Lâm Tĩnh Du yêu anh, sùng bái anh, ngưỡng mộ đến mức coi anh như đích đến duy nhất của cả đời mình.
Cô ta luôn tin chắc chỉ có anh mới xứng làm chồng cô ta, còn những người khác căn bản không đáng nhắc đến.
Từ lúc bước vào căn phòng này, trong mắt cô ta chỉ có duy nhất một người đàn ông ở trung tâm.
Ba người còn lại? Cô ta chẳng buồn nhìn, chẳng buồn chào hỏi.
Họ đều không đủ tư cách.
“Nhưng anh yên tâm, em nhất định sẽ giải quyết ổn thỏa.” Cô ta mỉm cười đầy dịu dàng.
Nhưng trái ngược hoàn toàn với những gì cô ta tưởng tượng.
Bạc Uyên vẫn ngồi đó, dáng vẻ điềm tĩnh đến mức gần như lạnh nhạt.
Anh không nói gì, chỉ khẽ “ừ” một tiếng cho có lệ.
Trong đầu anh căn bản chẳng hề lưu lại nửa câu những lời cô ta vừa nói.
Ánh đèn chớp nháy phản chiếu đáy mắt anh, nhưng không phải bóng dáng Lâm Tĩnh Du, mà là một hình ảnh khác.
Hình ảnh cô gái nhỏ đang đợi anh ở nhà, ánh mắt ngoan ngoãn nhưng lại mang theo chút bướng bỉnh, luôn nói nhớ anh, yêu anh, giống như thể nói bù cho những năm tháng chia cắt.
Tim anh khẽ trùng xuống.
Anh đột nhiên chẳng muốn ở đây thêm giây nào nữa.
Những lời Lâm Tĩnh Du nói cứ vang vang bên tai, nhưng đối với anh chỉ như tiếng ồn không quan trọng. Thỉnh thoảng anh đáp lại vài tiếng, giọng nhạt đến mức không mang theo cảm xúc.
Thế nhưng, trong mắt Lâm Tĩnh Du, cô ta tưởng anh đang kiên nhẫn lắng nghe. Tưởng rằng anh đang ngầm ủng hộ cô ta, đứng về phía cô ta.
Cô ta âm thầm vui mừng trong lòng. Cô ta tin chắc kế hoạch của mình đang tiến triển thuận lợi.
Anh không phản bác, không nổi giận, nghĩa là anh đã chấp nhận để cô ta bước thêm một bước.
Cuối cùng, Bạc Uyên nhìn lướt qua đồng hồ, chậm rãi đứng dậy.
“Có việc.” Anh nói đơn giản, không giải thích, không nhìn thêm cô ta một cái.
“Anh... Đi sao?” Lâm Tĩnh Du hơi sững lại, nhưng lập tức mỉm cười dịu dàng: “Vậy anh cứ đi trước, chuyện này cứ để em xử lý. Anh yên tâm.”
Anh không trả lời, chỉ lạnh nhạt gật đầu, bóng lưng cao lớn nhanh chóng biến mất khỏi cánh cửa phòng bao.
Trong lúc Lâm Tĩnh Du vẫn còn đang ngồi đó, tự hào vì kế hoạch của mình đang thuận lợi, thì người đàn ông mà cô ta đặt lên bệ thờ kia đã sớm không còn thuộc về thế giới mà cô ta nghĩ nữa.
Bạc Uyên về đến nhà, bước vào phòng ngủ.
Ánh đèn ngủ vàng nhạt phủ lên thân hình nhỏ nhắn đang cuộn mình dưới lớp chăn. Hạ Dao nằm nghiêng, mái tóc mềm xõa xuống gối, hàng lông mi dài yên tĩnh rủ xuống, hơi thở đều đặn như chú mèo con ngoan ngoãn đang say ngủ.
Trái tim vốn dĩ luôn lạnh lẽo của anh, bỗng mềm xuống.
Anh nhẹ nhàng lại gần, sợ làm cô thức giấc. Tay vừa mới chạm nhẹ vào góc chăn, chuẩn bị giúp cô đắp lại cho kín hơn...
Hàng mi cong khẽ run.
Cô gái nhỏ mở mắt.
Ánh mắt còn hơi mơ màng, giọng nói mang theo chút khàn khàn vì buồn ngủ, mềm nhẹ mà ấm, như chạm thẳng vào nơi sâu nhất trong lòng anh: “Anh về rồi à?”
Chỉ mấy chữ đơn giản, nhưng như có sức mạnh kỳ lạ.
Cảm giác có
người chờ mình về nhà.Không phải vì lễ nghĩa, không phải vì trách nhiệm, mà là vì thật sự đợi anh.
Ngực anh hơi siết lại, cảm giác ngọt ngào tràn lan, lan đến đầu ngón tay cũng trở nên mềm đi.
“Ừ.”
Giọng anh trầm thấp, nhẹ đến mức chỉ như tiếng thì thầm giữa đêm, mang theo sự dịu dàng hiếm thấy.
Anh cúi xuống, hôn lên môi cô. Hạ Dao vẫn như thường lệ, đáp lại nụ hôn của anh.
“Anh uống rượu sao?”
Nếm được mùi rượu, Hạ Dao hơi cau mày, cô ngồi dậy.
“Ừm, một chút.”
Không hiểu sao nhìn dáng vẻ cau mày này của cô, anh lại thấy hơi buồn cười, anh uống rượu thì có gì lạ đâu chứ.
“Bệnh đau dạ dày của anh vẫn chưa khỏi hẳn đâu... Để em đi lấy thuốc cho anh.”
Vừa nói Hạ Dao vừa định bước xuống giường đi lấy thuốc, nhưng chân cô vừa mới chạm xuống đất, đã bị một bàn tay kéo trở lại giường.
Bạc Uyên ôm lấy cô từ phía sau, hơi thở phả vào cổ cô, giọng khàn khàn.
“Tại sao em biết anh đau dạ dày?”
Hạ Dao bỗng nhiên không biết phải trả lời thế nào, những gì cô biết đâu phải chỉ có mỗi chuyện này.
Đợi một lúc, người đàn ông phía sau có vẻ đã ngủ, cô hơi lật người lại, nhìn anh ngủ say không khỏi thở dài, đã uống đến mức nào mà có thể ngủ ngay được như vậy chứ.