Chương 10: Nhắc Tào Tháo là Tào Tháo tới

Quán bar lớn nhất thủ đô đêm nào cũng đông đúc. Ánh đèn neon rực rỡ quét ngang không gian tối mờ, hòa cùng tiếng nhạc điện tử chói tai như muốn xuyên thủng màng nhĩ. Sàn nhảy cuộn trào những thân hình đang say mê lắc lư, mùi rượu mạnh, thuốc lá và nước hoa hỗn tạp đến mức khiến không khí trở nên nặng nề, sang trọng nhưng lại mang cảm giác xa hoa mục ruỗng. Đây là nơi của tiền, quyền lực và du͙© vọиɠ, nơi mọi thứ đều có giá, kể cả linh hồn.

Trong không gian ồn ào ấy, khu VIP trung tâm lại như một ốc đảo hoàn toàn khác. Ánh sáng dịu hơn, riêng tư hơn, nhưng áp lực còn nặng nề hơn bên ngoài gấp nhiều lần.

Bạc Uyên ngồi ở vị trí trung tâm trên chiếc sofa tối màu, dáng vẻ lười biếng nhưng khí thế sắc lạnh bao trùm. Ngón tay anh xoay ly rượu vang đỏ, ánh rượu sóng sánh phản chiếu lên đôi mắt sâu thẳm không chút nhiệt độ.

Khương Trạch Thâm tựa người vào ghế đối diện, một tay vắt hờ ra sau ghế, tay còn lại kẹp điếu thuốc giữa hai ngón, làn khói trắng lượn lờ. Anh ta nheo mắt nhìn anh, giọng nói pha chút lười biếng: “Nghe nói cậu vừa từ nước M trở về, có chuyện gì sao?”

Bạc Uyên hờ hững đáp, giọng điệu lạnh nhạt như thể đang nói chuyện vặt: “Chỉ là vài con tôm tép, không đáng bận tâm.”

Ở bên cạnh, Lục Dương, một trong số người bạn thân thiết hiếm hoi của anh bật cười khẽ:

“Biết ngay chỉ là mấy chuyện vặt vãnh, thế còn chuyện đính hôn của cậu thì thế nào?”

Phó Ngạn ngồi cạnh Lục Dương, nghe anh ta hỏi xong, ánh mắt hẹp dài dưới cặp kính gọng vàng hơi nheo lại, có chút hứng thú nhìn Bạc Uyên.

Khương Trạch Thâm nhếch môi, vỗ tay tán thành: “Đúng rồi. Tin tức Lâm Tĩnh Du sắp đính hôn với cậu bây giờ truyền khắp giới rồi. Mọi người bàn tán không ngớt, mà mấy tiểu thư nghe xong chắc đang khóc chết. Tổng giám đốc Bạc đây, định xử lý thế nào?”

Ánh mắt tất cả đều hướng về phía người đàn ông ngồi ở trung tâm.

Bạc Uyên đặt ly rượu xuống, đầu ngón tay khẽ gõ lên thành ghế. Khuôn mặt anh vẫn lạnh lùng, không biểu cảm, đôi mắt sâu như biển đêm không gợn sóng.

“Đừng nói nhảm.”

“Vậy là tin giả?” Lục Dương nhướn mày.

“Không hẳn.” Phó Ngạn thản nhiên nhập một ngụm rượu: “Là có người mong muốn thành sự thật.”

Khương Trạch Thâm nhả ra một vòng khói, giọng điệu trở nên nghiêm túc hơn: “Vậy cậu cứ để mặc vậy à?”

Ánh mắt Bạc Uyên hơi lạnh xuống.

Trong đầu anh thoáng hiện lên đôi mắt dịu dàng nhưng kiên định của cô gái kia.

Anh hơi nheo mắt, giọng nói trầm thấp vang lên trong giữa bầu không khí xa hoa của quán bar: “Không ai có tư cách quyết định chuyện của tôi.”

Nhắc tào tháo là tào tháo tới, đúng lúc này có người gõ cửa phòng.

“Tổng giám đốc Bạc, cô Lâm nói muốn gặp anh.”

“Vừa nhắc đã đến, haha.”

Khương Trạch Thâm như hóng chuyện vui, dáng vẻ bất cần tựa lưng vào ghế hứng thú nhìn Bạc Uyên.

Lâm Tĩnh Du bước vào, dáng vẻ đoan trang yêu kiều, hoàn toàn không phù hợp với nơi như thế này, vẻ mặt cô ta cũng không mấy thoải mái. Nhưng vẫn cố giữ dáng vẻ bình tĩnh.

“Anh Bạc Uyên.”

Cô ta ngồi xuống đối diện Bạc Uyên, cô ta biết người đàn ông này ghét người khác lại gần, kể cả ba người còn lại trong phòng này cũng chẳng ai ngồi gần anh, cô ta biết chừng mực.

“Em định đến công ty tìm anh, nhưng đến công ty thì có hơi phô trương, nên mới đến đây, chuyện đính hôn của chúng ta không biết là ai đã truyền ra ngoài, chuyện này em sẽ cố gắng xử lý nhưng có lẽ không thể bịt hết miệng mọi người lại được...”

Lâm Tĩnh Du tỏ vẻ hiểu chuyện, mặc dù những tin tức này là do chính cô ta cho người truyền ra ngoài nhưng trên mặt lại vẫn giữ vẻ khó xử, vừa như bất đắc dĩ, vừa như đang lo lắng cho Bạc Uyên.

Cô ta thầm nghĩ, mình làm như vậy chắc chắn ghi điểm trong lòng Bạc Uyên, anh sẽ cảm thấy cô ta hiểu chuyện, ngoan ngoãn, và đây chỉ là một bước trong kế hoạch hoàn hảo của cô ta, chẳng phải những người như Bạc Uyên luôn thích chơi kiểu lát mềm buộc chặt sao?

Cô ta không tin mình sẽ thất bại.

Bao nhiêu năm qua, bên cạnh anh chưa từng xuất hiện một người phụ nữ nào. Không scandal, không tin đồn mập mờ, không có bóng dáng ai đủ tư cách đứng cạnh anh.

Trong mắt cô ta, những người phụ nữ ngoài kia chỉ là đám người tầm thường, yếu đuối, thích dựa dẫm.

Bạc Uyên sao có thể thích kiểu đó?

Anh là người đàn ông đứng trên đỉnh cao, điều anh cần phải là người phụ nữ mạnh mẽ, đủ thông minh, đủ bản lĩnh để sóng vai cùng anh, và người đó chính là cô ta.