Chương 1: Em rất nhớ anh

Bạc Uyên vừa đẩy cửa phòng tắm ra, làn hơi nước ấm áp còn vương quanh người anh như một lớp sương mỏng. Giọt nước còn đọng lại dọc theo bờ vai rắn chắc, trượt xuống l*иg ngực săn chắc rồi biến mất giữa lớp khăn tắm quấn hờ. Ánh đèn dịu hắt lên gương mặt anh, làm nổi bật sống mũi cao thẳng, đường nét sắc sảo, cùng dáng vẻ lạnh lùng quen thuộc.

Anh cứ nghĩ căn phòng vẫn vắng lặng như thường lệ. Nhưng khi vừa ngẩng đầu lên, bước chân anh vô thức khựng lại.

Trên bệ cửa sổ cạnh lớp rèm trắng mỏng, một cô gái đang ngồi đó. Ánh trăng ngoài kia len qua ô kính, đổ xuống người cô một tầng sáng dịu nhẹ, khiến cô trông như bước ra từ một giấc mơ xa xăm. Mái tóc dài đen mượt buông xoã, như dòng suối đêm chảy qua bờ vai thon nhỏ. Làn da trắng ngần nổi bật dưới ánh trăng, đường cong cơ thể mềm mại, không chút phô trương, khiến người ta không cách nào dời mắt.

Nhưng điều khiến tim Bạc Uyên bất giác siết chặt, là đôi mắt của cô gái.

Đôi mắt sâu thẳm, long lanh như chứa cả dải ngân hà, nhìn thẳng vào anh. Trong đó có lưu luyến, có dịu dàng, có đau thương và cả nỗi nhớ nhung khôn cùng. Ánh mắt ấy quen thuộc đến mức khiến đầu anh thoáng đau nhói, rõ ràng đã từng thấy đâu đó, đã từng chạm vào cảm xúc này, nhưng ký ức lại như bị phủ một tầng sương dày, không sao nhớ ra nổi.

Cô gái khẽ cong môi, nụ cười dịu dàng như gió đêm lướt qua mặt hồ.

“Bạc Uyên...” Giọng nói cô mềm mại, ấm áp đến kỳ lạ. Như thể không chỉ đang gọi anh trong hiện tại, mà còn gọi cả một đoạn quá khứ mà anh không nhớ nổi.

“Đã lâu như thế... Chúng ta mới gặp lại nhau.”

Bạc Uyên khẽ cau mày. Tim anh bắt đầu đập loạn nhịp.

“Cô là ai?”

Bạc Uyên khẽ nheo mắt, ánh mắt mang theo sự cảnh giác. Rõ ràng anh đang cố giữ bình tĩnh, nhưng chất giọng vẫn vô thức khàn đi, trầm thấp mà căng chặt như sợi dây sắp đứt.

Cô gái không đáp ngay. Chỉ nghiêng đầu, mái tóc đen mềm khẽ trượt qua bờ vai, ánh mắt vẫn dịu dàng khóa chặt lấy anh. Trong đôi mắt ấy chẳng có chút đề phòng, chẳng có xa cách, chỉ có một thứ cảm xúc sâu đến đáng sợ, bình lặng, kiên định, và vô cùng quen thuộc.

“Chúng ta...” Cô dừng lại, nhìn anh không chớp mắt, giọng nói run lên rất khẽ, như mang theo hàng nghìn ngày chờ đợi: “Đã thật lâu rồi không gặp. Em rất nhớ anh.”

Ánh trăng nhẹ lay động. Không gian bỗng như đông cứng lại trong khoảnh khắc ấy.

Còn Bạc Uyên chỉ đứng đó, giọt nước từ mái tóc vẫn chậm rãi rơi xuống, bàn tay anh bất giác siết chặt... Dù mơ hồ, trái tim anh lại đang run lên, như thể, sâu thẳm ở nơi nào đó, anh đã từng vô cùng trân trọng cô gái trước mặt.