“Con! Con muốn baba!” Khương Diệu vung nắm đấm nhỏ, dùng cái giọng “trẻ con” mà cô đã rèn luyện suốt hai năm để nói: “Muốn chơi với baba!”
“Không được đâu,” bà Trương Nhã véo hai má phúng phính của Trương Mary, cười nói: “Hôm nay baba có hẹn, chúng ta không thể làm phiền baba được.”
Khương Diệu cảm thấy bối rối.
Bà Trương không hề bị mù, cũng không phải không hiểu, vậy tại sao bà lại có thể bình thản và thờ ơ như vậy?
Khương Diệu ngơ ngác bị bà Trương Nhã bế về phòng, đặt lên chiếc giường nhỏ của mình, kể chuyện cổ tích trước khi ngủ và hôn lên trán, lên má cô. Nhưng cho đến khi bà Trương tắt đèn rời khỏi phòng, Khương Diệu vẫn còn bàng hoàng.
Sao lại như thế này? Chẳng lẽ bà Trương và ông Corso đã sớm rạn nứt tình cảm, cho nên mới phải ngủ riêng?
Có phải vì cô nên họ không ly hôn không?
Vậy nếu tình hình cứ phát triển như hôm nay, họ có ly hôn không?
Nếu ly hôn, cô sẽ ở với ai?
Dù ở với ai, nếu sau này có cha dượng, mẹ kế thì phải làm sao?
Trong đầu có vô vàn suy nghĩ vẩn vơ, Khương Diệu mở mắt thêm hai mươi phút nữa, rồi không thể cưỡng lại nhu cầu ngủ của cơ thể này, cô nhắm mắt và chìm vào giấc ngủ.
Ngày hôm sau, cô dậy sớm hơn thường lệ. Tự mình trèo xuống giường và rón rén mở cửa phòng muốn xem tình hình bên phía ông Corso ra sao. Kết quả, cô kinh ngạc nhìn thấy ba người lớn đang cùng ngồi ăn sáng trên một bàn, ai nấy đều tươi cười, nói chuyện khách sáo, lịch sự cho thấy một nền giáo dục và sự tu dưỡng tốt.
Hai năm sau khi xuyên không đến thời đại liên sao và trở thành Trương Mary, Khương Diệu đã bị cảnh "vợ cả" và "tiểu tam" hòa thuận, vui vẻ này làm sụp đổ hoàn toàn tam quan.
Bà Trương và ông Corso, một người phụ nữ xinh đẹp và một người đàn ông điển trai, hơn nữa đối xử với Khương Diệu rất tốt. Chung sống hai năm, Khương Diệu đã nảy sinh tình cảm với họ. Dù với linh hồn người lớn, cô hiểu rõ hôn nhân và mối quan hệ cha mẹ - con cái là hai chuyện khác nhau, nhưng từ lập trường của mình, cô không hề muốn mất đi bất cứ ai trong số họ.
Khương Diệu vì lo lắng họ sẽ ly hôn mà không thể làm gì, trở nên ủ rũ, chán nản.
Bởi vì cuộc sống của một em bé quá thoải mái, đơn giản và suôn sẻ, Khương Diệu cho đến lúc này mới bắt đầu chú ý đến những chi tiết mà trước đây cô không để ý.
Đầu tiên, khi so sánh với "tiểu tam", Khương Diệu mới nhận ra giữa bà Trương Nhã và ông Corso, tuy vẻ ngoài rất hòa hợp nhưng lại không hề có sự hấp dẫn giới tính của một cặp nam nữ. Sự hòa hợp giữa họ có thể được nói là rất "kính trọng nhau như khách".
Thứ hai, lúc này Khương Diệu mới nhận ra, cô đã được sinh ra hai năm nhưng chưa từng gặp bất kỳ người thân hay họ hàng nào khác ngoài cha mẹ. Ông bà nội, ông bà ngoại, cậu, cô, dì, chú... đều không có.