Chương 5

Khương Diệu đứng trên bệ chờ của cổng lên xe, giơ cổ tay áp vào quầy vé. Quầy vé đọc thông tin định danh và thông tin đi xe từ vòng tay quang não của cô, phản hồi cho quang não tổng điều khiển. Quang não dựa trên điểm đến mặc định và yêu cầu thời gian của Khương Diệu đưa ra lịch trình điều phối hợp lý nhất.

Khương Diệu chỉ đợi một phút đã có một chiếc xe bốn chỗ dừng lại ở cổng chờ của cô.

Phương tiện giao thông công cộng được chia thành xe một chỗ, xe hai chỗ, xe bốn chỗ, xe mười chỗ và xe hai mươi chỗ. Xe có số lượng hành khách càng ít thì hiệu quả đối với hành khách cá nhân càng cao, tất nhiên giá vé sẽ tỉ lệ nghịch với số lượng hành khách của xe. Nhưng ngay cả giá xe một chỗ đối với Khương Diệu, một nhà nghiên cứu cấp cao cũng có thể nói là kinh tế và phải chăng.

Khương Diệu đã thi lấy bằng lái xe bay khi còn học đại học nhưng sau khi đến tinh cầu thủ đô làm việc, cô nhận thấy hệ thống giao thông công cộng đường ống ở hai mươi bốn khu vực trung tâm của tinh cầu thủ đô quá hiệu quả và tiện lợi, hoàn toàn có thể đáp ứng mọi nhu cầu đi lại của cô. Vì vậy, cô dứt khoát từ bỏ ý định mua xe cá nhân và luôn đi lại bằng phương tiện công cộng.

Cánh cửa xe mở ra Khương Diệu bước vào, cửa lập tức đóng lại, chiếc xe lao đi vun vυ"t. Nhìn từ bên trong tòa nhà ra những đường ống trong suốt, tốc độ của xe nhanh đến mức chỉ còn thấy những vệt mờ.

Thế nhưng nhờ có bộ giảm xóc quán tính, hành khách trong khoang xe hoàn toàn không cảm thấy rung lắc. Khương Diệu bước đi vững vàng và ngồi vào chỗ trống cuối cùng.

Trong khoang xe bốn chỗ, các hàng ghế được bố trí đối diện nhau.

Một người phụ nữ trẻ tóc tím quen mặt nhìn thấy Khương Diệu, mỉm cười nói: "Chào buổi sáng."

Ngày thứ Hai của dân công sở, bắt đầu bằng lời chào trên chuyến xe buýt buổi sáng.

Khương Diệu từ bỏ xe riêng chọn phương tiện giao thông công cộng còn vì một lý do khác: cô thích văn hóa giao tiếp trên xe buýt ở đây.

Ở thời đại Trái Đất, Khương Diệu từng có rất nhiều họ hàng, mỗi dịp Tết Nguyên Đán đều bị giục cưới. Cô là người cực kỳ ghét các buổi tụ họp gia đình và tiệc tùng công ty. Thế nhưng khi xuyên không đến Cộng hòa Gita ở thời đại tinh tế này, cô phát hiện ra rằng con người ở đây đề cao cái tôi, coi trọng cảm xúc cá nhân hơn bất cứ điều gì khác, ai cũng sống trong thế giới riêng của mình.

Khương Diệu sống trong một xã hội như vậy buộc phải chủ động giao tiếp mới có thể cảm thấy mình không cô đơn trên thế gian này.

Đúng là vật cực tất phản mà. (ý nói một sự việc khi đi đến điểm cực độ thì sẽ có thay đổi, từ tốt chuyển thành xấu, từ xấu lại chuyển thành tốt)