Chương 24

Người đồng nghiệp lớn tuổi nói với cô: "Phải tiếp xúc với đối phương, tiếp xúc trực tiếp chứ không phải qua mạng. Nhiều người trên video và ngoài đời khác nhau lắm. Cô nên thảo luận cẩn thận với đối phương về mọi điều kiện cô đồng ý và không đồng ý. Sau một đến ba tháng thử sống chung, nếu cả hai đều hài lòng về nhau, xin chúc mừng, cô đã tìm được một người bố cho con mình."

"À, dĩ nhiên, cũng có thể trong thời gian thử sống chung sẽ xảy ra đổ vỡ. Nếu tất cả các ứng viên đều thất bại, cô sẽ phải chờ đợt quay số tiếp theo, mà không biết là năm nào tháng nào." Đồng nghiệp bổ sung, "Thế nên, đừng vội, phải thật cẩn trọng."

Khương Diệu nhìn hai người đàn ông điển trai trên màn hình, hít một hơi thật sâu, cảm thấy lo lắng một cách khó hiểu.

Cô nhìn tên của hai ứng viên: Bác sĩ Bradley và... Thiếu tá Nghiêm Hách.

Chọn bố cho con dù sao cũng là chuyện riêng tư, không thích hợp để làm ở văn phòng. Khương Diệu cất màn hình ảo đi, định chờ về nhà rồi mới tiếp tục.

Trước khi tan làm, người đồng nghiệp đã có con là Tanaka nhắc nhở cô: "Đừng quên lên mạng xem thêm kinh nghiệm của người khác, có thể tránh được nhiều sai lầm và đường vòng đấy."

Khương Diệu cảm ơn anh ấy, rồi bắt xe buýt về nhà.

Khương Diệu đi làm và tan làm thường chọn xe buýt bốn người.

Xe mười hoặc hai mươi người quá ồn ào, hơn nữa đôi khi chất lượng hành khách chênh lệch khá lớn. Xe hai người lại hơi gượng gạo, nhỡ đâu gặp phải người không ưa hoặc không hợp chuyện thì rất mệt mỏi. Xe bốn người thì vừa đủ, hợp chuyện thì có thể trò chuyện, không hợp thì có thể ngồi yên lặng, nghe người khác nói chuyện.

Hơn nữa, mặc dù chi phí cho một xe bốn người không đáng kể đối với người có thu nhập cao như Khương Diệu nhưng nó thực sự đã tự động loại bỏ nhiều người có thu nhập thấp.

Khương Diệu lúc này mới hiểu được tâm trạng của người phụ nữ da đen sáng nay. Trên đường về nhà, cô cũng không kìm được mà tìm một thời điểm thích hợp để tham gia vào cuộc trò chuyện, chia sẻ tin vui của mình với những hành khách cùng đi.

Những hành khách trên chuyến xe tối nay không phải là ba người cô gặp vào buổi sáng, nhưng trong số đó cũng có hai gương mặt quen thuộc. Mọi người đều chúc mừng cô.

Khương Diệu mang tâm trạng vui vẻ về đến nhà.

Là một người thành đạt, căn nhà của Khương Diệu không chỉ có vị trí tốt, an ninh khu vực đảm bảo, đầy đủ tiện nghi và công nghệ thông minh hiện đại, mà quan trọng nhất là còn rộng rãi, sáng sủa. Cô tự trang trí theo phong cách tươi mới, rất thoải mái.

Nhưng trong căn nhà rộng rãi ấy, không có một ai khác.

Ngoại trừ những người phải ở ghép vì tài chính khó khăn, đa số người trưởng thành bình thường ngoài giới nhà giàu đều sống một mình. Chỉ có những cặp đôi yêu nhau sâu sắc mới sống chung. Nhưng vì mục đích của việc hẹn hò không phải là kết hôn nên không ai phải theo đuổi một "kết quả", khi thời gian dài, cảm giác nhàm chán xuất hiện, các cặp đôi sẽ tự nhiên đường ai nấy đi. Nhiều cặp đôi thậm chí còn không trụ được đến khi cảm giác nhàm chán xuất hiện, sau khi sự nhiệt tình ban đầu nguội lạnh thì cuộc tình cũng kết thúc không lâu sau đó.

Tình yêu ở đây có thể nói là một chuyện rất "ăn liền". Nhanh hơn cả tình yêu là đời sống tìиɧ ɖu͙©. Việc hai người cùng nhau giải quyết nhu cầu sinh lý với sự đồng thuận của cả hai là một chuyện phổ biến và thường nhật hơn cả việc yêu đương, đơn giản và tự nhiên như ăn uống.

Hành vi này ở thời đại Trái Đất được gọi là "tình một đêm", nhưng ở thời của Khương Diệu, "tình một đêm" vẫn bị nhiều người cho là vô đạo đức, ít nhất vẫn chưa trở thành một hành vi thường xuyên trong cuộc sống của mọi người.

Khương Diệu xuyên không đến thời đại này, sau khi trưởng thành cũng từng thử hẹn hò với người khác giới hai lần. Nhưng cả hai lần đều khiến cô thất vọng.