Chương 2

Nghiêm Hách thoáng ngạc nhiên trong mắt, từ chối: "Không, cái đó..."

"Thiếu tá!" Trung tướng ngắt lời anh: "Nếu bị chẩn đoán là rối loạn tâm lý mức độ trung bình thì cậu sẽ không bao giờ có thể quay lại tiền tuyến nữa và tôi sẽ mất đi một sĩ quan ưu tú đấy."

Nghiêm Hách im bặt. Bệnh nhân rối loạn tâm lý mức độ trung bình không được phép ra tiền tuyến, mức độ nặng hơn thậm chí còn bị buộc phải giải ngũ và có thể bị quản chế, đó tuyệt đối không phải là điều anh muốn.

Trung tướng liếc nhìn người thanh niên rồi tắt màn hình quang não, ngả người ra sau chiếc ghế da rộng rãi.

"Thiếu tá, cậu là một quân nhân ưu tú, điều này không cần phải bàn cãi." Ông khẳng định: "Lễ trao huân chương diễn ra vào một tuần nữa, tôi sẽ đích thân trao huy chương công trạng cho cậu."

Nhận được lời khen ngợi như vậy nhưng trên mặt Nghiêm Hách không hề có chút vui vẻ nào. Ngược lại anh cụp mắt xuống, nói: "Tôi đã không đưa được người của mình trở về, không xứng đáng được trao huân chương này."

"Thiếu tá, trong chiến tranh sinh tử là chuyện thường tình. Mỗi chiến sĩ của chúng ta trước khi bước lên chiến hạm đều biết mình có thể bỏ mạng nơi tinh cầu xa lạ. Điều quan trọng là với tư cách một quân nhân, cậu có phục tùng mệnh lệnh có hoàn thành nhiệm vụ hay không." Trung tướng nghiêm mặt nói: "Cậu đã trở về từ chiến trường đẫm máu, đây là thứ cậu xứng đáng được nhận."

Nỗi đau trong mắt Nghiêm Hách chợt lóe lên. Anh nhắm mắt lại rồi mở ra, trong mắt đã không còn sự bàng hoàng.

"Vâng." Anh đứng dậy, chào trung tướng.

Khi sắp ra cửa, trung tướng gọi anh lại hứng thú hỏi: "Muốn con trai hay con gái?"

Nghiêm Hách khẽ dừng lại trả lời: "Tùy ý muốn của đối phương ạ."

Một tuần sau, Nghiêm Hách mang theo huân chương rời khỏi căn cứ, trở về nhà mình chuẩn bị hành trang để nhậm chức ở một khu vực tinh hệ mới.

Khương Diệu tỉnh dậy trong tiếng chim hót.

Âm thanh ban đầu là "chíp chíp", "chiu chiu", dần dần hòa quyện thành "chíp chíp chíp chíp", "chiu chiu chiu chiu", vô cùng êm tai khiến người ta dù là sáng thứ Hai cũng khó mà sinh ra sự bực bội khi thức dậy.

Cùng với tiếng chim hót, bầu trời sao ngoài cửa sổ dần thay đổi, các vì sao biến mất ánh nắng rực rỡ chiếu rọi xuống sàn nhà.

Khương Diệu dụi mắt ngồi dậy vươn vai, nói: "Tắt."

Chương trình đánh thức lập tức tắt, tiếng chim hót dừng lại, cảnh tượng bầu trời buổi sáng được chiếu bên cửa sổ cũng đồng thời biến mất.

Ánh nắng thật sự xuyên vào.

Khương Diệu mặc đồ ngủ, vặn vẹo trái phải rồi lại vươn vai, nâng ly cà phê đầu tiên buổi sáng lên ngắm nhìn cảnh vật thật ngoài cửa sổ.