Chương 3.2

Cô có thể chắc chắn, buổi chiều hôm qua trong văn phòng tầng sáu, câu nói cuối cùng của Chu bí thư về “báo cáo chỉnh đốn”, chính là ý nghĩa.

Sáng thứ Bảy, việc đầu tiên sau khi thức dậy là gọi video cho chị họ.

Từ khi toà nhà văn phòng hành chính chuyển sang khu Tây Thành, thời gian đi làm từ hai mươi phút tăng thành một tiếng. Để tránh lãng phí sức lực vào đường đi, Cố Yểu suy nghĩ mãi, cuối cùng quyết định tìm nhà mới.

Chị họ cô làm sale bất động sản, mắt chọn nhà sắc như dao. Do cô chưa quen thuộc khu vực nên đã hẹn trước với chị, tranh thủ cuối tuần đi xem nhà và gặp môi giới.

Khoảng mười giờ, hai người gặp nhau ở cửa ga tàu điện ngầm.

Vừa thấy em họ trông tươi tắn đầy sức sống, Văn Tĩnh liền trêu:

“Chia tay với bạn trai rồi hả?”

Ặc...Trước đó còn mạnh miệng tuyên bố: không chia tay thì không làm người.

Nghĩ đến đây, mặt Cố Yểu đỏ bừng:

“Chưa.”

Hai chị em lớn lên bên nhau, hiểu rõ tính cách đối phương, nên kết quả này cũng chẳng bất ngờ.

Dù vậy, Văn Tĩnh vẫn không hiểu nổi:

“Chị thực sự thắc mắc, rốt cuộc em thấy Trình Mục có điểm nào tốt?”

Con gái tốt, chưa bao giờ thiếu người theo đuổi.

Trình Mục đúng là có gia thế, nhưng người xuất sắc hơn anh ta thì cũng đầy ra đấy.

Vậy mà em họ mình chẳng để mắt tới ai.

Không thể hiểu nổi.

Còn câu trả lời của Cố Yểu lại chẳng có sức thuyết phục.

Chỉ là bị sự kiên trì của đối phương làm cảm động, cộng thêm thấy người ta yêu đương rộn ràng quá, nên mới thử một lần xem sao.

“Thế em có thích không?” Văn Tĩnh hỏi.

Cố Yểu gật đầu.

“Nhưng nếu thật sự thích một người, thì trong mắt sẽ không chịu nổi hạt cát nào cả.”

Văn Tĩnh chân thành khuyên nhủ:

“Đừng chiều đàn ông, phải cứng rắn lúc cần. Dù có tha thứ cũng đừng dễ dàng như vậy. Nước hoa với vết son, có lần một thì có lần hai, cái quái gì mà ‘xã giao chơi qua đường’, toàn là ngụy biện!”

Cô vào bộ phận kinh doanh của Hằng Viễn được ba năm, rõ ràng nhất về những chuyện ong bướm quanh nhị thiếu nhà họ Trình. Gã đó chẳng có “đức” của đàn ông gì cả, căn bản không hợp với em họ mình.

Nhưng chuyện tình cảm, như người uống nước nóng lạnh tự biết.

Là người ngoài thì rõ ràng, nhưng không thể xúi người ta cắt đứt, đây là nguyên tắc.

Nói xong, thấy người bên cạnh vẫn im lặng mãi không lên tiếng, Văn Tĩnh sợ làm cụt hứng nên cũng không nói nữa.

Còn Cố Yểu im lặng là bởi cô biết chị nói đúng hết.

Kết quả xem nhà không khả quan.

Từ mười một giờ sáng đến bốn giờ chiều, tổng cộng đi qua hơn chục căn, chỗ thì nhà thô chưa sửa, chỗ thì giá trên trời, hoàn toàn vượt quá khả năng hiện tại của cô.

“Giá nhà khu Tây đã bị thổi lên ba mươi nghìn tệ một mét vuông rồi. Muốn thuê ở đây thì phải bỏ tiền mạnh tay mới được.” Văn Tĩnh gợi ý:

“Hay là em dọn qua ở với chị?”

Nhà tuy nhỏ, nhưng đầy đủ đồ đạc, cách toà nhà văn phòng liên hợp chưa đến bốn cây số, tàu điện đi làm cũng tiện.

Cố Yểu tất nhiên từ chối.

Không phải vì tiền, mà vì không muốn phiền chị.

Cô có một cái tật xấu, đồ dùng hàng ngày rất nhiều.

Nhiều đến mức dọa người.

Trên đường về, xe buýt đi ngang khu nhà cao cấp đoạn phía Bắc đường Gia Bách — Khu hội quán Vinh Phong.

Văn Tĩnh giới thiệu:

“Khu này toàn cán bộ lãnh đạo Thành ủy ở. Đúng chuẩn giới nhà giàu quyền lực. Có tiền cũng chưa chắc mua nổi.”

Cán bộ Thành ủy...

“Bao giờ em mới được sống kiểu vậy nhỉ?” Cố Yểu chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng đầy khát vọng.

“Cố gắng lên, tranh thủ trước sáu mươi tuổi leo lên cấp Chính Sở, may ra còn có hy vọng.”

Ồ...

Thấy ánh mắt em họ đầy u sầu, Văn Tĩnh đổi tông:

“Hoặc là bảo lão Cố nhà em cố thêm chút nữa. Giờ nhiều cán bộ về già mới phát, biết đâu ba em còn lên được.”

Cố Yểu bật cười gượng.

Biết có cơ hội hay không thì chưa rõ, chứ mà bảo trước sáu mươi tuổi đạt được cấp chính sở khó như lên trời.