Chương 9.1

Trình Thiệu Quốc, Chủ tịch Tập đoàn Hằng Viễn, hiện đã lui về tuyến sau, giao toàn quyền quản lý công ty cho trưởng nam tiếp quản.

Không ai biết, vào giữa tháng trước, Chủ tịch Trình còn vì dự án khu nghỉ dưỡng trị giá ba mươi tỷ mà không ít lần nhờ vả quan hệ, nói rằng muốn đích thân đến gặp, lắng nghe ý kiến chỉ đạo của Bí thư Chu.

Giờ xem ra, dám chắn cả xe công vụ, ông ta thật cũng dạy ra một đứa con “giỏi giang”.

Từ Mặc hiểu ngay, liếc nhẹ về hàng ghế sau rồi bấm gọi.

Cuộc gọi rất ngắn gọn.

Nhưng tốc độ xử lý của Cục Công an thành phố lại nhanh hơn tưởng tượng.

Mặt Cố Yểu nóng bừng, chỉ mong có cái lỗ chui xuống. Cô lấy điện thoại, gửi WeChat cho Trình Mục, bảo anh đừng gây chuyện với ai, có gì chờ cô đi công tác về rồi nói.

Còn chuyện khai trương khách sạn, cầu hôn phát sóng trực tiếp...

Không còn là chuyện cô có thể quyết định.

Bên trong xe im phăng phắc. Đối mặt với tình huống bất ngờ, các cán bộ không rõ đầu đuôi, chỉ biết nín thở chịu đựng áp suất không khí thấp đến mức nghẹt thở.

So ra, cô gái nhỏ lại có vẻ gan dạ hơn cả.

Ngay trước mặt lãnh đạo cấp cao, vẫn cứ cắm cúi bấm điện thoại, tin nhắn gửi hết cái này đến cái khác.

Vài phút sau, chướng ngại được dọn dẹp xong. Cùng lúc đó, phía sau vang lên tiếng tắt màn hình điện thoại.

Mọi thứ trở lại yên ắng.

Sát khí nơi Chu Chính Lương dường như tan đi phần nào, ngón tay nhẹ gõ lên tay vịn, khẽ mở miệng dặn tài xế:

“Lên đường đi.”

Tài xế lúc này mới hoàn hồn, vội vàng khởi động lại xe Coaster.

Từ trung tâm thành phố Khùng Hải đến huyện Đường, ít nhất mất hai tiếng đồng hồ.

Suốt quãng đường này, dây thần kinh của Cố Yểu chưa từng được thả lỏng. Cô lưỡng lự, không biết có nên tìm thời điểm thích hợp để giải thích với Bí thư Chu chuyện chiếc Porsche hay không.

Lãnh đạo nghĩ gì về đời tư của cô, không quan trọng.

Cô chỉ lo, chuyến đi huyện Đường lần này liệu có bị ảnh hưởng gì hay không.

May mắn thay, sau một giờ, xe dừng lại ở khu dịch vụ ven đường.

Nhân lúc vài cán bộ xuống xe đi vệ sinh, Cố Yểu lề mề cố nán lại cuối cùng. Đợi thư ký Từ báo cáo xong hành trình, cô dè dặt cất tiếng:

“Bí thư Chu, giờ ngài có tiện không ạ?” Cô nhẹ giọng hỏi.

Xe Coaster vẫn chưa tắt máy, điều hòa bên trong vẫn rất mát lạnh.

Nghe tiếng gọi, Chu Chính Lương hơi nghiêng đầu, trong tầm mắt là cô gái nhỏ quấn áo khoác, gương mặt có phần áy náy.

Thu ánh nhìn về, ông trầm giọng nói:

“Có chuyện gì?”

Câu hỏi vừa ra, Cố Yểu lập tức đón lời.

Cô hít sâu lấy lại bình tĩnh, đi thẳng vào vấn đề:

“Tôi muốn nói với ngài về huyện Đường, có thể làm phiền ngài khoảng hai mươi phút.”

Từ Mặc thoáng sửng sốt.

Anh cứ tưởng cô gái này sẽ sốt sắng xin thay cho bạn trai, hoặc cố gắng vớt vát hình tượng trước mặt lãnh đạo.

Không ngờ lại chọn một con đường hoàn toàn khác, một bước hiểm khó lường.

Thế nhưng, phản ứng của đại lãnh đạo lại rất bình tĩnh.