Là người sinh ra và lớn lên ở huyện Đường, vừa công tác vừa tranh thủ về thăm bố mẹ, với Cố Yểu mà nói, dĩ nhiên là ngàn lần tình nguyện.
Kết thúc cuộc gọi, cô cầm quần áo vào phòng tắm.
Tắm được một nửa, mới chợt nhớ ra ngày mai là tiệc sinh nhật.
Chưa bàn đến chuyện cầu hôn có thật hay không, nhưng đến lúc quan trọng lại cho bạn trai leo cây, ít nhất cũng nên báo trước một tiếng.
Tắt vòi sen, quấn khăn tắm bước ra ngoài, cô nhắn tin cho Trình Mục.
Nhưng tin nhắn như rơi vào đáy biển, nửa tiếng trôi qua vẫn không có hồi âm.
Vị nhị công tử nhà họ Trình vốn quen thức khuya, tối nay lại phá lệ ngủ sớm?
Không đợi được trả lời, Cố Yểu đành vừa thu dọn hành lý, vừa để ý điện thoại.
Cuối cùng, không kìm được mà bấm gọi thẳng.
Chuông reo vài tiếng, đầu dây bên kia truyền đến giọng một người đàn ông lạ, không phải Trình Mục mà là trợ lý của anh ta.
Nói rằng Trình tổng uống nhiều, đang nghỉ trong phòng bao.
"Anh ấy không về nhà sao?" Cố Yểu hỏi.
Đối phương giải thích: "Hai tiếng nữa có hẹn gặp khách, địa điểm cũng ở hội sở."
Khách hàng gì mà phải hẹn lúc rạng sáng để bàn công việc.
Dối trá đến vụng về.
"Đợi Trình Mục tỉnh, bảo anh ta xem WeChat."
Lạnh nhạt nói xong câu này, cô cúp máy luôn.
Đêm khuya yên tĩnh, Cố Yểu nằm trên giường trằn trọc mãi không ngủ được, trong đầu cứ vang vọng lời cảnh tỉnh của chị họ.
Mùi nước hoa và dấu son, có lần đầu thì sẽ có vô số lần.
Thật lòng yêu một người, trong mắt không thể dung nổi hạt cát.
Tới tận hôm nay, Cố Yểu lại tự hỏi chính mình.
Tình cảm cô dành cho Trình Mục, rốt cuộc có bao nhiêu phần là thật.
Rõ ràng biết chuyện không về nhà khuya khoắt này, căn nguyên là bản tính ăn chơi khó bỏ của Trình nhị công tử, chứ chẳng phải gặp gỡ khách hàng gì. Vậy mà cô vẫn có thể giữ bình tĩnh, để mặc sự việc cứ lặp đi lặp lại.
Cô không muốn cản trở, cũng không muốn mỗi ngày đều phải đau đầu đi "bắt gian".
Nếu anh thật sự muốn vì cô mà thay đổi, dù có khó khăn trắc trở đến đâu, cũng sẽ không mượn cớ “ứng phó xã giao” để bao biện cho bản thân.
Trình Mục.
Năm đó theo đuổi cô suốt năm năm, rốt cuộc là vì không cam lòng khi chưa có được, hay vì thật lòng?
Không thể giải đáp.
Sáng hôm sau, Cố Yểu rửa mặt xong, đẩy vali xuống lầu.
Tới bãi đậu xe, vừa đúng chín giờ năm mươi.
Cửa hông chiếc Toyota Coaster mở ra, mấy cán bộ đã đến sớm, đang phối hợp với tài xế sắp xếp đồ đạc mang theo.
Sau khi lên xe, Cố Yểu lần lượt chào hỏi lịch sự.
Tối qua cô đã xem qua danh sách, miễn cưỡng có thể nhận ra ai là ai.
Trưởng phòng Trương liếc nhìn cô gái nhỏ vài lần, mỉm cười thân thiện:
"Nếu say xe, có thể ngồi ghế trước. Lần này không phân số thứ tự, chỗ ngồi tùy ý."
Say xe ư, không có đâu.
Cô vừa định mở miệng, một cán bộ khác lại chen vào:
"Con gái ngồi trước tiện hơn, mấy ông như tụi tôi toàn ngủ ngáy, lỡ làm ồn đến cô thì phiền."
Vài câu đơn giản, vị trí của đồng chí Tiểu Cố coi như được định đoạt, người trong cuộc chẳng có quyền lên tiếng gì cả.
Thật ra, ngồi đâu cũng không sao cả.
Cố Yểu ngây thơ nghĩ vậy.
Nhưng ngay giây sau đó, cô không thể cười nổi nữa.
Chiếc Coaster là loại xe trung chuyển tiếp khách thương mại, nội thất thoải mái, không gian rộng rãi. Dẫu vậy, khi đại lãnh đạo với dáng người cao lớn xuất hiện, không khí chợt trầm xuống, rõ ràng cảm thấy chật chội.
Cố Yểu vô thức đứng lên, cùng các cán bộ đồng thanh chào một tiếng "Chu bí thư". Sau đó, ánh mắt cô theo đôi chân dài ấy, dừng lại ở vị trí phía trước bên cạnh.
Người đàn ông ngồi xuống.
Tim cô chợt thót một cái.
Cuối cùng cũng hiểu vì sao chỗ ngồi hàng đầu lại như củ khoai nóng, bị đùn đẩy qua lại.
Rốt cuộc vẫn còn quá trẻ.
Đã đến nước này, Cố Yểu lặng lẽ nín thở, chậm rãi ngồi xuống.
Rất nhanh, xe Coaster khởi hành.
Đúng lúc cô đang cố làm quen với cảm giác gò bó trong không gian chật hẹp, bên ngoài cửa sổ chợt vang lên tiếng động cơ xe thể thao gầm rú chói tai.
Tiếng máy từ xa rít lại gần, vượt qua chiếc Coaster, đột ngột phanh gấp, ngang nhiên chắn trước lối ra.
Porsche, biển số đuôi 703...
Khoảng cách giữa thân xe và đầu Coaster chưa đến năm centimet, cực kỳ nguy hiểm.
Ngay giây sau khi thấy rõ biển số, điện thoại trong túi cô cũng đồng thời rung lên.
Là Trình Mục.
Cảnh báo trong đầu Cố Yểu lập tức vang lên, chưa kịp phản ứng, một giọng nam lạnh lẽo đột ngột vang lên không hề báo trước.
Chu Chính Lương nhắm mắt không biểu cảm, bình thản ra lệnh với Từ Mặc:
"Gọi cho Trình Thiệu Quốc, bảo ông ta đến đồn cảnh sát đón người."