Chương 7.2

Im lặng vài giây, cô lắc đầu.

"Đừng nghi ngờ, đối tượng cầu hôn là cậu."

Văn Tĩnh nâng ly nước chanh uống một ngụm, phân tích rõ đầu đuôi:

"Trình Mục đã hứa trước hội đồng quản trị, dịp khai trương khách sạn nhất định phải tạo được thành tích, nếu không thì không có cách nào ăn nói với các cổ đông."

Ý cô là, màn cầu hôn này rất có thể là chiêu trò tạo nhiệt vì lưu lượng.

"Nhân lúc tối nay chưa muộn, cậu nên nghĩ kỹ trước, kẻo ngày mai bị bất ngờ, làm rối hết mọi chuyện."

Nói đến đây, Văn Tĩnh không nhịn được dặn thêm một câu:

"Công chức nhân viên rất coi trọng hình tượng bên ngoài, cậu mới vừa được chuyển chính thức, vậy mà anh ta chẳng hề cân nhắc đến hoàn cảnh của cậu, đàn ông ích kỷ chỉ biết nghĩ cho bản thân, mãi mãi không đáng tin."

Không khí bỗng chốc trầm xuống.

Có vài điều khiến người ta nghi hoặc.

Cố Yểu vừa gắp cơm dứa vừa chau mày khó hiểu:

"Khách sạn cao cấp bảy sao khai trương, mà lại dùng mấy chiêu cũ rích thế này để kéo khách, đội marketing không có ai phản đối à?"

Dĩ nhiên là có phản đối.

"Nhưng chủ tịch đã nói, sự kiện lần này do Trình Mục toàn quyền phụ trách, quyết định của anh ta, có ai phản bác cũng vô ích."

Huống hồ, chỉ cần tạo được tiếng vang, ai còn quan tâm khách sạn mấy sao.

Sự thật bày ra trước mắt, như đinh đóng cột.

Nếu có biến số, người duy nhất có thể thay đổi cục diện, cũng chỉ có cô.

Về tới nơi ở, gần chín giờ tối.

Cố Yểu thay giày ở huyền quan, trong lòng đang rối bời nên tinh thần có phần ủ rũ.

Hai mươi ba tuổi, là cái tuổi nên toàn tâm toàn ý phát triển sự nghiệp.

Bất kể là chân tình hay chiêu trò, hiện tại, cô đều không thể sớm bước vào hôn nhân.

Đang rầu rĩ, suy nghĩ bị tiếng rung của điện thoại cắt ngang.

Hứa khoa trưởng gọi đến.

Giờ này còn tìm cô, là có chuyện gì?

Mang theo nghi hoặc, cô nhấn nút nghe.

Giọng nói ôn hòa của Hứa Đông Bình vang lên:

"Tiểu Cố à, có một cơ hội hiếm có khó tìm đấy."

Nghe ông nói xong, Cố Yểu nhất thời chưa hoàn hồn.

Chu bí thư sắp dẫn đoàn xuống các huyện trực thuộc khảo sát thực tế, trong đó có huyện Đường, nơi vài năm gần đây phát triển trì trệ cần một cán bộ nắm rõ cơ cấu kinh tế địa phương tháp tùng. Trùng hợp là báo cáo lần trước của cô...

Thông tin quá nhiều, cô chọn ra trọng điểm:

"Khi nào đi ạ?"

Hứa Đông Bình nói:

"Tối nay tranh thủ thu xếp hành lý, mai sáng khỏi cần tới đơn vị, đến thẳng bãi đỗ xe **, mười giờ xuất phát."

Hơn nữa, lần này sẽ kéo dài ít nhất năm ngày.