Chương 9: “Cậu ấy biết.”

Kỷ Duệ há hốc miệng, ngây người tại chỗ, trong mắt là sự ngưỡng mộ không thể che giấu.

“Du ca, cậu đỉnh thật đấy! Má ơi, sảng khoái quá!”

Thư Du không nhìn cậu ta, chỉ lặng lẽ sắp xếp tài liệu môn Toán trên bàn, rồi thay sách cho tiết học tiếp theo.

Kỷ Duệ ghé sát lại, hạ giọng hỏi: “Vừa nãy cậu có phải là đang… giải vây cho cậu ấy không?”

Động tác của Thư Du khựng lại một chút, rồi khẽ nói: “Cậu ấy biết.”

Kỷ Duệ ngơ ngác: “Hả? Biết cái gì cơ?”

“Đáp án.”

Giọng của Thư Du không hề nhỏ, xung quanh thực ra có không ít người đang dựng tai lên nghe. Dù sao thì người dám ra mặt giúp Lê Giang Giới giải vây, mọi người đúng là lần đầu tiên được thấy. Hôm nay lại còn trước tình huống căng như thế, nhắc đến thôi cũng đủ khiến người khác thấy nể.

Một vài người không thân thiết với Thư Du, hoặc vốn không ưa cậu, có lẽ sẽ cho rằng cậu đang cố tình ra oai. Nhưng trong lớp cũng không thiếu người từng học chung lớp với cậu trước đây, ít nhiều gì cũng hiểu chút tính cách của cậu, “thích thể hiện” tuyệt đối không có cửa gắn với cái tên Thư Du.

Nghe xong câu trả lời của Thư Du, không khí xung quanh lặng đi một lúc, sau đó có không ít ánh mắt đổ dồn về phía Lê Giang Giới ở phía sau, ánh nhìn đầy phức tạp.

Lê Giang Giới cũng nghe thấy, chỉ là khẽ ngẩng đầu nhìn bóng lưng cậu một cái rồi cúi xuống tiếp tục dán mắt vào quyển sách tham khảo trên bàn.

Diêu Đình Tân và Phó Chi Lân ngồi cách Thư Du một hàng ghế, nhưng những lời bàn tán bên cạnh đã râm ran cả lên, chỉ cần nghe qua cũng đoán được đại khái Thư Du vừa nói gì.

“Mày nói xem, cậu ta có phải cố tình không?” Diêu Đình Tân quay sang hỏi Phó Chi Lân.

“Hả?” Phó Chi Lân không nhìn cậu ta, vẫn đang chăm chú gọt bút chì.

“Chuyện hồi nãy ấy, trong tiết học!”

Thật lòng mà nói, cảnh tượng đó khiến cậu ta cũng máu nóng sôi trào.

Nhưng cậu tự nhận mình là người lý trí và kiên định, một chuyện nhỏ như vậy không đủ để làm lung lay quan điểm của bản thân.

Hơn nữa, hành động kia vẫn mang hơi hướng… "thích thể hiện".

Phó Chi Lân đặt bút chì gọt xong vào hộp, quay sang nhìn cậu: “Tao nghĩ mày nên im lặng quan sát tiếp, bớt cái kiểu "tôi nghĩ" lại một chút.”

Diêu Đình Tân bĩu môi: “Thế cậu ta vừa rồi nói thế, chắc không phải đang mỉa mai à?”

“Mày nghĩ một bài toán như vậy mà Lê Giang Giới không hiểu nổi sao?”

Diêu Đình Tân: “…”

Cảm giác như có bốn chữ vừa đâm thẳng vào tim — đau… nghẹn… khó chịu…

Nhưng dù khó chịu thì cũng không thể phản bác.

Lê Giang Giới hồi cấp hai đã làm đề thi cấp ba, đặc biệt là môn Toán — giải Nhất cuộc thi Olympic Toán quốc gia từ năm lớp 8 không phải là nhờ ăn may. Trước kỳ thi tốt nghiệp cấp hai phải nằm viện cả tháng, thế mà thi vẫn chỉ cách thủ khoa mười mấy điểm, riêng môn Toán vẫn tròn điểm tuyệt đối.

Vậy nên dù lên cấp ba chưa học gì mới, chỉ cần dựa vào nền tảng cũ là đã đủ giải mấy đề này rồi.

Phó Chi Lân chẳng hứng thú với mấy biểu cảm phức tạp của cậu ta, quay sang nhìn điện thoại.

Diêu Đình Tân ghé mắt qua xem thử, nhưng Phó Chi Lân lập tức bình tĩnh khóa màn hình.

“…”

Diêu Đình Tân cũng chẳng buồn truy hỏi đang xem gì, liền nói luôn: “Tối nay…”

“Tao ngủ ký túc.” Phó Chi Lân cắt ngang không chút do dự.

“… Mày còn là anh em không đấy!” Diêu Đình Tân trợn mắt.

“Khi mày đẩy tao ra đấu với Thư Du, sao không nghĩ đến hai chữ ‘anh em’ đó?”

“Thì làm lớp trưởng có gì không tốt!” Diêu Đình Tân trừng mắt dữ dội hơn.

Phó Chi Lân nghiêm túc nhìn cậu: “Tốt chứ, nên với tư cách lớp trưởng, tao càng không thể là người đầu tiên vi phạm nội quy.”

Diêu Đình Tân: “…”

Phó Chi Lân xoay đầu lại tiếp lời: “Nếu mày thấy ở ngoài thoải mái hơn thì cứ xin phép trước, chứ đến giờ kiểm tra phòng mà thiếu mày thì tao không biết giải thích sao.”

Diêu Đình Tân nghiến răng, quay mặt đi không nói thêm lời nào.

Phó Chi Lân nhìn tin nhắn vừa được gửi đến, khẽ bật cười, ngón tay lướt qua màn hình trả lời, rồi ngay đúng lúc chuông vào lớp vang lên thì cất điện thoại.



Câu chuyện “anh hùng tiết toán” của Thư Du gần như lập tức lan truyền khắp khối, kéo theo một đợt bàn tán sôi nổi, cũng khiến lượng người đứng ngó vào lớp tăng đột biến. Cả lúc đi dọc hành lang cũng bị ngoái đầu nhìn theo.

Kỷ Duệ ngồi cạnh không ngừng xuýt xoa, mắt sáng lấp lánh: “Cũng chỉ có cậu mới làm được chuyện này thôi, giờ nghĩ lại tôi vẫn còn thấy phấn khích!”

“Nhưng mà nói thật, có tiền lệ rồi, tôi thấy cô ta thể nào cũng nhằm vào cậu đấy. Cậu không lo à? Nhỡ thi cử mà cô ta cố tình trừ điểm linh tinh thì cậu không thiệt à?”

Nghĩ đến đây, biểu cảm phấn khích của Kỷ Duệ lập tức tắt ngấm, thay bằng vẻ lo lắng: “Mà lỡ cô ta chơi kiểu liên đới thì sao? Chẳng phải tôi cũng tiêu đời luôn à?”

Thư Du vốn đã quen với mạch suy nghĩ kỳ quặc của cậu ta, nhưng lần này vẫn không nhịn được cười: “Vậy cậu có muốn tìm một bạn cùng bàn khác tránh bão không? Đợi hết sóng gió rồi quay lại?”