So với cậu ta một chủ đề tám nhảm sau giờ học, thì vị giáo viên nổi danh toàn trường này… còn khiến người ta khó chịu hơn nhiều.
Tính khí tệ là chuyện nhỏ, phạt học sinh cũng không ít. Dạy học thì chẳng thấy khá, suốt buổi chỉ toàn mắng mỏ, thậm chí văng tục.
Nghe nói cô là chủ nhiệm lớp nào đó, từng có lần bắt được một nữ sinh trong lớp yêu đương, mắng thẳng mặt trước cả lớp là “con đ*”, mắng đến mức cô bé kia phải chuyển trường còn bị trầm cảm, suýt chút nữa…
Thế mà ban giám hiệu cũng không ai xử lý, hiệu trưởng thì nhắm mắt làm ngơ. Khổ nhất vẫn là những học sinh xui xẻo rơi vào lớp cô ta dạy.
Lớp Thư Du vốn không phải do cô này phụ trách, chỉ là giáo viên toán cũ không may bị tai nạn xe trước khai giảng, nhập viện, không ngờ lại đổi thành một người tệ đến mức này. Đúng là không hiểu cấp trên nghĩ gì nữa.
Trong lớp vẫn im lặng, ai nấy ngồi nghiêm chỉnh như học sinh gương mẫu, nhưng không ai dám thở mạnh lấy một cái.
“Bạn học số 32, đứng dậy trả lời!”
Cả lớp giật mình, ai nấy đều theo phản xạ mà khẽ nhắm mắt lại.
Vậy mà cũng được sao?
Thư Du siết chặt cây bút trong tay, chân mày nhíu lại không tự chủ.
Người ngồi phía sau hơi động đậy rồi đứng lên, nhưng không nói gì.
Những người khác trong lớp lại giật mình lần nữa, là cố ý hay chỉ là trùng hợp?
Chỉ trong chớp mắt, ánh mắt trao đổi qua lại rồi tất cả cùng đồng tình: là cố ý!
Ngay lập tức cả lớp âm thầm thở phào.
Người đứng trên bục nhìn Lê Giang Giới đang đứng dậy, ánh mắt chứa đầy sự chế giễu: “Trả lời đi nào.” Sau đó như nhớ ra điều gì, cô ta bổ sung thêm: “Biết là em không nói được, giọng khàn nhưng tay đâu có bị liệt, ra dấu một, hai, ba, bốn chắc không khó nhỉ?”
Thư Du khẽ nhắm mắt, đầu bút đè mạnh lên bài thi, các ngón tay trắng bệch ra vì dùng lực quá mức.
Lê Giang Giới không nói lời nào, cũng không có động tĩnh gì.
“Sao vậy? Em thấy…”
“Thưa cô, câu này… không có đáp án.”
Trong lớp vang lên một đợt hít thở đầy kinh ngạc.
Thư Du đứng dậy, nhìn về phía người đứng trên bục, nghiêm túc lặp lại: “Thưa cô, câu hỏi này không có đáp án đúng.”
Sương Mạn sững người trong giây lát, sắc mặt lập tức trở nên khó coi, ánh mắt cũng thêm phần lạnh lẽo: “Thư Du đúng không? Cô biết em học giỏi, nhưng không ngờ em còn nhiệt tình giúp đỡ bạn bè như thế. Còn kỷ luật lớp học thì sao?”
Thư Du nghe rõ hàm ý trong lời cô, nhưng không để tâm, chỉ nhấn mạnh lại: “Điều quan trọng trong lớp học là sự tham gia và thảo luận. Chẳng phải điều cô muốn là quá trình chúng em tư duy sao? Vậy thì ai trả lời cũng giống nhau thôi. Em cho rằng, câu hỏi này không có đáp án đúng.”
Sương Mạn không ngờ người mà lời đồn miêu tả là “ngoan ngoãn hiểu chuyện” như Thư Du lại cứng đầu đến vậy, sắc mặt càng thêm u ám.
“Đây là đề thi cuối kỳ do ba trường phối hợp ra đề. Học sinh của cả ba trường đều đã làm, em là người đầu tiên nói câu này không có đáp án đúng đấy.”
Đề đang nói đến là đề thi cuối kỳ lớp 10, do ba trường trọng điểm bình thường, trong đó có Trường Trung học Cừ Thủy, cùng phối hợp ra đề. Trình độ ba trường cũng tương đương nhau.
“Có đáp án tiêu chuẩn, nhưng không nằm trong bốn lựa chọn trên đề.”
Cả lớp sững sờ, không ai nhịn được mà nuốt nước bọt, rồi len lén lau mồ hôi.
Không hổ là thủ khoa toàn trường, dám nói ra câu đó, dám nói chắc như vậy — chỉ có cậu ấy!
“Được, đã chắc chắn như thế, vậy lên bảng chứng minh đi. Cô cũng muốn xem, năng lực như thế nào mà dám thách thức quyền uy ở đây.”
Thư Du cầm đề thi bước lên, bắt đầu từ tấm bảng đầu tiên. Từng bước một, như đã khắc sâu trong đầu, mỗi bước đều có lý lẽ và chứng minh rõ ràng.
Cả lớp không ai kiềm được mà ngẩng đầu nhìn. Mỗi con số, mỗi ký hiệu của Thư Du viết đều rõ ràng rành mạch, tư duy logic sắc bén khiến người ta kinh ngạc.
Tuy lớp này không hẳn toàn học sinh giỏi, nhưng cũng chẳng đến nỗi kém. Có thể họ không làm được, nhưng hoàn toàn theo dõi được quá trình giải.
Khi Thư Du viết đến tấm bảng thứ ba, cuối cùng khoanh một đáp án không trùng khớp với bất kỳ lựa chọn nào trên đề, nhưng dựa vào cách giải thì chính xác không thể chối cãi.
Dưới lớp nhiều người lập tức cầm bút lên tính thử, tính đi tính lại vẫn không phát hiện ra lỗi nào.
Sương Mạn nhìn bảng đầy chữ, nhất thời không nói được gì.
Cô không phải giáo viên xuất sắc nhất, nhưng cũng là người vượt qua kỳ thi chứng chỉ. Trình tự rõ ràng như vậy, cô có muốn phản bác cũng chẳng có lý do.
Cả lớp lại rơi vào im lặng, xen lẫn chút bối rối.
Thư Du viết xong nhẹ nhàng đặt viên phấn vào hộp, sắc mặt bình thản nghiêm túc nhìn về phía Sương Mạn nói: “Thưa cô, trên đời này không có quyền uy tuyệt đối. Mọi kết quả, đều cần phải thử qua mới biết được.”
Cả lớp đồng loạt dõi mắt nhìn về phía Thư Du, ánh mắt tràn đầy kính phục, suýt nữa thì muốn vỗ tay.
Cảm giác này… thật sảng khoái!
Thư Du chỉ lặng lẽ quay lại chỗ ngồi, ánh mắt vô thức nhìn về phía cuối lớp. Khi ánh mắt chạm phải ánh nhìn đáp lại từ người ấy, tim cậu khẽ chấn động, rồi nhanh chóng cụp mắt, thu lại cảm xúc.
Chuông vào tiết vang lên, cả lớp như trút được gánh nặng, suýt bị nghẹt thở mà chết.
Sương Mạn mặt mày cứng đờ, quay về phía Thư Du hỏi: “Đại diện môn toán đâu?”
Đại diện môn toán run rẩy đứng dậy, suýt bật khóc.
Sương Mạn không nhìn cậu, chỉ nói: “Sao chép toàn bộ quá trình giải trên bảng rồi mang đến văn phòng cho tôi. Đáp án quý giá thế này, tôi phải cho tất cả giáo viên khác cùng xem thử xem, học sinh Cừ Thủy giỏi đến mức nào.”
“… Vâ… vâng, thưa cô!” Vị đại diện môn toán mới nhậm chức mắt rưng rưng, trong lòng run rẩy.
Sương Mạn mang giáo án, giận dữ rời khỏi lớp trên đôi giày cao gót.
Lớp học lập tức đổ rạp xuống bàn.
Tim mọi người kêu cứu vì đã bị ép quá mức chịu đựng!
Nhưng dù nằm xuống, ánh mắt vẫn vô thức dán về phía Thư Du, trong lòng chỉ có một tiếng cảm thán — Cậu ấy… thật sự quá ngầu!