Khi bước vào lớp, rõ ràng không khí bỗng trầm xuống, bên trong chợt yên lặng một thoáng, ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về một hướng.
Thư Du biết, những ánh nhìn đó không phải dành cho cậu mà là người bên cạnh cậu. Nhưng cậu không thích những ánh mắt ấy, trong đó chứa quá nhiều sự khinh miệt và giễu cợt không hề che giấu.
Mà những khinh miệt và giễu cợt ấy… từng là ánh mắt kinh ngạc và ngưỡng mộ.
Khi Thư Du ngồi xuống chỗ của mình, Lê Giang Giới đứng khựng lại một nhịp ngay bên cạnh rồi mới chậm rãi bước đến ngồi vào chiếc bàn phía sau cậu.
Tiếng xì xào bàn tán dần vang lên khắp lớp, giữa buổi sáng sớm lại càng thêm rõ ràng như từng nhát kim châm vào không khí yên ắng.
“Cậu ta còn đến trường làm gì nữa, nếu là tao thì nhục đến chẳng dám ló mặt ra ngoài.”
“Tao cũng thấy lạ, không khó chịu à? Rốt cuộc nghĩ gì không biết.”
“Biết mình hết thuốc chữa rồi nên buông xuôi thôi chứ còn sao nữa. Còn tưởng mình có thể huy hoàng trở lại chắc? Về nhà ngủ tiếp giấc mơ đẹp của mình đi!”
“Nói đi cũng phải nói lại, tui có nên tự hào một chút không? Thật sự được học cùng lớp với "thiên chi kiêu tử" năm nào, tui quá lợi hại rồi đó chứ!”
“Hồi trước kiêu ngạo tới phát ghét, chẳng qua là nhờ có ông bố vừa giàu vừa quyền lực. Giờ thì xem xem…”
“Cho nên làm người vẫn phải biết khiêm tốn một chút, không thì… đây là ví dụ sống động luôn rồi còn gì…”
“Ê, mà cậu ta thật sự bị câm rồi à?”
“Không rõ nữa, nhưng trước từng học chung lớp cả năm chưa nghe cậu ta mở miệng lần nào.”
“… Một năm không nói, không câm thì cũng sắp không biết nói rồi đấy nhỉ?”
“Dù sao thì cũng bị hủy dung thật mà, nghe nói cả gương mặt không còn nhìn nổi nữa.”
“Đáng đời! Nghĩ tới chuyện cậu ta đã làm là tao thấy buồn nôn rồi, ghê tởm vãi!”
“Từ lúc biết học chung lớp với cậu ta, tao đã thấy không thoải mái rồi…”
“Thà được xếp sang lớp bên còn hơn, ít ra không khí còn trong lành hơn…”
Thư Du nắm chặt cây bút, đầu bút dí trên trang vở trắng, bàn tay có chút cứng đờ.
Phía sau lưng không có bất kỳ âm thanh nào, cũng không có bất kỳ cử động nào. Cái sự ồn ào mỗi lúc một gay gắt trong lớp học này, dường như là tiếng vọng từ một thế giới khác.
Nhưng… sao có thể là từ một thế giới khác được?
“Yên lặng!”
“Chưa nói đủ hả?”
Hai câu quát gần như cùng lúc vang lên. Thư Du liếc nhìn người vừa nói câu thứ hai — Diêu Đình Tân, đối phương cũng đang nhìn cậu. Trong mắt hắn thoáng qua một tia kinh ngạc, nhưng ngay sau đó lại đầy rẫy sự chán ghét và ghê tởm quen thuộc.
Thư Du khẽ nhíu mày, cúi đầu tiếp tục đọc sách.
Lớp học dần yên lặng trở lại. Ở góc lớp vẫn có vài tiếng rì rầm không nén nổi, nhưng ít ra cũng không còn quá ngang ngược như ban nãy.
Khoảng gần bảy giờ, giáo viên chủ nhiệm bước vào đi một vòng lớp. Khi nhìn thấy người ngồi phía sau Thư Du thì hơi khựng lại, nhưng cuối cùng cũng không nói gì.
Buổi tự học đầu tiên của năm hai cứ thế trôi qua, chuông tan học vừa vang lên, chủ đề bị đè ép khi nãy lập tức lại bùng lên.
Thư Du mím môi, khẽ nhắm mắt, nhưng không thể ngăn nổi những lời nói xuyên thẳng vào tai.
Vị trí bên cạnh cậu đã bị Kỷ Duệ chiếm mất, nhưng người này vẫn tỏ ra rất lịch sự hỏi một câu: “Tooi ngồi bên cạnh cậu có được không?”
Thư Du nghiêng đầu liếc cậu ta: “Cậu đã ngồi xong cả tiết tự học rồi, giờ mới hỏi thì có phải muộn quá không?”
Kỷ Duệ gãi mũi: “Thì thấy cậu chăm chú quá, ngại làm phiền ấy mà…” Nói đoạn, cậu ta liếc về phía sau, rồi ghé sát tai Thư Du, thì thầm: “Nhưng mà chỗ ngồi này của cậu gan thiệt đó, dũng cảm ghê!”
Lúc Kỷ Duệ mới vào lớp đã nghe thấy đủ loại lời đàm tiếu, giờ vẫn còn chưa dứt.
Thật ra, nơi nào có Lê Giang Giới, nơi đó sẽ không bao giờ thiếu đề tài để bàn tán. Dù là trước đây, hay là bây giờ. Chỉ khác là nội dung những đề tài ấy, đã hoàn toàn thay đổi.
Kỷ Duệ cũng chẳng rõ mình cảm thấy gì, chỉ là luôn thấy… có những từ ngữ, không nên dùng với Lê Giang Giới.
Nhưng càng là những từ không nên, người ta lại càng thích dùng. Có lẽ, đây chính là bản chất con người, luôn muốn kéo những kẻ từng khiến họ phải ngước nhìn rơi xuống bùn lầy, để không bao giờ có thể ngẩng đầu lên được. Như vậy mới khiến họ cảm thấy… lòng tự trọng từng bị ánh hào quang thiêu cháy của mình, được xoa dịu phần nào.
Thư Du hơi nghiêng đầu, nhưng không thể nhìn thấy người ngồi sau. Trong tầm mắt chỉ thấp thoáng cánh tay lộ ra bên ngoài bàn học, cánh tay sạch sẽ, trên đó còn có một vết bầm mơ hồ chưa tan hẳn.
Kỷ Duệ không để ý ánh mắt của cậu, vẫn tiếp tục tò mò hỏi nhỏ: “Cậu không sợ rước phiền phức à?”
“Phiền phức gì cơ?” Thư Du hỏi lại.
“Ối dồi, nhiều lắm chứ. Có bao nhiêu người muốn gây chuyện với cậu ấy. Như cái kiểu lớp mình đang chửi bới nãy giờ là còn nhẹ đó.” Kỷ Duệ hạ thấp giọng, gần như thì thầm.
Thư Du nghe rõ, đầu bút vô thức quệt mạnh lên giấy, nhưng vẫn không lên tiếng.
Kỷ Duệ cũng không nói tiếp, nói nhiều mệt người, lại còn dễ rước họa.
Tiết toán đầu tiên bắt đầu. Kỷ Duệ nhìn chằm chằm vào sách giáo khoa, khổ sở than thở rồi quay sang Thư Du: “Du ca!”
Thư Du bị kiểu xưng hô đột ngột này làm cho ngẩn ra, hơi nghi hoặc nhìn cậu ta.
“Rảnh thì chỉ tôi học toán được không?” Kỷ Duệ ngại ngùng cười: “Tôi năm ngoái hầu như chẳng học được buổi toán nào, giờ nghe không vô nổi.”
Thư Du nhìn cậu ta, gật đầu: “Có thời gian thì tìm tôi, về ký túc xá học cũng được.”
“Ừm!” Kỷ Duệ hí hửng. Tất nhiên, cái sự hào hứng này không phải vì được học toán mà là cuối cùng cũng có cái để báo cáo với ba cậu rồi.
Cậu thật sự không muốn học toán tí nào. À không, là toán chẳng muốn bị cậu học mới đúng.
“Câu tiếp theo ai lên trình bày hướng làm bài này? Hồi đó mấy em làm thế nào?”
Giáo viên dạy toán là một cô giáo còn trẻ, nhưng rất có “uy”. Nghe đâu phía sau cũng có “hậu thuẫn” kha khá.
Cả lớp im phăng phắc. Ai cũng sợ tiết đầu tiên mà bị ghi tên vào sổ đen thì không ổn, nhất là với giáo viên này.
Huống hồ bài cô vừa hỏi là câu trắc nghiệm cuối cùng trong đề thi, cũng là câu khó nhất. Ai cũng rụt rè, không ai dám ho he.
“Câm hết rồi à? Mới ngồi cùng một lớp với cái thể loại người đó có mấy tiếng mà bị truyền nhiễm hết cả rồi sao?”
Cả lớp càng lặng như tờ. Giọng điệu đó nhắm vào ai thì ai cũng hiểu.
Dù là những người nãy giờ vẫn còn chửi rủa Lê Giang Giới giờ cũng chẳng còn tâm trạng vui vẻ gì.