Chương 2: Thế giới khác biệt

Tất nhiên là hài lòng rồi đây là học sinh duy nhất của cả trường có thể đem đi so với những học sinh xuất sắc từ các trường khác, lại luôn nằm trong top 10 toàn thành phố.

Thành tích giỏi, tính cách tốt, làm việc đâu ra đó, chẳng có thầy cô nào trong trường là không biết cậu, cũng chẳng ai là không khen ngợi cậu hết lời. Có học sinh như vậy ở trường, chẳng khác gì hy vọng của cả ngôi trường.

“Thầy ơi, vậy bây giờ em đi nộp học phí trước ạ? Vẫn ở chỗ cũ đúng không?” Thư Du lễ phép hỏi, giọng rõ ràng, tự nhiên mà vẫn đầy kính trọng.

“Đúng, đúng là vậy, nhưng em không cần đi đâu nữa.” Thầy Đào Ích Lâm lấy tờ giấy đóng học phí ra: “Học kỳ trước giáo viên chủ nhiệm của em đã nộp đơn xin miễn học phí, nên bây giờ em được miễn toàn bộ, chỉ cần nộp quỹ lớp sau khi vào lớp là được rồi.”

“Dạ, em cảm ơn thầy!” Thư Du vui vẻ vì bất ngờ này, nhẹ nhàng thở phào một hơi.

Dù nhà không đến nỗi không đóng nổi vài triệu tiền học, nhưng được miễn thì vẫn là chuyện tốt.

“Vậy giờ em lên thẳng ký túc xá đi, lát nữa đến lớp sớm một chút, thầy còn việc muốn nhờ em.”

“Vâng ạ.”

Lấy được số phòng, Thư Du vội vã xuống lầu.

Dẫn bố mẹ đến khu ký túc xá, nhận chìa khóa rồi chuyển đồ lên phòng suôn sẻ.

Ký túc xá yên tĩnh, cả tòa nhà không có mấy tiếng động. Thư Du ở tầng ba, vừa vặn, không quá cao cũng chẳng thấp.

“Tòa này ánh sáng tốt đấy, chứ cái phòng trước ở tầng một còn chẳng thấy mặt trời. Phòng này có cả ban công, ổn hơn nhiều…” Hàn Mĩ vừa dọn phòng vừa đánh giá.

“Mẹ, con biết rồi mà.”

“Trường các con đúng là có phân biệt, năm nay lại phân phòng đẹp thế, không phải là vì con học giỏi sao? Nhưng con không được tự mãn, nghe chưa?”

“Con biết rồi. Mà phân phòng là ngẫu nhiên đấy ạ, có chăng là xét đến bạn cùng phòng thôi, mẹ đừng nói linh tinh.”

“Rồi rồi rồi, mẹ không nói nữa, chỉ biết bắt mẹ im thôi.” Hàn Mĩ bĩu môi, nhưng không tức giận.

Dọn sạch trong ngoài phòng ký túc, Hàn Mĩ xách túi lỉnh kỉnh chuẩn bị xuống lầu, nhưng vẫn không quên dặn dò: “A Du à, con nhất định phải giữ vững phong độ, lên lớp 11 rồi càng không được lơ là…”

“Con biết rồi mà, mẹ cứ yên tâm.”

“Biết thì tốt, con hai tuần mới về một lần, mẹ không quản được con nhiều, tự biết giữ mình là được.”

“Vâng, mẹ cũng bớt nóng tính đi, đừng cứ giận bố mãi, ông ấy tính như thế thôi.”

“Mẹ có muốn giận đâu, tại có người cứ chọc tức mẹ suốt.”

Thư Du im lặng, lùi lại phía sau đi cùng bố là Thư Cần, rồi lấy tiền trong túi đưa cho ông.

“Học phí của con được miễn rồi, tiền này không dùng đến nữa, con cầm không tiện. Ba nói lại với mẹ hộ con.” Cậu nói rồi ra hiệu về phía trước: “Mẹ cứ đến ngày nhập học là lại thấy bực, không phải nhắm vào ai đâu.”

“Ừ, ba biết. Con tự lo cho mình là được. Cuối tuần không về thì nhớ gọi điện cho nhà nhé.”

“Vâng ạ.”

Thư Du tiễn họ ra đến cổng trường, nhìn họ sang đường an toàn mới quay người trở lại dãy giảng đường.

Lúc này, người đến trường đã đông dần, học sinh vào lớp từng tốp một, văn phòng giáo viên cũng nhanh chóng kín người.

Thư Du thò đầu vào, chào các thầy cô đang ngồi làm việc.

Thầy Đào Ích Lâm vừa nhìn thấy cậu liền như gặp được cứu tinh, chưa kịp để cậu chào hỏi đã vội sai việc: “Thư Du, em cầm tờ danh sách này, đọc tên các bạn rồi nói cho các bạn số phòng ký túc xá. Nếu ai muốn biết bạn cùng phòng thì bảo họ đến chỗ em xem.”

“Dạ, vậy em đến lớp trước nhé, thầy cứ bảo các bạn đến lớp tìm em.”

“Được.”

Thư Du cầm danh sách đến lớp, sau đó có vài học sinh mới bước vào.

“Các cậu tên gì? Mình giúp các bạn tìm số phòng.”

Ba bạn nam nhìn cậu, rồi lần lượt báo tên: “Nhậm Dao.”

“Hà Đĩnh.”

“Phó Chi Lân.”

Thư Du vừa nghe vừa nhận mặt, tìm tên trong danh sách và đọc số phòng: “Phó Chi Lân, 306.” Cậu ngẩng đầu nhìn cậu ấy, rồi cười: “Tôi cũng ở 306, vậy là chúng ta cùng phòng.”

Cậu bạn hơi ngẩn ra một chút, gật đầu: “Cậu là Thư Du?”

“Ừ.”

Phó Chi Lân không vội đi, ngồi luôn lên bàn cạnh Thư Du: “Chúng ta ở phòng bốn người đúng không? Cậu xem giúp còn ai nữa?”

Thư Du gật đầu, nhanh chóng tìm trong danh sách: “Kỷ Duệ… Diêu Đình Tân… Hình như tôi không quen ai cả.”

Cậu gãi mũi: “Diêu Đình Tân là người trong đội tuyển của trường thì phải, tôi có nghe qua.”

“Ừ, tôi cũng chỉ biết cậu ấy, học cùng lớp năm trước. Nhưng cũng không sao, ở với nhau rồi sẽ quen thôi. Tôi đi lên phòng trước nhé, lát gặp lại.”

“Ừ, lát gặp.”